Chương 982: Còn Có Ý Khác
Có rất nhiều người muốn sống trường thọ, nhưng liệu bọn họ có thể chịu đựng được từng người thân yêu của mình ra đi, liệu có thể chịu đựng được sự cô đơn hiu quạnh hay không?
Hắn không biết, nhưng hắn thầm thề rằng, nếu có cơ hội, hắn sẽ về thăm.
... ...
... ...
Giống như Tô Ngọc Ngọc nói, thời gian thực sự trôi qua rất nhanh.
Vài ngày sau đã đến huyện Hợp Thủy, nhưng cũng sau ba ngày này, Tô An Lâm rời khỏi nơi đó trong ánh mắt lưu luyến không rời của Tô Ngọc Ngọc.
Trước khi đi, hắn đưa ngọc không gian diện tích hơi nhỏ mà mình không dùng đến cho Tô Ngọc, và cho Tô Đại Hổ một cái túi càn khôn, còn cho bọn họ một ít vật tư tu luyện rồi mới rời đi.
Bây giờ trên người hắn chỉ có một cái túi càn khôn cỡ lớn, chính là cái mà hắn lấy được ở Vùng đất Man Hoang.
“Nhị ca, nhớ trở về nhé, nhớ trở về... hức...”
Tô Đại Hổ kéo Tô Ngọc Ngọc lại, không cho nàng đi qua, hô lớn:
“An Lâm, ngươi đi đi, cứ yên tâm, ở nhà đã có ta.”
‘Ở nhà đã có ta’, chỉ mấy chữ đơn giản nhưng coi như đã khiến Tô An Lâm hoàn toàn yên tâm.
Tô Đại Hổ làm vậy là muốn để Tô An Lâm an tâm tu đạo.
Mười ngày sau, Tô An Lâm đã lại đặt chân lên con thuyền lớn đến Thanh Điền phái.
Hắn của ngày hôm nay khí tức trầm ổn, không giận tự uy, bất kể đi đến đâu cũng cho người ta một cảm giác người sống chớ gần.
Vì vậy, trên đường đi cũng không gặp phải chuyện gì phiền phức.
Vài ngày sau, Tô An Lâm đã trở lại Thanh Điền phái.
“Đi ra ngoài hơn một tháng rồi, lần này ngươi về lâu nhỉ?”
Hắn vừa trở về, Cầm Tiên Tử nghe tin đã xuống kiểm tra, bước về phía Tô An Lâm.
Tô An Lâm đang ăn lẩu trong phòng nhỏ, thưởng thức rượu ngon mà Trình Toa Toa đưa.
Trình Toa Toa tặng hắn khá nhiều, phải hơn chục vò, tất cả đều được hắn để trong túi càn khôn lấy được khi trước.
Túi càn khôn này có thể tích rất lớn, đủ để chứa hết số rượu ngon này.
Nghe giọng điệu Cầm Tiên Tử chế nhạo, Tô An Lâm thầm suy đoán, người phụ nữ này nói vậy là sao nhỉ, sao nghe cứ như còn có ý khác?
“Hơn một tháng rất bình thường mà?”
“Trò chuyện với người nhà thế nào rồi?”
Cầm Tiên Tử ngồi ở đối diện, thuận miệng hỏi.
“À, đã gặp mấy người sư phụ và sư tỷ trước kia, phải rồi, rượu này là sư tỷ ta ủ đó. Lúc trước nàng hay nói với ta, nữ nhân sau này lập gia đình, nam nhân thường thích uống chút rượu, cho nên đã học cách cất rượu từ lâu, cũng bởi thế nên mới mang cho ta nhiều như vậy đây này.”
Nói rồi Tô An Lâm rót cho Cầm Tiên Tử một ít rượu.
“Rượu này quả thật rất ngon.”
Cầm Tiên Tử uống một ngụm, khẽ gật đầu.
“Còn hơn một tháng nữa là đến Vùng đất Man Hoang, ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?”
Cầm Tiên Tử hỏi.
“Tất nhiên, ta đã chuẩn bị cho thời khắc này rất lâu rồi.”
“Vậy thì tốt, à mà trong khoảng thời gian ngươi rời đi, Ngũ Hành phái cũng đến, trong đó có một người tên là Trần Như Huyên nói rất thân với ngươi.”
“Bọn họ tới rồi à?”
Tô An Lâm có chút bất ngờ, sau đó lập tức lắc đầu:
“Tiếc là không gặp được.”
“Xem ra ngươi và Trần Như Huyên kia quả thật rất thân quen.”
“Đúng vậy, dù sao cũng là từ cùng một nơi đi ra mà.”
Tô An Lâm hỏi:
“Nàng ấy không nói gì sao?”
“Có nói, nàng nhắc tới ngươi, ta bảo ngươi về nhà rồi nên nàng ấy cũng không nói gì. Lần này chúng ta sẽ cùng Ngũ Hành phái đi đến Vùng đất Man Hoang, mỗi bên có chín người!”
Tô An Lâm gật đầu, chuyện này hắn đã sớm nghe nói rồi.
Trong số chín người này, không phải tất cả đều ở cảnh giới Khí Cảm, mà còn có cả cao thủ nội khí tầng chín.
Những người này đều là những người có thiên phú mạnh mẽ, chuẩn bị cùng nhau vượt qua vùng đất Man Hoang dưới sự dẫn dắt của các cao thủ cảnh giới Khí Cảm.
Lý do tại sao chỉ có chín người mà không dẫn theo nhiều hơn một chút, là bởi vì có nhiều người hơn nữa cũng vô dụng.
Ngược lại nếu có quá nhiều người, nhân khí nặng sẽ rất dễ thu hút yêu thú đến, mất nhiều hơn được.
“Giai đoạn đầu chúng ta hành động cùng nhau, nhưng sau đó, bởi vì mục tiêu của họ là đến trụ sở Ngũ Hành phái, không giống với đích đến của chúng ta, nên sau đó sẽ tách ra.”
Cầm Tiên Tử nói một tràng, giảng giải cho Tô An Lâm.
Nói đến đoạn sau, nàng đưa cho Tô An Lâm một tấm bản đồ.
“Đây là bản sao của phần bản đồ mà ta có.”
Tô An Lâm mừng như vớ được của báu, toét miệng cười với Cầm Tiên Tử:
“Trước đây ta từng hỏi Tông chủ rồi, nhưng hắn nói không cho, bản đồ chỉ cho người dẫn đội thôi.”
“Đúng là như vậy thật.”
“Nhưng sao ngươi sao chép được...”
Cầm Tiên Tử không trả lời, mà giải thích:
“Ngươi có biết tại sao bản đồ chỉ dành cho người dẫn đội không?”
“Tại sao vậy?”
Tô An Lâm khó hiểu, thời gian hắn tới chưa đủ lâu, nên đúng là có một số truyền thống hắn không biết rõ.