Chương 980: Ngươi Đoán Xem Bây Giờ Ta Nên Nghĩ Gì?

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 980: Ngươi Đoán Xem Bây Giờ Ta Nên Nghĩ Gì?

"Sau đó ta đã trở lại, mấy năm nay, ta đã có thể hiểu ra vì sao phụ thân ta lại luôn luôn đối xử nghiêm khắc như vậy với ta, đáng tiếc là thiên phú của ta không tốt, tính tính lại lười nhác, ai...Tuổi trẻ, không trở về được nữa rồi."

Tô An Lâm vỗ vỗ vai Từ Kim Niên, an ủi:

"Thật ra, hiện tại ngươi bắt đầu nỗ lực cũng không muộn."

Hắn yên lặng đưa một cái hộp gỗ qua:

"Bên trong này là đan dược dùng để tẩy gân phạt tủy, hẳn là có thể giúp cho ngươi tiến vào Nội Khí cảnh, có điều ngươi phải nỗ lực luyện tập thì mới được!"

Từ Kim Niên kích động phát khóc lên:

"Thật sao...."

"Đúng thế."

Loại đan dược như vậy ở trong tông môn có rất nhiều, có thể dùng để bán sỉ, không tính là gì hết.

Có điều hắn không đưa cái này cho đại ca và muội muội. Nguyên nhân rất đơn giản, đại ca lớn tuổi rồi, không có cơ sở, đưa cái này cho hắn dùng thì chẳng khác nào là độc dược cả. Muội muội cũng giống như thế, thiên phú của nàng quá kém, đan dược này đối với nàng cũng là độc dược.

"Ai, thấy ngươi làm ta lại nhớ lại đường muội của ta lúc trước!"

"Làm sao vậy?"

Tô An Lâm nhấp một ngụm rượu, hơi di động thân thể, tìm một tư thế thoải mái để ngồi rồi nhìn về phía Từ Kim Niên.

"Khi đó mẹ nàng đi đoán mệnh cho nàng, nói là lúc đi xem mắt nàng sẽ tình cờ gặp gỡ được một vị thiên tài không tầm thường! Đáng tiếc, chỉ là tình cờ gặp gỡ mà thôi, hôm nay ta tới đây, nghe nói nàng và mẹ nàng đã khóc mù mắt."

Tô An Lâm cười cười, hắn cũng nhớ lại chuyện thú vị lúc đó. Khi ấy Từ Kim Niên tốt bụng nói muốn làm mai mối cho hắn. Tổng cộng có ba người nữ tử, không có ai là coi trọng hắn cả. Đương nhiên, hắn cũng không cảm thấy chuyện này có gì không vui, chỉ là hắn không ngờ tới, đã qua lâu như vậy rồi mà các nàng vẫn còn nhớ rõ chuyện này.

"Mấy năm nay, đôi mẹ con kia vẫn luôn đi xem mắt, đáng tiếc là chưa coi trọng ai cả. Trước kia ta vẫn luôn cho rằng đoán mệnh chỉ là nói hươu nói vượn, nhưng hiện tại xem chuyện này cũng rất đúng đấy chứ."

Nói đến chuyện đoán mệnh, Tô An Lâm cũng thật sự khá tò mò.

Vận mệnh chú định, giống như là người đoán mệnh này đã trải qua rất nhiều chuyện, giống như đã đoán đúng cho rất nhiều người. Cũng không biết những người đi xin đoán mệnh có phải đã gặp phải cùng một người hay không.

"An Lâm, lần này ngươi định ở lại đây bao nhiêu lâu?"

Từ Kim Niên hỏi.

"Chắc khoảng mấy ngày nữa."

"Vội như vậy à."

"Ừ!"

Tô An Lâm không nói nhiều lời, gật đầu nói:

"Ngày mai ta mời mọi người đi uống rượu."

"Được, được, có điều phải đợi đến ngày kia ta mới đi được."

Từ Kim Niên nở nụ cười:

"Ngươi đoán xem bây giờ ta đang nghĩ cái gì?"

"Ngươi nghĩ cái gì?"

Tô An Lâm nhìn Từ Kim Niên tò mò hỏi, cảm thấy họ giống như lại trở về đoạn thời gian lúc trước.

"Ta nghĩ, chúng ta giống như đã trở về như trước kia."

Ngay cả cảm giác cũng giống như nhau, có lẽ đây mới là hữu nghị chân chính.

Sau khi ăn xong, mọi người đứng dậy rời đi.

Ngày thứ hai. Tô An Lâm dẫn theo Tô Ngọc Ngọc đi tới hồ tiên mộ.

"Ngươi muốn đi hồ tiên mộ sao."

Trên đường đi, trường da tiên kinh bỗng nhiên phát ra tin tức. Mấy ngày nay, trường da tiên kinh đã có thể nói chuyện mà không cần phải thời thời khắc khắc bổ sung âm khí, nó giống như đã tiến hóa, Tô An Lâm có thể cảm nhận được sự thay đổi của nó.

Có điều, hiện tại Tô An Lâm cũng không cần lo lắng trường da tiên kinh sẽ hại hắn. Dù sao, nếu nó thật sự có ý định hãm hại hắn thì lúc ở quỷ vực có thể ném hắn ra, hoặc là cung cấp thông tin giả dối làm cho hắn tự sinh tự diệt.

"Đúng vậy, ta định đi qua đó."

Tô An Lâm nói thầm trong lòng:

"Đúng rồi, lại nói tiếp, tại sao lúc trước ngươi lại ở chỗ này vậy?"

"Ta đã quên mất..."

Tô An Lâm lắc đầu, thầm nói nó vẫn chỉ có câu trả lời này. Trước kia hắn cũng từng hỏi qua trường da tiên kinh, đáng tiếc chỉ nhận lại được câu trả lời như thế. Nghe nó nói là năng lượng không đủ cho nên không thể nhớ lại hồi ức lúc trước. Tô An Lâm cũng không thể biết được lời nó nói là thật hay giả.

Họ đi tới hồ tiên mộ, nơi này đã trở thành một vùng đất bằng, toàn bộ âm khí đã bị tiêu tán. Ngẫu nhiên còn có thể thấy một bộ xương trắng, nhưng đó chỉ là xương cốt bình thường, không thấy âm khí bám trên đó.

"Khó trách Yêu Phong Tử và Cương Thi càng ngày càng ít đi, chắc hẳn là do hồ tiên mộ."

Lúc trước Tô An Lâm đã nghĩ đến chuyện này, sở dĩ nơi này có nhiều Yêu Phong Tử và Cương Thi mà những chỗ khác lại không có, là bởi vì nơi này có hồ tiên mộ, âm khí cường đại, khiến cho vô số quái vật xuất hiện.

Tô An Lâm nhảy vào trong hố sâu, Tô Ngọc Ngọc cũng biết một chút võ công, cho nên khoảng cách này không có gì là nguy hiểm cả, nàng cũng nhảy xuống dễ như trở bàn tay.

"Nhị ca, đây là hồ tiên mộ rất nguy hiểm mà ngươi đã nhắc đến sao?"

Tô Ngọc Ngọc tò mò hỏi.

"Đúng thế."

Tô An Lâm gật đầu nói, hắn tiến vào bên trong, toàn bộ đồ vật ở bên trong đã bị đào đi gần hết, ngay cả cục đá cứng rắn ở trên mặt đất cũng bị xới hết lên, thấy cảnh này, Tô An Lâm vò đầu, thầm cảm thấy phục sát đất đám người kia.