Chương 950: Phát Hiện Dấu Chân Người
Mà Bạch Linh đi theo phía sau hắn cũng ngây người ra. Sao người này có thể làm như vậy được, rõ ràng khoảng cách của họ rất xa, vậy mà hắn lại giống như là có mắt thấu thị, có thể dễ dàng phát hiện rồi xử lý những con quái vật đó.
Quan trọng là hắn giống như có thù có oán với đám quái vật đó vậy. Rõ ràng có một vài con quái vật đã sắp chạy thoát, hắn còn bám riết không ta đuổi theo rồi giết chết chúng. Tận đến khi băm quái vật thành tám khối xong hắn mới chịu thu tay lại. Chẳng lẽ những con quái vật này đã giết chết cả nhà hắn?
Nàng làm sao biết được, đối với những người khác mà nói, họ lười đuổi theo giết chết một ít quái vật đã chạy trốn. Nhưng đối với Tô An Lâm mà nói, những con quái vật này toàn là giá trị kinh nghiệm biết di động. Chân muỗi nhỏ cũng là thịt, cho nên Tô An Lâm đương nhiên muốn giết nhiều thêm một ít
"Đã sắp đến buổi tối rồi, hay là chúng ta đi đến chỗ tối hôm qua ta với bằng gỗ cắm trại đi?"
Bạch Linh đề nghị.
Đối với nàng mà nói, đi đến chỗ cắm trại tối hôm qua đương nhiên là rất tốt, nhỡ đâu các bằng hữu của nàng cũng ở chỗ đó, vậy thì nàng có thể hội họp cùng với bằng hữu của mình.
Tô An Lâm hơi suy nghĩ một chút liền đồng ý, hắn không phải là thần cho nên cũng cần phải nghỉ ngơi.
"Người có mấy người bằng hữu?"
Tô An Lâm nói.
"Tổng cộng có bảy người."
Nghe thấy Tô An Lâm đồng ý, Bạch Linh nở nụ cười xán lạn, nàng cảm thấy tuy rằng Tô An Lâm có vẻ lạnh lùng, nhưng vẫn là người rất tốt.
Lúc này, nàng bỗng nhiên gãi đầu ngượng ngùng nói:
"Vị đại ca này, không biết người tên là gì?"
"Chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau, không cần thiết phải nói tên."
Tô An Lâm chậm rãi mở miệng nói.
"À... Được thôi."
Bị người ta từ chối không chút do dự như vậy, làm cho Bạch Linh có chỗ xấu hổ. Chẳng lẽ các cao thủ đều lạnh lùng như vậy sao?
Nói đến cao thủ, nàng tự nhận bản thân mình cũng rất lợi hại, chỉ là Tô An Lâm còn chưa phát hiện mà thôi. Khì khì khì khì!
Nghĩ như thế, trong mắt Bạch Linh xuất hiện một tia khao khát, đúng vậy, trước kia đúng là nàng rất yếu đuối, nhưng hiện tại nàng đã rất lợi hại rồi.
"Ngươi rất vui mừng?"
Tô An Lâm thấy một tia ý cười như có như không trên mặt Bạch Linh, bỗng nhiên quay người lại.
"À, đúng thế đúng thế, ta đang nghĩ rằng có lẽ các bằng hữu của ta cũng đang ở chỗ đó, cho nên cảm thấy rất vui mừng."
Tô An Lâm gật đầu, cũng không nghĩ nhiều.
Hai người một trước một sau đi dọc theo con đường mòn trong nông thôn. Con đường mòn này hẳn là do thôn dân trước kia đã đi xa, chỉ là qua thời gian lâu rồi cho nên trên đường dần dần xuất hiện cỏ non màu xanh lơ.
Lúc này, Tô An Lâm phát hiện ra trên mảnh đất có một ít dấu chân. Hắn ngồi xổm xuống để xem xét dấu chân, trong mắt hiện ra vẻ vui mừng:
"Đây là dấu chân người, chắc hẳn có người ta từng qua đi qua nơi này, hơn nữa dấu chân này cũng rất mới."
"Là họ, chắc chắn là họ rồi."
Bạch Linh vui mừng nói.
Quả nhiên, hai người đi không được bao lâu, Tô An Lâm thấy phía trước có đống lửa. Bởi vì trời đã sắp tối cho nên đám người này bắt đầu nhóm lửa.
Bạch Linh thấy thế vội vàng chạy qua.
"Này, này!"
Đám người này có tổng cộng bảy người, nghe thấy âm thanh tò mò quay đầu lại xem.
"LàBạch Linh, nha đầu này không chết."
"Thật là tốt quá."
"Ha ha ha, ta đã nói rồi mà, nàng phúc lớn mạng lớn."
Đám người vui vẻ tới đây tiếp đón.
Tô An Lâm đi tới, tò mò nhìn quanh bốn phía. Nơi này không có gì để che chắn, đám người này dám lấy chỗ này làm doanh địa, hình như quá mức nguy hiểm thì phải?
Có điều, có lẽ nhóm người này cũng có chút thực lực, đâu ai biết được.
Bạch Linh và họ hàn huyên trong chốc lát, những ngày này đi tới trước mặt Tô An Lâm. Cầm đầu là một nam tử chung liên, bề ngoài thô ráp, thân hình cường tráng.
"Xin chào, cảm ơn người đã cứuBạch Linh."
"Chỉ là chuyện nhỏ thôi, không tốn sức gì."
"Nếu không thì ngươi cũng đến đây ăn chút gì với chúng ta đi, chúng ta đang nướng thịt."
Tô An Lâm vẫy tay nói:
"Không cần, ta có mang theo đồ ăn rồi."
Hắn không có thói quen ăn đồ vật của người khác, nhất là ở bên ngoài.
Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt tò mò để đánh giá Tô An Lâm, giống như là đang xem quái vật. Tô An Lâm cũng không để ý, lấy ra một miếng thịt khô rồi chậm rãi nhấm nuốt.
Còn Bạch Linh thì đi đến một bên, cùng nói chuyện nhiệt tình với các bằng hữu của mình. Những người này thường thường nhìn về phía Tô An Lâm một chút, có vài người nhìn hắn còn mang theo một chút ác ý.
Hai canh giờ sau, Tô An Lâm có chút mệt mỏi. Ngay lúc hắn đang mơ mơ màng màng sắp ngủ, trường da tiên kinh ở trong lồng ngực bỗng nhiên nóng lên. Trong giây lát, Tô An Lâm mở to mắt ra