Chương 970: Không Thể Nào
Cuối cùng còn nói thêm:
“Mọi chuyện là như vậy, hắn tên thật là Tô An Lâm, là bạn tốt của Đệ Ngũ Thành An, vì để tìm được hung thủ, bất đắc dĩ hắn phải đóng giả thân phận mà thôi.”
“Có chứng cứ gì không? Cầm tiên tử, hắn là người của ngươi, ngươi muốn nói gì mà chẳng được.”
Tiêu Thập Vương Đạo cười khẩy nói ra.
Đệ Ngũ Thành An thẳng thừng đi đến trước mặt Hầu Bình Chí quỳ xuống nói rằng:
“Tông chủ, nể mặt Đại Hạ ta và Thanh Điền phái giao hảo nhiều năm, mong ngài làm chủ cho bọn ta, đệ đệ ta không thể chết đi một cách vô ích như vậy được.”
Đường Tử Yên cũng vội quỳ xuống theo:
“Tông chủ, mong ngài làm chủ cho bọn ta.”
“Đã nói là vì để tìm kiếm hung thủ thật sự! Các ngươi quỳ xuống thì có ích gì?”
Cầm tiên tử lạnh lùng nói.
“Cầm tiên tử, ngươi có dụng ý gì đây, vì sao lại muốn giúp tên hung thủ này?”
Đệ Ngũ Thanh Linh quát lớn.
“Các ngươi hiểu lầm rồi, có ta làm chứng, thực chất Tô An Lâm đã nói cho ta biết chuyện này từ lâu rồi, chẳng qua là vì ta muốn giúp tìm hung thủ, cho nên mới không nói với người khác mà thôi.”
Cầm tiên tử nhìn về phía Hầu Bình Chí, nói:
“Phải rồi, chuyện này thực ra ta cũng từng nhắc đến với tông chủ.”
Hầu Bình Chí sững sờ, nhìn vào ánh mắt Cầm tiên tử, ông ta khẽ ho khan khụ khụ vài tiếng rồi gật đầu nói:
“Ừm ờ, thực ra có từng nhắc đến.”
Lúc này, tất cả mọi người đều sững sờ.
Tiêu Thập Vương Đạo lại càng khó tin, hắn ta hét to:
“Tông chủ!”
“Ừm, chuyện này ta đã biết từ trước, ta cũng là vì muốn điều tra hung thủ thôi, đáng tiếc vẫn chưa tra ra được.”
Hầu Bình Chí phản ứng vô cùng nhanh, nói với vẻ bất lực:
“Vốn dĩ hôm nay các ngươi đến đây, ta đã muốn nói thẳng cho các ngươi biết, không ngờ các ngươi vừa đến đã vặn hỏi người ta trước rồi.”
Hầu Bình Chí nói ra có bài bản chừng mực giống y như thật vậy.
Tô An Lâm đã suýt chút tin vào kịch bản này luôn rồi.
Nhưng cùng lúc đó hắn cũng biết được mối quan hệ giữa Cầm tiên tử và tông chủ xem ra còn tốt hơn ngoài mặt rất nhiều.
Chẳng lẽ là quan hệ thân thích sao?
“Việc này…”
Đệ Ngũ Thanh Linh nhất thời không thể bình tĩnh lại được.
Đường Tử Yên cũng nhíu chặt mày lại, bất giác nàng ta nhìn về phía Tiêu Thập Vương Đạo.
Tiêu Thập Vương Đạo lúc này cũng híp mắt, từ lâu đã nghe nói tông chủ xem trọng Cầm tiên tử, bây giờ xem ra không chỉ có xem trọng, mà là cưng chiều nàng ta!
Hắn ta ghen tỵ đến mức gần như phát điên lên.
“Tông chủ, vậy đã tìm được hung thủ hay chưa?”
Đường Tử Yên lên tiếng hỏi.
“Vẫn chưa.”
Cầm tiên tử đáp lời.
“Không thể nào, làm sao có thể thế được, vậy sao lúc ta đi bắt tiểu tử này, ngươi lại không nói ra!”
Cầm tiên tử tỏ vẻ khinh thường đáp lại:
“Ngươi là cái thá gì, vì sao ta phải nói với ngươi?”
“Ngươi!”
Tiêu Thập Vương Đạo bị chặn họng đến câm nín không thể nói ra lời nào khác, vẻ mặt hắn ta tràn đầy vẻ ấm ức và nhục nhã.
Hắn ta khàn giọng quát lớn:
“Hắn là giả, nhất định là giả mạo!”
“Có giả hay không, ngay cả tông chủ cũng đã lên tiếng rồi, thế nào, chẳng lẽ ngươi dám chất vất lời nói của tông chủ?”
Tô An Lâm lên tiếng.
“Ngươi là cái thá gì?”
Tiêu Thập Vương Đạo hừ lạnh một tiếng nói:
“Nếu không nhờ có Cầm tiên tử bảo vệ ngươi, ngươi sớm đã bị ta bắt được rồi.”
“Chỉ dựa vào ngươi sao?”
Tô An Lâm mỉm cười thản nhiên nói:
“Ngươi, không phải là đối thủ của ta.”
Ồ...
Mọi người có mặt đều ồ lên xôn xao.
Tên Tô An Lâm này cũng quá kiêu ngạo rồi đây.
…
Phải biết rằng, Tiêu Thập Vương Đạo trước mặt chính là cao thủ Khí cảm cảnh.
Tô An Lâm dù có lợi hại đến đâu cũng chỉ là Nội khí cảnh, mà lại dám khiêu khích Tiêu Thập Vương Đạo.
Cầm tiên tử thản nhiên liếc mắt nhìn về phía Tiêu Thập Vương Đạo, sau đó nói với Hầu Bình Chí:
“Tông chủ, trước đó Tiêu Thập Vương Đạo dùng độc, rõ ràng là muốn đối phó với ta và Tô An Lâm, chuyện này không thể bỏ qua như vậy được.”
“Cầm tiên tử, khi ấy ta đã nói rồi, ta đến là để bắt Tô An Lâm, ngươi nói như vậy không hay đâu, ta biết ngươi quan tâm sư đệ ngươi, nhưng cũng đừng vu cáo hãm hại đồng môn chứ, không hay chút nào đâu!”
Tiêu Thập Vương Đạo lạnh lùng nói.
Hầu Bình Chí khẽ cau mày, vừa nãy ông ta đã thiên vị cho Cầm tiên tử, nếu còn bênh vực nàng thêm nữa, khó tránh sẽ bị người khác lên án chỉ trích.
Suy cho cùng, dù Tiêu Thập Vương Đạo có thiên phú không bằng Cầm tiên tử, nhưng tốt xấu gì cũng là cao thủ Khí cảm cảnh.
Hơn nữa gia thế của Tiêu Thập Vương Đạo vẫn tốt hơn một chút.
Ông ta đang lúc suy nghĩ xem nên làm thế nào mới tốt cho cả hai bên thì Tiêu Thập Vương Đạo chủ động lên tiếng:
“Tông chu, bổn môn không phải đã có quy củ hay sao, khi gặp phải phiền phức không thể phán đoán ngay được, có thể thông qua so tài để quyết định thắng bại, không bàn sống chết.”
Cầm tiên tử ngay lập tức phản bác:
“Tiêu Thập Vương Đạo, ngươi cũng không biết xấu hổ, ngươi đã đến Khí cảm cảnh rồi, dù ngươi có là sự tồn tại rác rưởi nhất trong Khí cảm cảnh thì cũng là ức hiếp Nội khí cảnh người ta, chi bằng để ta đến dạy cho ngươi biết.”