Chương 977: Chúng Ta Từng Gặp Nhau
"Rầm rầm!"
Hắn ngã oạch ra trên mặt đất.
"Bang chủ!"
Lúc chạng vạng, Vương Lai Phúc mở tiệc chiêu đãi các đường chủ của toàn bộ đường môn, tuyên bố Tô An Lâm đã trở về. Tất cả mọi người đều tới.
Bữa cơm này, Tô An Lâm đã gặp được rất nhiều người quen. Tô Mai ở Hoa Hồng đường, cùng với nữ nhi của nàng là Quách Tử Hàn. Trong bữa tiệc, Quách Tử Hàn cũng dẫn theo trượng phu mới kết hôn của mình đến.
Nhớ lúc trước kia, vì lúc nào cũng ăn mặc theo phong cách già nua, trang điểm cũng giống như là lão phụ nhân cho nên Quách Tử Hàn vẫn luôn không tìm được phu quân. Lúc sau Tô An Lâm đã sắp xếp mấy chi nữ để dạy dỗ nàng. Nghe nói kết quả sau này không tồi, Quách Tử Hàn đã trở thành thiếu nữ nổi danh ở vùng này, không ít thanh niên tuấn tài muốn theo đuổi nàng.
Trong bữa tiệc, trang chủ của Hiếu Phong sơn trang cũng đến. Hắn còn hàn huyên rất nhiều chuyện cùng với Tô An Lâm. Từ lời kể trong miệng hắn, Tô An Lâm biết được tháng trước Trần Như Huyên cũng từng trở về một một lần, cũng là chào hỏi lần cuối cùng rồi quay đầu chuẩn bị đi tới Man Hoang Chi Địa.
"Thì ra nàng cũng đã về đây, đáng tiếc là ta không gặp được nàng."
Tô An Lâm nói.
"Tô An Lâm, đến lúc đó các ngươi cũng muốn đi tới Man Hoang Chi Địa sao? Ta nghe nói ở bên đó Như Huyên đã gặp được ngươi một lần rồi đúng không?"
"Đúng thế, chúng ta đã từng gặp mặt, đến lúc đó ta cũng sẽ đi tới Man Hoang Chi Địa."
Tô An Lâm gật đầu đáp.
"Vậy là tốt rồi, nếu các ngươi gặp mặt cũng mong ngươi quan tâm nàng một chút."
Trên bàn rượu, mọi người cùng nhau hàn huyên nói chuyện phiếm rất nhiều. Các đường chủ cũng đã hiểu biết được ít nhiều, hiện tại Tô An Lâm đã hoàn toàn khác với lúc trước. Không nói đến chuyện hắn đã trở thành đệ tử của Thanh Điền phái, hơn nữa còn muốn vượt qua Man Hoang Chi Địa để tu luyện tiên đạo. Ánh mắt mọi người nhìn hắn càng trở nên kính sợ hơn.
Ngày thứ hai, Tô An Lâm cự tuyệt lời giữ lại của Vương Lai Phúc, đi tới Hợp Thủy huyện. Ở trong một xóm nhỏ, Tô An Lâm gặp được muội muội Tô Ngọc Ngọc cùng với đại ca Tô Đại Hổ.
"Nhị ca trở về rồi."
Tô Ngọc Ngọc thấy Tô An Lâm thì cực kỳ vui mừng.
Hơn một năm không gặp, Tô Ngọc Ngọc đã cao hơn rất nhiều, quần áo mặc trên người cũng đẹp hơn lúc trước rất nhiều, không giống như trước kia tiết kiệm hà tiện, ngược lại còn hiện ra dáng vẻ xinh đẹp.
Tô Đại Hổ vẫn giống như trước đây, có điều dáng người càng trở nên rắn chắn hơn. Hiện tại hắn đang là một ít công việc bán cá, hai tháng trước thê tử của hắn đã sinh ra một đứa nhỏ, là con gái.
Tô An Lâm dò hỏi hai người họ có bị người khác bắt nạt hay không, vốn dĩ hắn nghĩ nếu có thì hắn sẽ thuận tay giải quyết luôn. Hắn biết dù là một thôn xóm nhỏ thì cũng sẽ có người giang hồ, hắn lo lắng người nhà bị hãm hại.
Cũng may phải hai người đều nói không có.
"An Lâm, ngươi cứ yên tâm đi, không chỉ không có người nào bắt nạt chúng ta, ngược lại mọi người còn rất khách khí. Những gia đình giàu và bang phái ở xung quanh đây còn thường xuyên giúp đỡ chúng ta nữa. Nghe nói là người của Sơn Hải bang đã chào hỏi qua cùng với họ.."
Lúc ăn cơm chiều, Tô Đại Hổ vừa cười vừa nói.
Tô An Lâm nghe vậy, khỏe gật đầu nói:
"Như thế là tốt rồi."
"Nhị ca, lần này ngươi trở về định ở lại đây bao lâu?"
Tô Ngọc Ngọc chờ mong hỏi, nàng biết Tô An Lâm có lẽ sẽ không ở lại đây được bao lâu.
"Có lẽ nhiều nhất ta cũng chỉ chỉ ở được khoảng một tháng."
"Sao lại vội như vậy!"
Sắc mặt Tô Đại Hổ cứng đờ.
"Đúng vậy, sau lần này có thể mấy năm gần đây ta sẽ không trở về được, thậm chí là hai mươi năm, ba mươi năm, hoặc là càng lâu hơn nữa!"
Tô An Lâm thở dài nói.
Tô Ngọc Ngọc và Tô Đại Hổ đồng thời sửng sốt, họ không ngờ hắn phải đi lâu như vậy.
Họ đều là người thường, qua ba mươi năm nữa thì đã trở thành người già cả hết rồi.
"Ha ha ha!"
Tô Đại Hổ bỗng nhiên bật cười, vỗ bả vai Tô An Lâm nói:
"Không có việc gì, không có việc gì, ngươi cứ yên tâm không cần lo cho chúng ta đâu, đệ đệ của ta có thể tu luyện tiên đạo, ta nên cảm thấy vui mừng cho hắn!"
"Đúng thế, nhị ca, ngươi không cần phải lo lắng cho chúng ta."
Tô Ngọc Ngọc cũng ra sức nói.
Tô An Lâm thở dài, hắn biết mọi người vì không để cho lắm lo lắng mà cần lực che giấu nỗi buồn.
"Ngày mai ta chuẩn bị trở về Hoàng Kê trấn."
Tô An Lâm nhìn ra bóng đêm bên ngoài:
"Vì sau này, chỉ sợ ta sẽ không còn cơ hội để trở về nữa..."
…
Hoàng Kê trấn vẫn giống như trước đây, vẫn là nơi cát vàng bay đầy trời. Từng đám Trác Nhãn Ưng bay lượn ở trên bầu trời, giống như là đang tìm mục tiêu tấn công. Một khi nó phát hiện ra có người thất thần, hoặc là bại lộ nhược điểm ở bên ngoài, Trác Nhãn Ưng sẽ lập tức lao xuống dưới.
Có một đội ngũ đăng kéo xe đi trên đường. Đây là một đội ngũ áp tải đồ vật, giống như tiêu cục trước kia. từ sau khi Hoàng Kê trấn khôi phục lại hòa bình, công việc này đã dần dần trở nên đắt đỏ như lúc trước.