Chương 974: Chết Đi!
Mà giờ khắc này thay vào đó là vẻ mặt không cam lòng và sợ hãi.
“Ầm!!”
Cuối cùng, Tiêu Thập Vương Đạo tựa như con diều giấy bay ngược gió, ngã thật mạnh xuống đất.
Máu tươi mà hắn gắng gượng nuốt xuống ban nãy, giờ đây đã phun ra dữ dội.
“Aaa!”
Hắn ta gào thét giận dữ, tóc tai bay tán loạn, trông như một kẻ điên dại.
Ngay sau đó hắn ta thở hổn hển dữ dội, cả người nằm tựa xuống đất, trông giống như một con sư tử đã già nua, làm cho người ta cảm giác có một loại bí bách đến vô vọng.
Tô An Lâm không hề thừa thắng xông lên đánh lén!
Bởi vì hắn không cân phải làm vậy.
Thanh máu trên đỉnh đầu Tiêu Thập Vương Đạo đã giảm xuống còn chưa đến ba trăm.
Dưới thế công kích toái quyền của hắn vừa nãy, mỗi một quyền có thể tiêu diệt đi 50 giọt máu của hắn ta.
“Đáng chết!”
Tiêu Thập Vương Đạo loạng choạng đứng dậy.
Nhưng vừa mới đứng lên, một lồng giam đã ngăn chặn hắn ta.
“Cái này…”
Tô An Lâm cười khẩy một tiếng:
“Đài sinh tử quyết định sống chết, Tiêu Thập Vương Đạo, kiếp sau ngươi nên chú ý một chút.”
Sau đó một đợt tấn công khác lại đánh tới.
Tiêu Thập Vương Đạo liên tục bị đánh bại, vết thương trải khắp toàn thân, ngay cả khuôn mặt mà hắn ta vẫn luôn lấy đó để kiêu ngạo cũng bị đánh rất nhiều lần.
“Chết đi!”
Tô An Lâm bất chợt tung ra song chưởng, dùng lực đập vào hai bên huyệt thái dương của Tiêu Thập Vương Đạo.
“Ầm!”
Một luồng sức mạnh thẳng tiến vào huyệt thái dương làm cho mọi thứ bên trong đầu hắn ta như trộn lẫn vào nhau.
Vừa ban nãy Tiêu Thập Vương Đạo còn tỏ ra dáng vẻ hung tợn, thoáng chốc cả người hắn ta liền cứng đờ lại giống như người bệnh đờ đẫn đứng yên không chút động đậy.
Tí tách..tí tách…
Máu tươi từ trong miệng hắn ta chảy xuống.
Thậm chí hắn ta còn chưa chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết của mình thì cứ thế đã nuốt hận đi xuống suối vàng!
…
Toàn bộ quảng trường lặng ngắt như tờ. Sau khi khói bụi tan đi, thi thể của Tiêu Thập Đạo Vương cũng chậm rãi nệm xuống trên mặt đất, lại làm cho một đợt khói bụi bắn lên.
"Tô An Lâm thắng rồi."
Những đệ tử lúc trước còn sôi nổi cổ vũ Tiêu Thập Đạo Vương thấy cảnh này cũng bị chấn động. Họ không thể nào ngờ được kết cục của trận đấu sẽ là như thế này.
Cho số là đám trưởng lão thấy kết quả này, cũng phải lau mắt mà nhìn lại Tô An Lâm. Đặc biệt là Hầu Bình Chí, ở nửa sau trận đấu hắn đã suy đoán tô lâm an có thể chiến thắng, nhưng không ngờ tới lại có thể thắng dứt khoát như vậy.
Nếu phải so sánh, hiện tại Tô An Lâm vẫn giống như lúc vừa mới lên sân khấu, vẻ mặt thản nhiên, giống như vừa nãy chỉ là một trận vận động bình thường mà thôi. Trái lại, ở phần sau trận đấu, Tiêu Thập Đạo Vương càng đánh càng lộ ra vẻ cố hết sức, sau đó lại bị hạ gục trong nháy mắt. Chỉ cần so sánh hai điều này đã có thể thấy rõ cao thấp. Thậm chí có thể nói, có lẽ Tô An Lâm còn không vận dụng hết toàn lực.
Thật ra, Tô An Lâm đúng là chưa dùng hết toàn lực. Hán hoàn toàn có thể sử dụng Hàn Minh Công vậy dùng tốc độ nhanh nhất để giải quyết trận đấu này, nhưng cái này hoàn toàn không quan trọng.
Một lát sau, Hầu Bình Chí lên đài long trọng tuyên bố Tô An Lâm đã giành thắng lợi. Chờ đến khi Tô An Lâm rời khỏi nơi này hơn một canh giờ, đám đệ tử ở chỗ này mới dần dần rút lui.
...
"Thật là không thể tưởng tượng được, thực lực của ngươi đã tăng trưởng đến nông nỗi như vậy rồi."
Ở trong đình viện nơi Cầm tiên tử cư trú, nàng ngồi ở trên ghế đá nhìn Tô An Lâm chậm rãi nói.
Tô An Lâm vừa rời khỏi võ đài đã bị Cầm tiên tử gọi lại đây. Hắn cũng không khách khí, ngồi ở đối diện Cầm tiên tử:
"Ngươi chắc hẳn đã biết một ít, nếu không cũng sẽ không đồng ý để ta quyết đấu sinh tử cùng với Tiêu Thập Đạo Vương, không đúng sao?"
Cầm tiên tử nhướng mày:
"Chẳng qua là ta cảm thấy ngươi có chết hay không cũng không sao cả."
Tô An Lâm méo miệng, nữ nhân này thật là, rõ ràng rất quan tâm hắn lại vẫn không chịu thừa nhận. Đúng là dối trá!
"Có điều như vậy cũng tốt, ngươi đã lộ rõ thường lực của mình, tông trưởng và các trưởng lão đều có thể thấy được. Ta cảm thấy không bao lâu nữa họ sẽ đến tìm ngươi, phong cho ngươi chức vị tiên tử, ngày sau người có thể hưởng quyền lợi và tài nguyên giống như ta. Ta đoán chừng họ sẽ dùng nơi Tiêu Thập Đạo Vương tu luyện để ban thưởng cho người."
Ánh mắt Cầm tiên tử trở nên phức tạp.
"Nếu nói như vậy, về sau ta sẽ phải rời khỏi nơi này sao?"
Tô An Lâm nhíu mày.
"Đúng vậy, sao nào, ngươi không nỡ?"
Trong lòng Cầm tiên tử hơi động đậy ra vẻ không để bụng mà hỏi
"Chắc chắn là ta không nỡ. Chủ yếu là vì Thu Diệp họ đang ở chỗ này, có nhiều muội tử như vậy cơ mà."
Tô An Lâm cảm khái nói.
Cầm tiên tử:
"..."
Sắc mặt đẹp đẽ của Cầm tiên tử lập tức lạnh lẽo xuống:
"Nhìn xem ngươi chỉ có một chút tiền đồ như vậy."