Chương 979: Khí Cảm Cảnh

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 979: Khí Cảm Cảnh

Thật ra, Tô An Lâm đã biết được tình hình gần đây của họ thông qua thanh Bạn Tốt.

Mấy ngày sau, họ cuối cùng cũng đã đi tới Hoàng Kê trấn.

"Từ sau sự kiện hồ tiên mộ, có rất nhiều người đã rời khỏi nơi này, đến bây giờ còn chưa khôi phục ổn định giống như lúc trước, có điều ít người đi thị trấn cũng trở nên thanh tịnh hơn, mấy năm nay biên cương an ổn, chỗ chúng ta cũng được mưa thuận gió hòa, cuộc sống của dân chúng khá tốt đẹp."

"Ừ, không tồi, như vậy là tốt nhất."

Tô An Lâm trở về làm cho toàn bộ Đại Lực võ quán sôi trào. Đợi đến lúc thấy Hồng Vũ và Trình Toa Toa, mọi người lại vô cùng xúc động.

"An Lâm, ngươi đã trở lại rồi."

Hồng Vũ kích động nói.

Đệ tử của hắn, đúng là có tiền đồ!

"An Lâm sư đệ."

Trình Toa Toa cũng ngẩn người, nàng vác cái bụng to, bên người là một nam tử thoạt nhìn tương đối trẻ tuổi.

Thanh máu của người này không tệ, có khoảng 70 điểm, xem ra thiên phú của người này không tồi.

"Mọi người, Tô An Lâm ta đã trở lại rồi."

Tô An Lâm đi vào, bên trong tức khắc trở thành một mảnh vui mừng. Chuyện đáng tiếc nhất là, ngoại trừ một số ít người quen thì đại đa số mọi người đã không còn ở đây nữa. Căn cứ theo lời Hồng Vũ nói, có rất nhiều người đã bỏ mạng trong sự kiện hồ tiên mộ.

Tô An Lâm nghe xong, thầm thờ dài trong lòng. Sinh tử có số, đây là mệnh, không ai có thể thay đổi được.

Buổi tối, Hồng Vũ mời khách, rất nhiều quan to quyền quý trong thành tới tham dự.

Đến lúc hứng khởi nhất trong bữa ăn, Tô An Lâm cũng không keo kiệt, giảng giải cho mọi người biết về con đường tu võ đạo sau khi bước qua Đoán Thể cảnh. Hắn duỗi tay ra, nội khí bàng bạc bao trùm lấy toàn phòng, sắc mặt mọi người trở nên trắng bệch, họ có cảm giác nếu Tô An Lâm lại xuống tay mạnh hơn một chút, họ sẽ chết, thật sự sẽ bị giết chết!

Mọi người càng cảm thấy kính sợ hơn, đây là thực lực khủng bố của cao thủ Nội Khí.

"Thật ra Nội Khí cảnh cũng chưa tính là cái gì."

Tô An Lâm nhàn nhạt nói.

Thành chủ mới nhậm chức cũng là cao thủ Nội Khí, nhưng sau khi cảm nhận được lực lượng của Tô An Lâm, hắn mới cảm thấy thực lực của bản thân mình đúng là rác rưởi.

"Đại nhân, ngay cả Nội Khí cũng không đáng là gì sao?"

Có người khó hiểu.

"Không sai, sau khi tu xong Nội Khí cảnh, Khí Cảm cảnh, mới thật sự bước chân vào con đường tu tiên, mà ta cũng từng tự tay đâm chết cao thủ Khí Cảm cảnh."

Tô An Lâm nhất thời cảm thấy hứng thú, bắt đầu hàn huyên.

Mọi người nghe còn chưa đã thèm, chỉ cảm thấy nếu đúng như lời Tô An Lâm nói, thì quả thật là khiến cho người ta khiếp sợ, bởi vì chưa có ai từng nghe về chuyện này.

Tiếp theo đó, Tô An Lâm lại tiếp tục biểu diễn công pháp, cách không di chuyển vật, thậm chí là người, còn có đóng băng hồ nước. Những màn này đều khiến cho người ta kinh ngạc không thôi.

"Tiên nhân, đây chẳng khác gì là tiên nhân cả."

Có người kích động đến nỗi suýt ngất đi.

Dù sao, ở trong ấn tượng của họ, làm gì có võ giả nào có thể làm được tất cả những thứ mà Tô An Lâm vừa mới thể hiện? Rõ ràng chỉ có tiên nhân mới có thể làm như vậy mà thôi...

"Tiên nhân sao, ta còn chưa phải đâu..."

Tô An Lâm lắc đầu nói.

Trong bữa tiệc, Tô An Lâm lại gặp lại một người quen cũ.

Từ Kim Niên.

Khi đó, Từ Kim Niên đã cực kỳ quan tâm chiếu cố cho Tô An Lâm, sau khi sự kiện hồ tiên mộ bùng nổ, toàn bộ Từ gia đã rời khỏi nơi này. Lúc đó Từ Kim Niên cũng muốn dẫn Tô An Lâm rời đi, nhưng lại bị Tô An Lâm trực tiếp từ chối.

Lần này gặp lại, cả hai người đều vô cùng kinh ngạc.

Một người, trở thành nhân vật cao cao tại thượng, không thể với tới.

Một người khác, chung quy cũng trở về nơi nhỏ bé này, sống thành bộ dáng mà trước kia hắn ghét bỏ.

Tô An Lâm nhớ rõ khi đó Từ Kim Niên đã từng nói, hắn muốn đi tới nơi lớn hơn để vẫy vùng phát triển.

"An Lâm, ngươi càng ngày càng trở nên thành thục, ta nói rồi mà, trước kia ta đúng là không nhìn lầm người."

Từ Kim Niên nói chuyện vẫn rất thân thiện, bắt đầu cảm khái.

Hắn cũng không phải là người thấy địa vị của Tô An Lâm cao hơn mình mà tự ti, bởi vì hắn biết Tô An Lâm không phải là loại người hay khinh thường người khác.

"Lúc đó ngươi rời khỏi nơi này, sao bây giờ lại trở về rồi?"

Tô An Lâm tò mò nói:

"Ta còn cho rằng sẽ không gặp được ngươi ở đây, hoặc có lẽ cả đời này cũng không thể gặp lại ngươi được nữa."

Từ Kim Niên cười khổ, hắn uống một ngụm rượu, buông chén xuống thở dài nói:

"Sau khi rời khỏi nơi này, cha ta đã chết, lúc ấy ta còn đang hăng hái khí phách, cho rằng quen biết mấy người bạn tốt là có thể tiếp tục phát triển được, ai ngờ đi ra bên ngoài ta mới biết được, thực lực mới là thứ quan trọng!"

"Những người không có thực lực, không có chỗ dựa như chúng ta chỉ có thể trở thành tôm tép, bị người khác tươi nuốt sống mà thôi."