Chương 952: Nội Dung Trong Sách

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 952: Nội Dung Trong Sách

Lúc này từng câu nói vừa rồi của Bạch Linh hiện ra trong đầu Tô An Lâm, hắn không ngờ chuyện xảy ra ở đây lại ly kỳ như thế. Tất cả quái vật ở đây đều đến từ một quyển sách cổ, mà đám người Bạch Linh lại là một loại quái vật khác tên là Biến Thân Quái.

Dương Đầu Quái có lực lượng cường đại, Điểu Đầu Quái có tốc độ nhanh, Biến Thân Quái có thể hóa thành hình người. Nhưng mấy người Bạch Linh cũng không phải là người địa phương, họ là võ giả đến đây từ rất lâu trước kia, bởi vì quyển sách đó nên họ mới biến thành như vậy.

"Aaa..."

Tô An Lâm cảm thán, thế giới này đúng là có lắm thứ ly kỳ cổ quái.

"Nói cách khác, quyển sách kia kết nối với một thế giới khác?"

Hắn suy đoán, sau đó leo lên cây nhắm mắt nghỉ ngơi.

Sáng sớm, mặt trời trên cao vô cùng chói chang, từng đám mây trắng bay bay tạo ra một bầu trời vô cùng đẹp đẽ. Thời tiết hôm nay rất tốt, Tô An Lâm trèo xuống cây, bắt đầu ăn sáng.

Theo những tin tức hôm qua của Bạch Linh, bình thường đám quái vật này không có liên quan gì với nhau, chỉ khi nào có võ giả cường đại xuất hiện, đám quái vật mới có liên hệ. Chắc chắn phải có cái gì đó đứng đằng sau liên hệ đám quái vật này, giống như điều khiển từ xa vậy. Mà thứ khống chế họ lại là một quyển sách.

Đáng tiếc, Bạch Linh cũng không biết quyển sách này cụ thể là cái gì. Nàng chỉ biết là tất cả những chuyện này xảy ra sau khi họ tiến vào một vùng đất. Vùng đất đó cũng không phải là nơi này, mà là một không gian kỳ dị khác.

Tô An Lâm không định đến đó. Chuyện này quá mức kỳ quái, hắn lo lắng đến đó sẽ xảy ra sai sót, còn không bằng yên lặng ở chỗ này đánh giết quái vật kiếm điểm kinh nghiệm.

Giờ phút này, thậm chí hắn còn quên làm nhiệm vụ, kiếm điểm công lao sao tốt bằng kiếm điểm kinh nghiệm?

Tô An Lâm thu dọn xong liền đi qua rừng cây. Những ngọn núi ở đây càng ngày càng cao, to lớn hùng vĩ giống như một người khổng lồ đang ngủ say.

Bây giờ Tô An Lâm không có người dẫn đường, lúc nào hắn cũng phải dùng Khí Cảm Thuật để cảm ứng xung quanh. Rất nhanh, hắn đã đi đến bên một hồ nước trong rừng, thấy có ba con Dương Đầu Quái đang ở đó uống nước. Bên trên hồ còn có một thôn xóm nhỏ, từng căn nhà gỗ nhỏ san sát nối tiếp nhau, sắp xếp theo một quy tắc nào đó. Xung quanh nhà gỗ có đồng ruộng, tiếc là đều đã hoang vu cằn cỗi.

Tô An Lâm không do dự, cầm Chấn Thiên Phủ trong tay rồi xông tới.

Phập phập!

Ba con Dương Đầu Quái đang uống nước không chú ý, hai trong ba con lập tức ngỏm củ tỏi, con Dương Đầu Quái còn lại quay đầu, sợ hãi hét lên một tiếng.

"Gào!"

Âm thanh này cực kỳ đinh tai nhức óc, sóng âm khiến lá cây xung quanh vang lên xào xạc, giống như có một cơn lốc âm cuốn qua vậy.

Phập phập!

Tô An Lâm vung rìu ra, đầu con Dương Đầu Quái còn lại cũng rơi xuống đất.

"Thành công tiêu diệt!"

Ngay lúc Tô An Lâm ra tay, ở phía xa có một đội ngũ nhỏ đang đi trong rừng.

"Gào!"

Đột nhiên, một âm thanh sắc bén truyền đến.

"Hả? Tiếng của Dương Đầu Quái."

Một người phụ nữ cầm đầu đội ngũ nhíu mày. Nữ tử này có khuôn mặt mỹ lệ, mặc dù nhìn khoảng năm sáu mươi tuổi, nhưng vẫn còn rất quyến rũ. Nàng mặc một bộ đồ dễ vận động trong rừng, đeo trường kiếm bên hông.

"Đi! Đi qua nhìn một chút!"

Người phụ nữ cầm đầu khẽ quát, đám người liền xông ra ngoài. Mục đích của họ rất đơn giản, họ đã ở trong này ba bốn ngày rồi, cũng phát hiện ra bây giờ mình đã bị lạc đường, rất khó để đi ra ngoài. Cho nên lúc nghe thấy tiếng của Dương Đầu Quái, họ mới quyết định đến đó bắt ép đám quái vật dẫn đường. Chỉ là lúc đến đó, họ lại thấy một người đàn ông lưng hùm vai gấu đang ăn Dương Đầu Quái.

Rắc, rắc!

"Chẳng lẽ tên này mới là quái vật?"

Người phụ nữ dẫn đầu nhướng mày.

"Không phải chứ, còn có cả chủng loại mới nữa, sư phụ, nhưng tại sao đám quái vật này lại đánh nhau?"

Một nam đệ tử mập mạp hiếu kì.

"Trần Như Huyên, ngươi ngây ra đó làm gì?"

Một người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh nam đệ tử mập mạp nói.

Trần Như Huyên sững sờ, bởi vì nàng phát hiện người đàn gặm quái vật ở bờ sông trông rất quen.

"Sư phụ, người kia trông giống như..."

Trần Như Huyên lẩm bẩm.

Từ Băng Sương sửng sốt, nhìn kỹ lại. Giờ phút này, nàng cũng cảm thấy người đó trông rất quen, sao lại giống Tô An Lâm như vậy. Thấy vẻ mặt lo lắng của Trần Như Huyên, Từ Băng Sương cảm thấy cần phải an ủi nàng một chút:

"Đừng nóng vội, Tô An Lâm đang ở Đại Hạ, sao có thể xuất hiện ở đây được?"

Trần Như Huyên nghĩ cũng đúng, bèn gật đầu, vẻ mặt đã nhẹ nhõm hơn, sắc mặt trắng bệnh cũng hồng hào trở lại.

Thấy nàng như vậy, mấy nam đệ tử bên cạnh đều tỏ ra rất khó hiểu. Từ trước đến nay Trần Như Huyên sư tỷ vẫn luôn lạnh nhạt bình thản, sao đột nhiên lại mất kiểm soát như thế.