Chương 971: Hắn Ta Sẽ Chết
Tiêu Thập Vương Đạo bị mắng như vậy thì mặt mày đỏ bừng, hắn ta né tránh đi ánh mắt lạnh lùng của Cầm tiên tử, sau đó ngang ngược hô to với Tô An Lâm:
“Ta mặc kệ, nếu hắn không dám, vậy thì điều tra cho rõ ràng, ta không tin không điều tra ra được điều gì.”
Cầm tiên tử cười khẩy nói:
“Làm sao, không dám nhìn ta luôn à, chúng ta đến so tài một trận, ngươi đã không dám rồi sao? Uổng công ngươi còn là một nam nhân!”
“Cầm tiên tử, ta biết ngươi lợi hại, nhưng vậy thì sao chứ, hiện tại là chuyện giữa ta và hắn.”
“Chuyện của hắn chính là chuyện của ta.”
Cầm tiên tử trầm giọng nói.
Phải nói rằng mặc dù Cầm tiên tử vẫn luôn tỏ ra lạnh lùng khó gần, dáng vẻ như thể ai cũng thiếu tiền nàng vậy nhưng nàng lại đối đãi với ta thật sự rất tốt.
Trong lòng Tô An Lâm chợt thấy ấm áp, hắn vòng qua bên người Cầm tiên tử, đứng ra nói:
“Ta tiếp nhận lời thách đấu của ngươi!”
Tiêu Thập Vương Đạo khẽ híp mắt, hỏi lại:
“Ngươi nói cái gì?”
“Lỗ tai ngươi bị điếc rồi hay sao, ta nói ta đồng ý so tài với ngươi.”
Tô An Lâm khẽ vặn cổ, trong lòng hắn trào dâng một luồng cảm giác chiến đầu sục sôi.
Chuyến hành trình đi đến ngoại vi vùng đất man hoang lần này đã cho hắn rất nhiều lợi ích.
Chưa kể đến cấp bậc được tăng lên, mà ngay cả Hàn minh công và Khống khí tù lung thuật đều đã đạt đến cấp bậc Đại sư.
Đồng thời, thực lực Nội khí đã đạt đến tầng chín.
Lúc hắn còn ở Nội khí tầng tám đã có thể so chiêu với Tiêu Thập Vương Đạo, hiện giờ đã đến tầng chín, thì việc so tài với hắn chỉ là chuyện nhỏ nhặt không đáng nhắc đến.
Người ở xung quanh đều hết sức ngạc nhiên, ai nấy đều đưa mắt nhìn nhau.
Tên tiểu tử Tô An Lâm này lại còn dám chủ động tiếp nhận thi đấu với Tiêu Thập Vương Đạo.
Từ lâu họ đã nghe nói tên đệ tử mới này của Cầm tiên tử rất to gan, thiên phú cũng tốt, hôm nay được diện kiến, không chỉ to gan mà còn là gan to bằng trời!
Hầu Bình Chí tỏ ra bất ngờ nhìn về phía Tô An Lâm, ông ta bỗng nhiên phát hiện ra, trong mắt Tô An Lâm không hề có chút sợ sệt nào, mà còn hừng hực cảm giác chiến đấu, trên mặt cũng tỏ ra tự tin vô cùng.
‘Chẳng lẽ tên tiểu tử này thật sự có tự tin đánh bại được Tiêu Thập Vương Đạo?’
Hầu Bình Chí chỉ cảm thấy chuyện này không có khả năng sẽ xảy ra..
Giữa Khí cảm cảnh và Nội khí cảnh gần như phải vượt qua cả một cảnh giới rất lớn.
Điều này giống như sự khác biệt giữa biển cả và một dòng sông nhỏ vậy, Tô An Lâm lấy đâu ra tự tin đến thế?
Ánh mắt Cầm tiên nhìn về phía Tô An âm, trong mắt dường như đang nói: Ngươi muốn chết?
Ánh mắt Tô An Lâm đáp lại: Yên tâm.
Ánh mắt Cầm tiên tử: Ngươi sẽ chết đó.
Tô An Lâm: Hắn ta sẽ chết!
Cầm tiên tử: Được, tin ngươi lần này!
Cầm tiên tử cũng là người quyết đoán, sau khi trao đổi ánh mắt với hắn thì lại nhìn sang nói với Tiêu Thập Vương Đạo:
“Sao vậy, không nói nữa, không phải là sợ rồi đấy chứ?”
Đôi mắt Tiêu Thập Vương Đạo lấp lánh tia sáng, mới vừa nãy Cầm tiên tử còn phản đối, sao bỗng nhiên lại đồng ý rồi?
Hắn ta có tự tin với bản lĩnh của mình, nhung cũng phải cẩn thận tránh để lật thuyền trong mương.
Nghĩ tới nghĩ lui, hắn ta đã nghĩ đến một khả năng, có phải trong tay Tô An Lâm có bí bảo gì đó hay không?
Địa vị của Cầm tiên tử cao hơn hắn ta, nếu trong tay nàng có dị bảo gì đó cho Tô An Lâm mượn dùng, đó thực sự có thể tăng sức chiến đấu của Tô An Lâm.
Nghĩ đến đây, Tiêu Thập Vương Đạo nhếch miệng cười, dáng vẻ như thể ta nhìn thấu quỷ kế của các ngươi:
“Trong so tài có một quy tắc, không được phép dùng bất kỳ vũ khí nào!”
“Được thôi.”
Tô An Lâm đoán ra được tâm tư của Tiêu Thập Vương Đạo, hắn thầm bật cười trong lòng.
“Tông chủ, mời ngài hạ lệnh.”
Tiêu Thập Vương Đạo chắp tay nói với Hầu Bình Chí.
Hầu Bình Chí thấy hai bên đều đã thương lượng xong xuôi, ông ta thở dài một hơi, nói:
“Được rồi, mọi người tiến về võ trường thi đấu, hôm nay ta sẽ đích thân chủ trì cuộc so tài của các ngươi!”
…
Tô An Lâm, đệ tử của Cầm Phong lại muốn so tài với Tiêu Thập Vương Đạo.
Tin tức này được lan truyền nhanh chóng, khiến cho chúng đệ tử Thanh Điền Phái khiếp sợ không thôi.
“Tên Tô An Lâm này có lai lịch thế nào mà lại có lá gan lớn đến như vậy, Tiêu Thập Vương Đạo sư huynh là cao thủ Khí cảm cảnh đó!”
“Nghe nói Tô An Lâm chính là Đệ Ngũ Thành An, mọi chuyện bắt đầu từ rất lâu trước đây…”
“Ngươi vẫn nên câm miệng lại đi.”
Vô số đệ tử kết bè kết đội vội vàng đi về phía trường đấu võ.
Kích thước của trường đấu chỉ to bằng một sân bóng, chính giữa có một đài đấu võ thật lớn.
Đài đấu võ dùng đá cực kỳ rắn chắc để tạo ra ở giữa có một vạch kẻ trắng.
Bên trái là vùng màu đen, bên phải là vùng màu trắng.