Chương 966: Đi Trước Đi
Được, nghĩ đến thì làm ngay.
“Thu Diệp, ta giao cho ngươi một nhiệm vụ gian khổ.”
Tô An Lâm vỗ vỗ bả vai Thu Diệp, nghiêm mặt nói.
“Cam đoan phải hoàn thành!”
Thu Diệp giống như một nữ bộ đội đặc chủng, vẻ mặt nghiêm túc.
“Đó chính là đừng nói cho bất luận kẻ nào biết ta đã trở về.”
“Hả, chuyện này?”
Thu Diệp sửng sốt, vốn dĩ còn tưởng đại nhân muốn nói với nàng về chủ đề nghiêm túc gì, ai ngờ lại là chuyện này?
“Tại sao thế đại nhân?”
Vẻ mặt Thu Diệp khó hiểu.
“Ta không muốn gặp người nhà của ta, hiểu chưa?”
“Nhưng...”
Thu Diệp bối rối không hiểu, đại nhân thế mà lại không muốn gặp người nhà.
Chẳng lẽ người có mâu thuẫn với vị hôn thê? Hay là nói, không thích vị hôn thê, vị hôn thê đó có diện mạo vô cùng xấu xí à?
Thu Diệp nhịn không được, an ủi nói:
“Đại nhân, gia đình nào cũng có nỗi khó xử riêng. Ta cảm thấy, vị hôn thê của người không ngai vạn dặm xa xôi tới đây thăm người, bản thân cũng chứng tỏ là nàng rất nhớ người, người không đi gặp nàng, sẽ làm cho người ta đau lòng đấy.”
Cái quái gì thế này.
“Ngươi đừng xía vào những chuyện này.”
Tô An Lâm lắc đầu:
“Không nói nữa, ta đi trước đây.”
“Chuyện này...”
Thu Diệp thở dài nói:
“Nhưng lúc người trở về, chắc chắn đã bị không ít đệ tử thấy, chẳng lẽ họ sẽ không nói?”
“Dù sao ngươi cũng đừng để ý, cứ nói ta đi rồi.”
“Người đi đâu vậy?”
Đột nhiên, một bóng dáng mặc bạch y xinh đẹp, dần dần đi tới.
Giọng nói này nhu hòa nhưng bên trong ẩn chứa một cỗ lãnh ý, chính là Cầm Tiên Tử.
“Cầm Tiên Tử.”
Thu Diệp hơi khom lưng hành lễ.
“Thu Diệp, ngươi tránh ra ngoài một lát, có một số lời ta muốn nói riêng với Đệ Ngũ Thành An.”
Cầm Tiên Tử nhìn chằm chằm Tô An Lâm nói.
“Chuyện này...”
Thu Diệp lo lắng sợ Tô An Lâm chịu thiệt thòi, vô tội nhìn Tô An Lâm.
“Đi trước đi.”
Tô An Lâm trấn an nói.
“Ồ.”
Thu Diệp thì lại rất nghe lời Tô An Lâm, nàng nghe vậy thì gật gật đầu, mỗi bước đi đều chậm chạp, lưu luyến không nỡ rời khỏi đây.
“Thu Diệp vẫn là người trung thành nhất với ngươi, ta cũng có chút hâm mộ đấy.”
Khóe miệng Cầm Tiên Tử nhếch lên, lộ ra một nụ cười.
“Ta dạy dỗ rất tốt, còn chuyện kia, Cầm Tiên Tử, những lời vừa rồi ngươi đều nghe thấy rồi sao? Vậy ngươi để ta đi đi, thật không dám giấu giếm, ta và vị hôn thê có quan hệ không tốt.”
Tô An Lâm quyết định bịa chuyện.
Dù sao trước kia hắn cũng làm nghề viết tiểu thuyết bán thời gian, biên soạn câu chuyện một vứt bỏ con trai, vì gia tộc thông gia mà ép hắn cưới công chúa mà mình không yêu, chuyện thế này hình như rất hợp lý nhỉ?
Vậy thì hình như chuyện hắn trốn tránh gặp mặt người nhà cũng có vẻ rất logic.
“Quan hệ không tốt sao?”
Trong mắt Cầm Tiên Tử lóe ra ánh sáng yêu dị.
“Đúng vậy đó, so với ngươi còn chênh lệch quá xa, tuy là ngươi ép ta chặt chẽ, tính tình lạnh lùng, nhưng ta có thể cảm nhận được ngươi rất nhiệt tình.”
Cầm Tiên Tử:
“...”
Cái quái gì thế này.
Nhìn bộ dáng cười như không cười của Tô An Lâm, nàng nghiêm túc hoài nghi có phải Tô An Lâm đang trêu chọc nàng không.
Quả thực lẽ nào lại như vậy.
Kìm lòng không được, nàng nhớ tới mình và Tô An Lâm coi như cũng đã từng tiếp xúc da thịt.
Chẳng trách tên này có lá gan lớn như vậy, thì ra là thế.
Tô An Lâm tự mình nói tiếp:
“Cầm Tiên Tử, không thể nào không tin, để ta nói cho ngươi nghe, nhớ lúc trước, ta ở trong gia tộc, tu vi rất giống như một phế nhân, bị người bắt nạt, chế giễu, gia tộc chèn ép ta khắp nơi...”
Mắt thấy Tô An Lâm muốn nói dông dài, Cầm Tiên Tử bĩu môi, cắt ngang lời hắn.
“Được rồi, ngươi đừng bịa đặt trước mặt ta nữa, Tô An Lâm, ta hỏi ngươi, ngươi có muốn đi gặp họ không?”
“Ta khẳng định không đi gặp đâu.”
Tô An Lâm vừa mới nói xong mới khẽ sửng sốt.
Hắn không ngờ vừa rồi Cầm Tiên Tử lại gọi hắn là Tô An Lâm!
Quan trọng là bản thân mình còn tiếp lời.
Ánh mắt Tô An Lâm chớp chớp mắt với Cầm Tiên Tử, trong chốc lát, hắn không biết nên nói cái gì cho phải.
Hắn biết, chỉ e là tất cả về mình đều đã bị Cầm Tiên Tử nhìn thấu.
“Ngươi quả nhiên không phải là Đệ Ngũ Thành An mà là Tô An Lâm!”
“Được thôi!”
Tô An Lâm thở dài, nếu đã bị phát hiện, hắn cũng ngả bài thôi:
“Ta là Tô An Lâm, nhưng ta không phải cố ý giả mạo, càng không phải cố ý lừa gạt ngươi.”
Hắn lập tức nói sơ lược đầu đuôi mọi chuyện cho nàng nghe.
Cuối cùng hắn nói:
“Nếu không phải bởi vì Đệ Ngũ Thành An hùng hổ với ta, ta cũng sẽ không thật sự giết hắn!”
“Cho nên, ngươi đã giết chết hắn, Tô An Lâm, ngươi thật đúng là tàn nhẫn quá!”
Tô An Lâm nhún nhún vai:
“Cầm Tiên Tử, làm sao ngươi lại biết ta là ai?”
Biết hắn không phải là Đệ Ngũ Thành An thật, điều này cũng không kỳ quái, nhưng làm sao nàng có thể biết tên thật của mình.
Đột nhiên, Tô An Lâm ý thức được điều gì đó, nói:
“Ta biết rồi, ngươi đã thông qua Tứ Tông Hầu Quyền Phái!”