Chương 972: Khí Thế

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 972: Khí Thế

Ở giữa vùng màu đen có viết một chữ lớn: Chết!

Còn bên phía vùng màu trắng thì được viết một chữ: Sống!

Nơi đây được gọi là đài đấu võ, nhưng cũng được gọi là đài sinh tử.

Một khi đã lên đài thì không bàn sống chết, dù có cầu xin tha thứ cũng vô ích, do đó có cực ít người dám đến nơi này.

Chỉ mới nửa canh giờ mà xung quanh đài sinh tử đã có rất nhiều đệ tử vây quanh, mọi người đều đang bàn tán xôn xao, thảo luận không ngừng về trận đấu lần này.

“Mâu thuẫn giữa Tiêu Thập Vương Đạo và Cầm tiên tử đã tồn tại từ lâu, nghe nói là lúc Cầm tiên tử vừa mới vào tông, Tiêu Thập Vương Đạo đã từng khi dễ nàng, sau đó Cầm tiên tử quật khởi hoàn toàn đạp Tiêu Thập Vương Đạo dưới chân.”

“Tên Tiêu Thập Vương Đạo cũng thật quá đáng, đã đối phó không lại Cầm tiên tử, thì lại chọn ra tay với đệ tử Cầm Phong, đúng là ghê tởm.”

“Đúng thật ghê tởm, một Khí cảm cảnh lại đi ức hiếp Nội khí cảnh, nếu chuyện này truyền ra ngoài, Thanh Điền Phái chúng ta chắc chắn sẽ bị người ta cười thối đầu.”

“Nhưng tên Tô An Lâm này cũng thật sự não tàn, bản thân hắn có thân phận là gì mà hắn còn không biết sao? Lại còn dám khiêu chiến Tiêu Thập Vương Đạo.”

“Haiz, trận chiến lần này xem ra không cần phải xem nữa, chắc chắn Tô An Lâm sẽ bị đánh bại, nhưng ta đoán rằng về sau Cầm tiên tử sẽ không để Tiêu Thập Vương Đạo sống dễ dàng.”

“Nhất định là như vậy.”

Mọi người đều bày tỏ ý kiến của mình.

Thu Diệp và đám sư tỷ sư muội Hoàng Hương cũng lo lắng chạy tới.

Dọc đường đi, các nàng đều hỏi thăm Thu Diệp rằng đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng tiếc là cả Thu Diệp cũng ngỡ ngàng trước việc này, hai vành mắt nàng ta đỏ ửng, rõ ràng trên đường đến đây đã khóc.

Lúc này, đám người ở đằng xa cũng hô hào gây nên một trận hỗn loạn.

Đám người Thu Diệp vội vàng nhìn sang, ngay sau đó đã thấy Tô An Lâm và Tiêu Thập Vương Đạo đứng cùng một chỗ cùng đi tới.

“Đến rồi, đến rồi.”

“Bọn họ đến rồi.”

Gần như là cùng một lúc, cả hai người bước lên đài sinh tử.

Thấy đám người đông nghịt ở chung quanh, Hầu Bình Chí khẽ nhíu mày, tin tức này truyền đi cũng nhanh thật đó chứ, mới đây mà đã có đông đệ tử đến đây góp vui như vậy rồi.

Ông ta khẽ lắc đầu, sau đó sắp xếp một vài trưởng lão phân tán chúng đệ tử ra xa một chút.

Tiếp theo đó, ông ta mới đích thân đi đến đài sinh tử.

“Hôm nay, Thanh Điền Phái chúng ta, đệ tử Tô An lâm đối chiến đệ tử Tiêu Thập Vương Đạo. Một khi bước lên đài sinh tử, không bàn sống chết, mâu thuẫn xóa sạch! Hai người các ngươi có bằng lòng hay không?”

“Đệ tử bằng lòng!”

Tô An Lâm và Tiêu Thập Vương Đạo đồng thanh lên tiếng, trong mắt cả hai đều hừng hực lửa chiến, khí thế phát ra như muốn tiêu diệt đối phương.

“Được!”

Hầu Bình Chí khẽ gật đầu, sau đó lại quay sang nói với chúng đệ tử dưới đài:

“Đều nghe rõ rồi chứ, một khi bước lên đài sinh tử, tất cả mọi mâu thân sẽ được giải quyết ở trên này, ở dưới đài, dù các ngươi có quan hệ thế nào với người trên đài, có thân thiết bao nhiêu cũng không được phép báo thù, nếu không sẽ bị trục xuất khỏi sư môn.”

Ông ta quay đầu lại, cơ thể ung dung bay xuống dưới đài.

Sau đó lại có một trưởng lão phụ trách làm trọng tài đi lên trên đài.

“Trận đấu bắt đầu.”

Vị trưởng lão này cũng không nói lời thừa thãi, ung dung lên tiếng.

“Vù!”

Tiêu Thập Vương Đạo ra tay trước, nội khí toàn thân xao động hóa thành bản chất nhanh chóng bay ra xa.

Tô An Lâm cũng giống như vậy, hắn tung ra một nắm đấm, nắm đấm hóa thành quang ảnh, bắn ra xa mấy trượng làm xáo trộn khí tức của Tiêu Thập Vương Đạo, đồng thời ngăn cản chúng lại ở trên không trung.

Thấy thủ pháp của mình bị ngăn trở, Tô An Lâm càng lúc càng tiến lại gần, hắn ta chợt cười khẩy một tiếng, trò chơi của ta và ngươi chỉ vừa mới bắt đầu.

Hắn ta đột ngột vung tay lên, hai ống tay áo lớn tự động xoay chuyển, bên trong dường như có cất chứa một chiếc quạt gió công suất lớn vậy, khí tức tràn đầy mạnh mẽ phun ra ngoài.

Một luồng nội khí tràn đầy khủng bố ngưng tụ lại.

Tiêu Thập Vương Đạo rất tự tin, hắn ta biết Tô An Lâm có thiên phú rất tốt, thậm chí còn có thể sánh với Cầm tiên tử.

Nhưng vậy thì thế nào?

Lúc Cầm tiên tử mới tớ đây, không phải cũng bị hắn ta bắt nạt hay sao!

Dù Tô An Lâm có thiên phú tốt đến mấy, chỉ cần vẫn chưa thuần thục hẳn thì không phải là đối thủ của hắn ta.

Cảm nhận được khí tức của Tiêu Thập Vương Đạo càng lúc càng mạnh, Tô An Lâm khẽ nheo mắt lại.

Những sợi tóc loang lổ bay theo gió, bất chợt hắn hướng lên trời tung ra một quyền.

Cùng lúc đó, Khống khí tù lung thuật bộc phát, Tiêu Thập Vương Đạo bỗng nhiên cảm nhận được hô hấp có chút khó khăn.