Chương 965: Đại Nhân, Ngài Đã Trở Về

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 965: Đại Nhân, Ngài Đã Trở Về

Hài cốt có thể xuất hiện ở chỗ này thì tuyệt đối không đơn giản.

Dù sao, Man Hoang Chi Địa nguy cơ trùng trùng điệp điệp, dù người có thực lực yếu tiến vào được, chỉ sợ cũng không đi được lâu.

Tô An Lâm liếc mắt một cái đã thấy trong tay cổ nhân có một cái túi, hình như là túi Càn Khôn.

Ngoài ra thì còn lại là đan dược.

Hắn kiểm tra thử từng cái, đều là những đan dược bình thường.

Vách đá bên cạnh còn khắc một vài sự tích của người này khi còn sống.

Chắc là những thứ hắn đã ghi chép lại trước khi chết.

Tô An Lâm nhìn lướt qua, tổng thể là hắn ta đến từ phía bên kia của Man Hoang Chi Địa, bởi vì một vài nguyên nhân mà vượt qua Man Hoang Chi Địa để đi tới Đại Hạ.

Đáng tiếc, ở trong rừng rậm này lại gặp phải yêu thú cấp 9.

Cấp bậc của yêu thú trong Man Hoang Chi Địa phân từ một đến cấp chín, gặp phải yêu thú cấp chín thì mẹ nó, chính là xui xẻo chồng xui xẻo, xui xẻo đến tận cửa rồi.

Sau khi nói xong một câu người này quá là xui xẻo, Tô An Lâm thở dài.

Sau khi người này bị thương, hắn lại đến đây để trốn.

Dọc theo đường đi, hắn đã sử dụng vô số đan dược, cho nên không còn bao nhiêu.

Đáng giá nhất chính là túi Càn Khôn này, thể tích rất lớn, ước chừng có hơn một trăm mét vuông.

Trong đó, bên trong còn có rất nhiều công pháp truyền thừa.

Tô An Lâm cũng không khách khí, lấy túi Càn Khôn đi rồi nói với hai người:

“Ta sẽ lấy túi Càn Khôn này, còn lại đều cho các ngươi.”

Hắn có thực lực cao nên không cần khách khí với họ làm gì.

Còn về những đan dược này thì hắn đều chướng mắt.

Chương Phi cười khổ, biết là với thực lực của Tô An Lâm, để lại những đan dược này cho hắn cũng coi như là cho hắn thể diện rồi.

Hắn đương nhiên không dám nói gì, chỉ ôm quyền nói:

“Đa tạ.”

Lí Trường Thanh bĩu môi, cũng không dám nói gì.

Phân chia đồ đạc xong, Tô An Lâm lập tức rời khỏi nơi này.

Sau hai ngày đi đường, cuối cùng hắn đã đến Kỳ Hoa trấn.

Hôm nay trưởng trấn Trần Cốc Sư lại rảnh rỗi đến tiếp đãi Tô An Lâm.

Sau khi nghe nói một đám người đều chết sạch, chỉ còn lại Tô An Lâm, cả người Trần Cốc Sư ngây ngốc.

“Đã chết hết rồi.”

Trần Cốc Sư nhìn bộ dáng của Tô An Lâm, sắc mặt cổ quái hẳn lên.

Kỳ lạ, quá kỳ lạ.

Ở trong đội ngũ, thực lực của Tô An Lâm là bình thường nhất, thế mà những người khác đều đã chết, chỉ còn lại một mình hắn.

Chỉ có điều, hắn cũng không cần quan tâm chuyện này.

Ngày hôm đó, Tô An Lâm cáo biệt nơi này, trở về tông môn.

Ngay sau khi hắn về tới chỗ ở của mình, Thu Diệp tung tăng ở bên ngoài cũng đã trở về.

Trong tay còn cầm theo một cái rổ, bên trong toàn là rau dại.

“A, đại nhân, ngài đã trở về.”

Thu Diệp kích động không thôi, vội vàng chạy tới.

“Ngươi ra ngoài làm cái gì?”

Tô An Lâm tò mò.

Thu Diệp xách rau quả lên, nói:

“Chẳng phải đại nhân đã nói rất thích ăn loại rau dại này sao, ta dự định trồng một ít loại rau dại này ở chỗ chúng ta ở.”

Nữ hài tử này cũng có lòng quá đi.

“Cô nương ngốc, ta chỉ ngẫu hứng muốn ăn vài món quê nhà mà thôi, không có nghĩa là món này ngon.”

“À, nhưng vậy cũng không sao, đại nhân, ngươi ngẫu hứng muốn ăn thì cứ ăn thôi, ta không cần gấp.”

Thu Diệp nói xong, bỗng nhiên buông giỏ rau xuống, kinh ngạc nói:

“Đúng rồi đại nhân, mấy ngày nay ngài làm nhiệm vụ, hoàn thành thế nào rồi?”

“Cũng tạm được, trong tông môn có xảy ra chuyện gì không?”

Tô An Lâm thả lỏng người, bưng chén trà trên bàn lên, rót cho mình một chén trà đầy, chóp mũi khẽ ngửi ngửi, cảm thấy rất hài lòng.

“Không xảy ra chuyện gì cả, chỉ là gần đây Cầm Tiên Tử bế quan, đúng rồi, nhắc mới nhớ, sáng nay ta nghe nói có người bên phía Đại Hạ tới.”

“Hả?”

Tô An Lâm nhíu mày:

“Người quê ta?”

“Đúng vậy, là người trong cung, hình như còn có tỷ tỷ ngươi và vị hôn thê của ngươi đều tới đây, nói là đến thăm ngươi.”

“Tổng cộng có mấy người?”

“Tỷ tỷ người, vị công chúa hôn thê của đại nhân người, tổng cộng có hai người đi, còn dẫn theo rất nhiều tùy tùng.”

Nói xong, Thu Diệp âm thầm cảm thán, không ngờ, đại nhân ở quê nhà lại được hoan nghênh như thế.

Thế mà còn có vị hôn thê!

Nghe nói, vị hôn thê của đại nhân còn là một vị công chúa xinh đẹp như hoa.

Nhưng sao mặt của đại nhân lại có vẻ không vui?

Chẳng lẽ tình cảm với công chúa không tốt?

Tô An Lâm đương nhiên là không vui.

Suy cho cùng thì hắn cũng là giả mạo.

Lúc trước, đệ đệ của Đệ Ngũ Thành An là Đệ Ngũ Thành Dương tới đây, suýt chút nữa đã làm cho thân phận của hắn bị bại lộ.

Lần này thì hay rồi, tỷ tỷ và vị hôn thê công chúa của hắn cũng tới rồi.

Chuyện này nên xử lý thế nào đây?

Hay là cứ chạy trước?

Tô An Lâm vuốt cằm, nói mình phải ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, vẫn chưa trở về.