Chương 947: Ta Dẫn Ngươi Đi
Những con quái vật đó không phải là của thế giới này, nghe nói là đến từ Man Hoang Chi Địa. Dù sao thì chỗ này cũng rất gần với Man Hoang Chi Địa. Nhưng vấn đề ở đây là số lượng quái vật xuất hiện quá nhiều, hiển nhiên là không giống với bình thường. Mà những người ở trông thôn nghe nói là bởi vì bị quái vật giết chết, sau đó mới biến thành quái vật.
"Mọi chuyện là như vậy."
Dương Tình quỳ trên mặt đất, khóc lóc thảm thiết.
"Ta hỏi ngươi, ngươi có biết con đường để thâm nhập vào bên trong hay không?"
"Biết, biết, ta dẫn ngươi đi."
"Đi thôi!"
Tô An Lâm quét mắt nhìn một vòng trên mặt đất, phát hiện toàn bộ thanh máu đã trở về không, mới nắm lấy cánh tay Dương Tình đi vào sâu bên trong.
Gào!
Hai người đi chưa được bao lâu, ở trong rừng núi đã vang lên một tiếng thét đinh tai nhức óc. Ngay sau đó, toàn bộ núi rừng rung lên giống như có hung thú thật lớn đang lăn lộn trên mặt đất, trong núi có tiếng gầm thét không ngừng truyền đến.
Trong lúc nhất thời, chung quanh hai người toàn là tiếng gào rống, kết hợp với cỏ cây âm u trong rừng càng có vẻ đáng sợ.
Tô An Lâm vừa trải qua một trận giết chóc, tâm tình vẫn còn chưa bĩnh tĩnh lại được. Hắn phát hiện nơi này thật sự rất kỳ quái, xung quanh bốn phía hoàn toàn không thấy bóng dáng của động vật nhỏ.
Đã là buổi chiều. Đi tới chỗ này, trên mặt Dương Tình dần dần hiện lên vẻ mệt mỏi, nàng nhìn thoáng qua Tô An Lâm đang đi bên cạnh, trong lòng thầm suy tính làm thế nào để sống sót. Đã đi lâu như vậy, nàng cũng thoát khỏi trạng thái ghê tởm, khôi phục lại như lúc trước.
"Chỉ có thể như vậy, dẫn hắn đến chỗ đó."
"Nhưng nếu làm như vậy thì ta cũng sẽ gặp nguy hiểm."
Dương Tình rối rắm thật lâu, cuối cùng nàng đành cắn răng quyết định, nếu không đi, nàng chắc chắn sẽ chết, nhưng nếu đi tới đó, có lẽ nàng còn có thể sống được.
"Ở ngay phía trước."
Dương Tình chủ động nói:
"Phía trước là Cổ Đạo thôn, nhưng ngươi, thật sự muốn đi tới đó sao?"
"Làm sao này, không phải các ngươi đã đi qua rồi hay sao?"
"Đúng là chúng ta đã đi qua, nhưng, đã lập tức trở về rồi."
"Ở chỗ đó có cái gì?"
"Quái vật, có lẽ sẽ..."
Dương Tình không nói nhiều lời, bởi vì đúng lúc này Tô An Lâm giơ tay ngăn cản nàng nói chuyện.
Tô An Lâm chú ý tới, ở trong đám cây cối cách đó không xa có một đôi con ngươi màu xanh tối đang nhìn chằm chằm vào họ. Bên trong ánh mắt đó là sự bạo ngược khát máu.
"Dị thú không biết tên."
"Thanh máu: 674/674."
Tô An Lâm cực kỳ vui mừng, không ngờ nơi này lại có dị thú có thanh máu cao đến như vậy, hơn nữa còn lại dị thú không biết tên.
Hắn lập tức ý thức được, chỉ sợ thứ này cũng là quái vật. Quái vật và quái vật là hai loại khác nhau, dị thú là dã thú ở thế giới này, họ có tộc đàn, có phương thức sinh sản, thậm chí còn có trí tuệ, có thể biến thành yêu. Còn có dị thú có thể trở thành bằng hữu của con người, có thể xưng là tâm đầu ý hợp tri âm tri kỷ.
Nhưng, nếu là quái vật, chỉ thể hiện ở một chữ - Quái!
Bởi vì quái, cho nên không thể nắm bắt được, có thể bạo ngược, có thể không có thần trí, có thể chỉ biết khát máu giết chóc. Bởi vậy cho nên không thể giao tiếp, đây là chỗ khủng bố của quái vật.
Tô An Lâm lấy ra Chấn Thiên Phủ, hắn không biết trong khu rừng này còn có bao nhiêu quái vật đang lẩn trốn, nhưng dù thế nào thì cũng phải cực kỳ cẩn thận.
Thấy bộ dáng nghiêm trọng của Tô An Lâm, Dương Tình còn có chút khó hiểu, nàng theo bản năng nhìn về phía Tô An Lâm đang nhìn, lại phát hiện có một đôi mắt âm u khát máu đang nhìn về phía này, trong lòng Dương Tình giật nảy người lên. Nhưng nàng không sợ hãi, ngược lại còn có chút vui mừng. Nếu, nếu Tô An Lâm và con quái vật này lưỡng bại câu thương, vậy thì quá tốt rồi.
Gào!
Một con quái vật toàn thân cứng cáp, phần lưng mọc đầy gai ngược nhào tới. Quái vật có bộ móng ba vuốt sắc bén, ngân quanh lấp lánh, đột nhiên vuốt mạnh về phía Tô An Lâm. Tốc độ của nó rất nhanh, nhưng ở trong mắt Tô An Lâm động tác của quái vật lại cứng đờ, lung tung không có kết cấu, thaamj chí còn không mạnh được như tên Trương Lăng Chí mà hắn vừa giải quyết.
Hắn khẽ quát một tiếng, phát động Khống Khí Thuật. Động tác của quái vật chậm chạp, Tô An Lâm nhanh chóng lao tới, bổ một đao về phía đầu quái vật. Chỉ trong nháy mắt đã hạ gục nó.
"Thành công tiêu diệt."
Nhìn một đống thi thể rơi xuống đất, Tô An Lâm quay đầu lại nói nhỏ:
"Đây là quái vật do người biến thành?"
"Đúng, đúng thế, đây chắc hẳn là một con quái vật đầu dê."
Dương Tình chỉ chỉ hai cái sừng trên đầu quái vật. Tô An Lâm nhìn qua, đúng là cặp sừng rất dài, toàn bộ miệng của hắn cũng nhô ra trước, thật giống như là một con dê. Đồng thời trên người quái vật vẫn ăn mặc quần áo rách tung tóe. Cái này chứng tỏ quái vật đã từng là người, cho nên mới mặc quần áo như vậy.