Chương 951: Hắn Đã Ngủ Rồi
"Có chuyện, chú ý người bên cạnh."
Có trường da tiên kinh nhắc nhở, Tô An Lâm lập tức phát động khí cảm thuật. Toàn bộ đồ vật ở bốn phía đều thu vào trong mắt hắn. Chỉ thấy đám người Bạch Linh đang chậm rãi đi tới vây quanh hắn.
"Hắn đã ngủ rồi."
"Còn khá cẩn thận, ngủ ở trên cây."
"Hắn đã giết chết nhiều đồng bọn của chúng ta như vậy, đến lúc hắn phải đền mạng rồi."
"Đúng thế!"
Người nói câu cuối cùng là Bạch Linh. Có điều lúc này giọng nói của nàng đã hơi biến dị, trở nên khàn khàn, không giống như âm điệu của người mà lại giống như âm thanh của dạ thú.
Tô An Lâm lạnh mặt nhìn trời đêm, bầu trời đêm thật giống như một vị mỹ nữ làm cho người ta khao khát. Nhưng đồng thời, càng xinh đẹp lại càng nguy hiểm. Bóng đêm, thường thường có thể mang đến tà niệm cho người khác. Những người này muốn giết ta là vì mưu tài hay hại mệnh?
Không thích hợp!
Tô An Lâm cảm thấy chuyện này có gì đó không đúng, bởi vì hắn chú ý tới thanh máu của một số người đã xuất hiện thay đổi.
"Quái vật không biết tên."
"Thanh máu 800/800"
Thanh máu đã tăng lên!
"Cho nên, họ vốn dĩ là quái vật!"
"Nhưng, tại sao lúc trước họ lại có thể biến thành hình người được."
Tô An Lâm phát hiện nơi này đúng thật là không đơn giản. Quái vật đầu dê, quái vật đầu chim, lần này còn xuất hiện cả quái vật có thể biến thành người.
Ngay sau đó, Tô An Lâm nhảy xuống dưới.
"Bộp!"
Hắn đứng thẳng trên mặt đất, nhìn những người trước mặt.
"Ngươi..."
Bạch Linh là người đầu tiên mở miệng, trên mặt toàn là vẻ không thể tin tưởng được.
Trong mắt Tô An Lâm, tuy những người này vẫn còn đang bảo trì hình thái con người, nhưng trên trán họ đều đã xuất hiện gặp sừng dài.
"Các người là cái thứ quỷ quái gì?"
Tô an lâm nhíu mày nói.
"Sao ngươi có thể tỉnh lại."
Sắc mặt của tên tráng hán cầm đầu cực kỳ khó coi, hắn biết thực lực của Tô An Lâm rất mạnh, còn có thể giết cho đám quái vật đầu dê sợ chết khiếp. Cho nên họ đã quyết định âm thầm đối phó với Tô An Lâm.
Vì thế họ mới để cho Bạch Linh giả bộ thành nhân loại tiếp cận với Tô An Lâm, dẫn hắn tới nơi này. Sau đó thừa dịp hắn đang ngủ say đột nhiên đánh lén, khiến cho hắn chết ngay trong lúc ngủ mơ. Nào biết, họ vừa mới đi ra tay thì Tô An Lâm đã tỉnh dậy.
Tô An Lâm vặn vẹo cổ, cũng không nói nhiều lời vô nghĩa, vung Chấn Thiên Phủ ra trước mặt.
"Cẩn thận, rìu của hắn rất lợi hại."
Bạch Linh nhắc nhở, trong mắt tràn đầy vẻ kiêng bị.
"Rốt cuộc thì các người là người hay là quái vật?"
Tô An Lâm nói xong, im lặng lại, hắn cảm thấy những người này là người. Bởi vì trên người họ có nhân khí.
"Ngươi có nói cái gì cũng không có tác dụng, bọn ta đã không ở trong nhân thế rồi."
Tên tráng hán cầm đầu nhìn về đám người bên cạnh rồi gật đầu. Đám người từ bốn phía xông lên, Tô An Lâm vung Chấn Thiên Phủ chém ngang mấy cái, hai cây đại thụ ở bên người lập tức bị chặt đứt, đổ ầm ầm xuống dưới.
Sau khi những người này biến thân, khí lực của họ cũng trở nên khổng lồ. Nhưng chỉ trong thời gian ngắn ngủi Tô An Lâm đã xông đến trước mặt người cầm đầu rồi giết chết hắn. Một đao chém xuống, chán hán lập tức nằm sạp trên mặt đất. Hắn hoàn toàn không phải là đối thủ của Tô An Lâm, cổ bị chặt đứt, đầu bay ra xa.
"A!"
Những người chung quanh sửng sốt, họ nghe nói người này rất lợi hại nhưng cũng không thể ngờ được lại mạnh đến vậy. Lão đại của họ đã bị giết chết, những người còn lại cũng không dám ở lại chỗ này vội vàng quay đầu chạy thoát.
Tô An Lâm giơ tay bắt lấy cổ Bạch Linh, ném mạnh nàng lên trên cây đại thụ bên cạnh.
"Oanh!"
Bạch Linh phun ra máu tươi, ánh mắt hoảng sợ.
"Cho nên các người là thứ quỷ quái gì?"
"Đừng giết ta."
Thấy chiếc rìu sắp bổ tới, Bạch Linh vội vàng vươn tay, không ngừng xin tha.
"Nói đi!"
Tô An Lâm nói.
"Chúng ta là nhân loại bị ô nhiễm."
"Nhân loại bị ô nhiễm? Vậy thì có khác gì với những con quái vật đó?"
"Khác nhau ở chỗ chúng ta có trí tuệ!"
Tô An Lâm nhớ lại lúc trước Dương Tình đã nói, có một vài quái vật có thần trí. Có thể thứ mà nàng ta nói đến là những con quái vật này.
"Nói cẩn thận cho ta nghe!"
"Nếu ta nói rồi ngươi có thể từng giết ta được không?"
Bạch Linh hoảng sợ.
Tô An Lâm vuốt ve Chấn Thiên Phủ trong tay, lau vết máu bên trên:
"Nếu ngươi không nói, chẳng những ta sẽ giết chết người, hơn nữa còn khiến cho ngươi chết thật thảm hại. Nhưng nếu người nói thì có lẽ ta sẽ cho ngươi một cơ hội để chạy trốn."
"Phanh!"
Chấn Thiên Phủ cắm phập lên trên đại thụ bên cạnh, cây đại thụ chấn động.
"Ta nói, ta nói…"
Một canh giờ sau. Bên dưới tầng mây ảm đạm đột nhiên nổi lên một trận gió.