Chương 981: Khi Nào Thì Ngươi Trở Về
Có điều, hắn cũng thấy một bộ xương khô ở bên trong, kết hợp với vị trí tử vong có thể phán đoán được đây là thi thể của thành chủ trước kia.
Tô An Lâm đi dạo một vòng, không phát hiện ra thứ gì hữu dụng, đành thở dài nói:
"Đi thôi."
Chuyện nơi này, coi như đã hiểu rõ hoàn toàn, đến lúc phải rời đi rồi.
Tô An Lâm ở lại nơi này năm ngày.
Trong năm ngày này, hắn trở về quê để bái tế cha mẹ, lại cho hàng xóm một ít ngân lượng.
Sau đó dưới sự cầu khẩn của thành chủ, hắn ra tay giải quyết một đám thổ phỉ lớn đang làm loạn ở trên núi.
Ngày thứ năm, Tô An Lâm chuẩn bị rời đi.
Lúc hắn đi, gần như một nửa số người trong thành đi ra tiễn đưa.
"Tô An Lâm sư đệ, đây là rượu là ta tự mình ủ, trước kia ngươi đã từng uống rồi."
Trình Toa Toa đứng trong đội ngũ, vác bụng to đi tới tiễn hắn.
"Sư tỷ!"
Tô An Lâm cười, hai ngày nay hắn đã âm thầm quan sát, có thể nhận thấy Trình Toa Toa thật sự rất hạnh phúc. Tên sư đệ này chẳng những có thiên phú không tồi, hơn nữa tính tình cũng thật sự trượng nghĩa, nhâm phẩm tốt đẹp.
Lúc sau, hắn đưa cho họ mấy viên đan dược.
"Cảm ơn sư tỷ!"
"Đồ nhi, trên đường đi cẩn thận."
Hồng Vũ thở dài:
"Hiện tại sư phụ cũng không có thứ gì để cho ngươi cả."
"Ta biết."
"Vậy khi nào thì ngươi trở về?"
"Cái này..."
Từ Kim Niên im lặng một chút, mỉm cười nói:
"Ta cũng không biết nữa."
Hồng Vũ hiểu rõ, cái gọi là không biết, đó là không trở về nữa.
…
Nghe Tô An Lâm trả lời, Trình Toa Toa không lên tiếng, nhưng nàng cũng hiểu rằng sau lần này, chắc chắn Tô An Lâm sẽ không trở lại nữa.
Hắn đi tìm đại đạo ấy rồi, đại đạo chân chính của người luyện võ.
“Được, tốt lắm, tốt nhất là đừng trở lại!”
Hồng Vũ cười sảng khoái:
“Nào có ai từ đây bước ra mà lại quay trở về?”
“Sư đệ, ngươi cứ yên tâm về chúng ta đi!”
Trình Toa Toa hô lớn.
“Sư huynh, ta sẽ chăm sóc tốt cho Toa Toa.”
Tướng công của Trình Toa Toa cũng ra sức bảo đảm, vẻ mặt hăng hái.
“Ừm, chư vị, vậy ta đi đây!”
“Tạm biệt!”
“Tạm biệt...”
Nhìn xe ngựa của Tô An Lâm dần rời khỏi Hoàng Kê trấn, Trình Toa Toa với sư phụ và đám người Từ Kim Niên đều rơi lệ luyến lưu.
Tô An Lâm thúc ngựa, mở cột bạn bè ra, thở dài một hơi.
Hắn tìm tên của mấy người Trình Toa Toa và Hồng Vũ, suy nghĩ một chút sau đó bấm vào xóa đi.
Từ nay về sau, hắn sẽ không bao giờ trở lại nữa, vĩnh biệt Hoàng Kê trấn.
Những người bạn đã từng, không cần phải đặt trong cột bạn bè nữa.
Không phải là hắn không quan tâm, mà ở trong thế giới này, mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình. Hắn đã hoàn toàn cắt đứt với tất cả mọi thứ ở nơi đây, thì cũng không cần phải giữ bất kỳ thông tin nào về người nơi này nữa.
Quá khứ như mây khói để gió thổi bay đi.
Thế giới này là như vậy, người với người tan tan hợp hợp, có ai đảm bảo được rằng sẽ mãi mãi ở bên nhau?
Chẳng có ai cả!
Tất nhiên hắn đã cho người quen đan dược, có thể nói sẽ đảm bảo được trong những ngày tới tu vi của bọn họ sẽ đột nhiên tăng vọt, ít nhất là xếp số một số hai trong Hoàng Kê trấn, vì vậy không cần lo lắng về an toàn của bọn họ.
Nhìn những người quen cũ đã bị xóa đi, Tô An Lâm đột nhiên mỉm cười.
“Hy vọng mỗi người bọn họ đều bình an.”
“Hức hức... hức hức hức...”
Đột nhiên, Tô An Lâm nghe thấy Tô Ngọc Ngọc thấp giọng khóc trong xe ngựa.
Tô An Lâm câm nín, sao đang yên đang lành nha đầu này lại khóc thế.
Hắn suy nghĩ một chút liền hiểu ra, tiểu nha đầu nhớ về những chuyện lúc trước đây mà.
“Ngọc Ngọc, có phải ngươi không nỡ xa mọi người không?”
Tô An Lâm an ủi.
“Ừm, ta nhớ trước đây Toa Toa tỷ rất tốt với chúng ta, giờ chúng ta đi rồi, đời này... đời này sẽ không gặp được nàng nữa.”
“A...”
“Nhị ca, ta lại đột nhiên nghĩ tới một chuyện, lần này ngươi đi rồi, có lẽ cả đời này ta cũng không gặp lại được ngươi nữa.”
“Không đâu, ta sẽ dành thời gian trở lại mà.”
Tô An Lâm vội vàng an ủi.
“Nhưng ta có linh cảm, lần này ngươi rời đi, có lẽ sẽ không trở về, hoặc cho dù có về thì ta và đại ca ta cũng đã chết già rồi.”
Tô Ngọc Ngọc hai mắt đỏ hoe nói.
“Chuyện này...”
“Ngọc Ngọc, bây giờ ngươi cũng không còn nhỏ nữa, ta tìm một nhà chồng cho ngươi nhé?”
Tô An Lâm đột nhiên cảm thấy nên tìm một nhà chồng cho Tô Ngọc Ngọc.
“Ta vẫn chưa gặp được người mình thích, ngươi bảo ta tìm ai?”
Tô Ngọc Ngọc tức giận, nàng không khóc nữa, lau khô nước mắt, nhìn phong cảnh trôi qua ngoài cửa sổ, rì rầm:
“Nhị ca, ta cảm thấy thời gian trôi qua nhanh quá.”
“Vì sao lại nói vậy?”
“Bởi vì mỗi khi tới gần nhà hơn một chút, thời gian ngươi rời bỏ ta cũng tới gần hơn một chút. Từ nay về sau, ta sẽ không gặp được ngươi nữa, vĩnh viễn, có thể tới khi ta bảy tám mươi, hoa tàn ít bướm, ngươi mới trở về. Có lẽ ngày đại hôn của ta, ngươi cũng không về được...”
Tô Ngọc Ngọc thủ thỉ lan man, Tô An Lâm chỉ im lặng lắng nghe.