Chương 975: Trong Đầu Nghĩ Gì, Ngoài Miệng Nói Thế
"Cầm tiên tử, ngươi nói lời này là không đúng rồi, nam nhân thưởng thức mỹ nữ vốn là chuyện thiên kinh địa nghĩa, sao có thể nói là không có tiền đồ? Hơn nữa, nữ tử trang điểm xinh đẹp không phải vì để cho nam nhân xem hay sao?"
"Ngươi đừng có mà nói hươu nói vượn, bẻ gẫy đạo lý của người khác như vậy."
"Vậy ngươi có bản lĩnh thì về sau ăn mặc khó coi một chút, mỗi ngày ngươi trang điểm hoa hòe lộng lẫy làm cái gì?"
Tuy rằng những lời này khó nghe, nhưng lại khiến cho Cầm tiên tử rất thoải mái.
"Thôi, ta không tranh luận những chuyện này với ngươi nữa, nếu ngươi không muốn đi tới ở chỗ của Tiêu Thập Đạo Vương thì cứ ở chỗ này đi, ta sẽ đi nói cùng với tông chủ cho."
Cầm tiên tử không chút để bụng nói, giống như là hết lòng suy nghĩ cho Tô An Lâm.
"Cái đó, thôi thôi, ta nghĩ rồi, ta vẫn nên đi qua đó thì hơn."
Tô An Lâm đột nhiên nói:
"Nhỡ đâu bên đó có càng nhiều mỹ nữ hơn thì sao?"
Cầm tiên tử khẽ nhếch môi lên, ánh mắt lập lòe quang mang:
"Nếu ngươi muốn tốt cho võ đạo của người, đừng nên đi qua thì hơn."
"Tại vì sao chứ?"
Tô An Lâm không vui, nữ nhân này đúng là quá bá đạo.
Vì nữ nhân chỉ biết ảnh hưởng đến tốc độ của ngươi, ta nói vậy là vì tốt cho ngươi thôi.
"Lúc trước nương của ta cũng đã từng nói với ta như vậy, cái câu ta làm như vậy là vì tốt cho ngươi."
Tô An Lâm buồn bực nói.
Thấy bộ dáng này của Tô An Lâm, Cầm tiên tử vừa bực mình vừa buồn cười, người này đúng là đáng yêu quá đi mất. Nhưng nàng vẫn xuống mặt như cũ:
"Làm sao nào, ngươi không vui?"
"Thôi, nếu người khác nói chuyện với ta như vậy, ta chắc chắn sẽ trực tiếp thưởng cho hắn một nắm đấm, nhưng Cầm tiên tử ngươi thì không giống."
Tô An Lâm mặt nói.
"Hả? Có chỗ nào không giống."
"Vì ta tin tưởng người chứ sao nữa."
Tô An Lâm phá lệ nghiêm túc nói.
"Ngươi và ta quen biết không được bao lâu, lại có thể tin tưởng ta như vậy? Ngươi có thể biết được ý nghĩa của ta sao?"
"Ừ, ý nghĩ không quan trọng, quan trọng là hành động, không phải có câu nói rất đúng hay sao, dâm dục đứng đầu vạn ác, chỉ tính làm không tính nghĩ!"
"Câu này có nghĩa là gì?"
Cầm tiên tử khẽ nhíu mày, nàng vẫn luôn chuyên chú vào võ đạo, cho nên đối với phương diện học thức cực kỳ khuyết thiếu.
Tô An Lâm kiên nhẫn giải thích:
"Đây là một phương pháp để đánh giá người, tuy rằng không thể nói là chính xác trăm phần trăm, nhưng cũng có tác dụng rất lớn."
Cầm tiên tử nhất thời cảm thấy hứng thú, chống cằm nói:
"Ngươi nói thử xem nào."
"Ý của câu này là nói, một người trong đầu nghĩ cái gì, ngoài miệng nói cái gì, đều có thể bỏ qua, chỉ có xem hắn làm chuyện gì mới là quan trọng nhất."
"Nghĩ cái gì, nói cái gì cũng không quan trọng..."
Cầm tiên tử nỉ non.
"Đúng thế, vì hành động mới là thứ quan trọng nhất, ví dụ như có một đôi phu thê cãi nhau, lúc ấy ngay cả suy nghĩ muốn giết chết đối phương cũng có, nhưng lúc người trượng phu đi ra cửa thấy món điểm tâm mà phu nhân thích ăn nhất, hắn vẫn theo bản năng mua trở về, đây là hành động!"
"Thứ gọi là tư tưởng rất kỳ quái, trong thời gian khác nhau hoặc là địa điểm khác nhau, tư tưởng của con người có thể không giống nhau, chỉ có hành động mới là thứ chân thật nhất để phán đoán ý tưởng thật sự của người này."
Tô An Lâm gật đầu:
"Hay là ngay như Cầm tiên tử ngươi, bên ngoài miệng vẫn luôn uy hiếp ta, thậm chí còn mắng ta, lúc nào cũng ra vẻ nhìn ta không vừa mắt, nhưng ngươi đã nhiều lần dùng hành động thực tế để làm cho ta cảm nhận được sự bao dung của ngươi..."
Cầm tiên tử hơi hơi nhíu mày, hiếm khi thấy Tô An Lâm nghiêm túc nói những lời như thế này, hơn nữa còn rất có đạo lý. Đồng thời, nàng cũng rất cảm động, từ trước đến nay các đệ tử đều coi nàng như là sài lang hổ báo, ngay cả các trưởng lão cũng tránh né, không dám thân thiết với nàng. Tuy rằng nào vẫn luôn lạnh mặt không nói cái gì, nhưng đối với một người không có bằng hữu như nàng thì trong lòng cũng cực kỳ khó chịu. Hiếm khi tô lâm Tô An Lâm nói ra những lời cảm động lay động lòng người như vậy, khiến cho nàng cảm thấy rất ấm áp.
"Hiếm khi nào người nói lời hay như vậy, rất tốt, không uổng công ngày thường ta đã dạy dỗ ngươi."
Cầm tiên tử khẽ gật đầu, vui mừng nói.
"Ui da!"
Tô An Lâm bỗng nhiên sờ sờ sau lưng, nhăn mày lại.
"Ngươi làm sao vậy?"
"Cũng không có việc gì, có thể lúc trước đánh nhau với Tiêu Thập Đạo Vương đã bị thương một chút."
"Có nghiêm trọng không?"
"Chắc là không nghiêm trọng lắm, nếu không thì Cầm tiên tử ngươi đến mát xa cho ta một chút, có lẽ có thể giảm bớt thương thế của ta."
Tô An Lâm nghiêm mặt nói.
Mát xa, cho ngươi?
Cầm tiên tử chớp chớp mắt to, giống như vừa nghe thấy một chuyện gì đó không thể tin được nổi. Làm lập tức nhận ra, tên tiểu tử Tô An Lâm này ăn gan hùm mật gấu, dám dùng nàng để đùa cợt.