Chương 976: Cao Thủ Nội Khí Nhiều Như Đá
Chuyện này mà còn nhịn được thì còn chuyện gì không thể nhịn được nữa!
"Cút ngay!"
Giọng nàng lạnh như băng, đánh ra một chưởng mạnh mẽ như sóng biển cuồn cuộn. Tô An Lâm trực tiếp bị ném ra ngoài.
"Ta sẽ lại đến nữa đấy..."
Âm thanh dần dần xa xôi.
...
Ba ngày sau, tông chủ Hầu Bình Chí tìm đến Tô An Lâm, tuyên bố hắn đã chính thức trở thành tiên tử. Chẳng những hắn có địa vị cùng cấp với Cầm tiên tử, lại còn đạt được các loại ban thưởng, hơn nữa về sau mỗi tháng đều sẽ có các loại tài nguyên và khen thưởng. Tô An Lâm đương nhiên tiếp nhận ban thưởng.
Ngày tháng cứ vậy yên ổn trôi qua. Vì địa vị trở nên cao hơn, Tô An Lâm cũng không cần phải đi kiếm điểm công lao giống như những người khác. Dựa vào địa vị của hắn, hắn có thể sử dụng toàn bộ công pháp ở trong tông môn, dù là tam đại trấn tông huyền cấp công pháp cũng không ngoại lệ.
Trong nháy mắt, một năm đã trôi qua. Trong một năm này, Tô An Lâm đã sống vô cùng tự tại, nếu không phải đang rèn luyện luyện dược thuật, thì là đi luyện tập để tăng cao cấp bậc của các loại công pháp.
Hắn cũng không đi ra ngoài để kiếm giá trị kinh nghiệm nữa, vì dựa theo những gì hắn biết được, xung quanh bốn phía đã không còn dị thú, trừ khi tiến vào Man Hoang Chi Địa mới có thể tìm thấy dị thú được. Mà tính từ bây giờ đến lúc tiến vào Man Hoang Chi Địa còn ba tháng nữa.
"Ta nên trở về thăm quê nhà thôi."
Tô An Lâm thở dài nói. Ba tháng sau hắn sẽ phải tiến vào Man Hoang Chi Địa, cũng không biết đến khi nào mới có thể trở về được. Có lẽ là ba năm, có lẽ là năm năm, thậm chí có khi phải mất tận ba mươi, năm mươi năm nữa mới về được.
Chuyện này cũng không phải là hắn phóng đại quá mức, hắn nghe nói chỉ riêng thời gian xuyên qua biên giới của Man Hoang Chi Địa đã mất đến hơn một năm. Hơn nữa sau khi đi qua hắn cũng không biết bản thân sẽ phải trải qua chuyện gì.
Nghe nói, ở bên đó cao thủ Nội Khí nhiều như đất đá, ngay cả Khí Cảm cảnh cũng không tính là cái gì. Chính hắn đi qua đó đúng là có chút đau đầu. Dù sao hắn nhỏ yếu bất lực như vậy, nếu bị người khác bắt nạt trào phúng thì phải làm sao bây giờ?
Cũng may, tông chủ đã nói ở bên kia có người của chủ phái họ tiếp ứng. Sở dĩ Thanh Điền phái vẫn luôn vận chuyển thiên tài đi qua đó, là vì ở nơi đó có chủ phái, chỉ cần có thể tiến được vào chỗ phái thì sẽ có cơ hội để học tập. Có điều không phải người nào đi qua đó cũng có thể kê cao gối ngủ được
Nghe nói, có rất nhiều người ở các nơi trên thế giới cũng sẽ đi tới chủ phái, đến lúc đó người của chủ phái sẽ lựa chọn những đệ tử ưu tú nhất trong đám người đó. Thiên tài quyết đấu cùng với thiên tài...
Tô An Lâm không khỏi buồn bã, hắn muốn học được linh khí tu luyện thuật, mở ra nhẫn Trường Sinh Giới ở trên tay, thật sự là gánh thì nặng mà đường thì xa.
Ngày thứ hai,Tô An Lâm cáo biệt tông chủ, bắt đầu lên đường trở về Đại Hạ. Hắn không dẫn theo bất kỳ người nào, cả người chỉ mặc một bộ y phục màu xanh, cầm một bọc hành lý nho nhỏ, Tô An Lâm cả người nhẹ nhàng bước lên hành trình trở về.
Con thuyền mà hắn trở về vẫn là con thuyền khi mới tới đây. Qua thời gian lâu như vậy, thuyền trưởng và một đám thuyền viên đã sớm quên hắn đi, dù hiện tại đi ngang qua thấy Tô An Lâm ngồi ở trên thuyền thì họ cũng không biết. Nếu phải nói có gì khiến họ để tâm thì chỉ là lúc họ thầm bàn tán với nhau, nói Tô An Lâm đúng là người có tiền, mua không ít đồ ăn lên trên thuyền để ăn.
Lần này, hắn không hề chậm chạp bình tâm, trên đường về quê tâm tình của hắn vẫn luôn bất ổn. Lại cảm giác này rất kỳ quái, giống như là dù hắn làm chuyện gì thì cũng không thể tĩnh tâm xuống được.
Mấy ngày sau, cuối cùng hắn cũng đã bước lên quốc thổ của Đại Hạ. Tô An Lâm không dừng lại ở bất kỳ chỗ nào, hắn đi như bay dọc theo đường cũ trở về quê.
Đại Hạ vẫn là đại hạ giống như trước đây. Có điều nghe nói từ sau khi đánh bại người Lập Kỳ, quốc lực của Đại Hạ đã phát triển không ngừng, còn có xu thế thống nhất biên cương. Đối với kết quả như vậy, hắn cũng rất thích thú. Dù sao, thế lực trong nước càng ổn định thì bá tánh càng giàu có, sinh hoạt cũng càng trở nên mỹ mãn.
Trạm thứ nhất là Mai Lan thành. Hắn lại một lần nữa đi vào Sơn Hải bang, vừa mới đi vào đã thấy Vương Lai Phúc nằm trong sân phơi nắng.
Hắn ta hiện tại đã là cao thủ, nhưng bản tính vẫn lười nhác cực kỳ giống như trước đây, hoàn toàn không chịu luyện công.
"Bang chủ, có người tới."
Tên tiểu đệ mới tới không quen biết Tô An Lâm, hắn dẫn Tô An Lâm vào trong nhà sau đó tiến đến bên cạnh Vương Lai Phúc nhỏ giọng nói chuyện.
Vương Lai Phúc bực bội mở mắt ra:
"Không phải ta đã nói các ngươi đừng quấy rầy ta ngủ trưa rồi sao, thật đúng là..."
Tuy nói là như thế, nhưng tính tình của Vương Lai Phúc từ trước đến nay vẫn luôn tốt đẹp, hắn mở mắt ra nhìn, lập tức sửng sốt.