Chương 983: Rất Nhiều Yêu Thú

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 983: Rất Nhiều Yêu Thú

“Bởi vì sợ bản đồ lưu lạc ra bên ngoài, những bản đồ này đều là căn cơ của tông môn đấy.”

“Hóa ra là vậy.”

Tô An Lâm đoán điều này cũng tương tự như bản vẽ thiết kế kỹ thuật ở kiếp trước vậy, là bí mật của các quốc gia.

Nếu như các thế lực khác lấy được thì rất có thể sẽ đi theo bản vẽ, vượt qua vùng đất Man Hoang.

Mặc dù sau khi đi qua chưa chắc đã có thể tiến vào Thanh Điền phái, nhưng cho dù là tiến vào thế lực khác thì cũng thu được lợi ích rất lớn!

“Vậy ngươi giữ lại là được rồi, cho ta bản sao, lỡ như bị tông chủ biết thì không ổn lắm ha?”

Tô An Lâm cảm thấy cầm tấm bản đồ này hơi bị phỏng tay.

Bình thường hắn hay nói giỡn với Cầm Tiên Tử, nhưng giỡn là giỡn, không thể coi ý tốt của Cầm Tiên Tử như chuyện đương nhiên được.

Trong thâm tâm, hắn đã coi Cầm Tiên Tử là huynh đệ tốt rồi.

“Bởi vì ở nơi đó chúng ta rất có thể sẽ bị lạc nhau, nếu ngươi không có bản đồ thì rất dễ chết bên trong đó.”

Cầm Tiên Tử trầm giọng nói.

“Chuyện này...”

Tô An Lâm sửng sốt:

“Dễ lạc đường ư? Vậy chẳng phải những người khác sẽ...”

“Ngươi cho rằng bọn họ không có chuẩn bị gì à? Chẳng qua bản đồ của bọn họ không chính xác bằng của chúng ta mà thôi.”

Tô An Lâm nói:

“Cầm Tiên Tử, có một điểm ta không hiểu. Ở Thanh Điền phái chúng ta, ngươi không phải người mạnh nhất đúng không? Coi như thiên phú rất tốt đi, nhưng vì sao tông chủ lại thiên vị ngươi đến mức ấy? Ví như lần trước đối đầu với công chúa Đại Hạ ở đại điện, dưới tình huống các ngươi không lên kế hoạch diễn kịch từ trước, vì sao hắn vẫn nói giúp ngươi?”

Cầm Tiên Tử mỉm cười:

“Bởi vì ta không đơn giản.”

“Ví dụ như...”

“Quả thật, bất luận là thiên phú hay thực lực thì hai đại tiên tử của Hữu Tuyền Phong đều vượt qua ta, nhưng mà ở phía bên kia của vùng đất Man Hoang, ta có sư tôn!”

Tô An Lâm sửng sốt:

“Vậy sao hắn còn chưa đến đón ngươi?”

“Không giống nhau, đây là một loại khảo hạch, giống như thầy dạy học của ngươi vậy, cho dù thích ngươi đi chăng nữa thì liệu có giúp ngươi làm bài thi không?”

Cầm Tiên Tử liếc hắn một cái nói.

“Ồ, cũng đúng. Vậy xem ra địa vị của sư phụ ngươi ở bên kia hẳn là không thấp, cho nên tông chủ cũng phải nể mặt ngươi.”

“Đương nhiên rồi, tóm lại ngươi cứ cất bản đồ đi.”

Cầm Tiên Tử vỗ vỗ vào bản đồ:

“Nếu như chúng ta không bị thất lạc, không cần dùng đến bản đồ này là tốt nhất, còn nếu lạc nhau, hy vọng ngươi tìm được đường đi.”

Tô An Lâm mở bản đồ ra nghiên cứu, vậy mà điểm dừng chân đầu tiên lại đi ngang qua một nơi.

“Tháp Cương Thi!”

Nơi thứ hai.

“Trấn Phù Thủy!”

Hắn khẽ nhíu mày, hắn vẫn luôn cho rằng vùng đất Man Hoang toàn là rừng rậm với yêu thú, không có nhà cửa của con người, nhưng bây giờ có vẻ như những gì hắn nghĩ quá đơn giản.

“Tháp Cương Thi, Trấn Phù Thủy... Cầm Tiên Tử, bên trong đó là hoang thôn sao? Hay là nơi nào khác?”

Tô An Lâm nói ra thắc mắc của mình.

“Hoang thôn? Sao thế được, có rất nhiều chỗ có người ở.”

“Chẳng phải họ vẫn nói trong Man Hoang có rất nhiều yêu thú, nguy hiểm trùng trùng hay sao, sao lại có nhà cửa của con người được? Hơn nữa còn có người ở?”

Tô An Lâm thấy rất khó hiểu:

“Những người đó sống ở nơi ấy được, chẳng lẽ họ đều rất mạnh ư?”

“Không, thực lực của bọn họ không chênh lệch nhiều với chúng ta, thậm chí còn yếu hơn. Nhưng sở dĩ họ không bị yêu thú tiêu diệt là bởi vì họ sống trong vùng đất nguyền rủa, yêu thú bên ngoài không thể vào đó được.”

“Vùng đất nguyền rủa...”

“Mấy nơi vừa nhắc ở trên đều là vùng đất nguyền rủa, những nơi này xuất hiện như thế nào, chúng ta cũng không biết, nhưng tóm lại là có ích cho chúng ta! Nếu không đối phó được với yêu thú thì chúng ta có thể tiến vào vùng đất nguyền rủa để tránh né, yêu thú không thể nào đi vào đó, chỉ có điều...”

Tô An Lâm nhìn vào mắt nàng, suy đoán:

“Chắc là không đơn giản như vậy, muốn tiến vào vùng đất nguyền rủa, hẳn là phải trả một cái giá nào đó đúng không?”

“Vẫn là ngươi thông minh, quả thực là như thế, trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí! Mỗi vùng đất nguyền rủa đều có những đặc điểm riêng của nó, giống như những quỷ vực mà chúng ta đã từng đi qua vậy.”

“Khi tiến vào vùng đất nguyền rủa không được hành động bừa bãi, nếu không rất có khả năng sẽ không bao giờ trở ra được! Đấy là còn nhẹ, thậm chí còn có thể chết ở bên trong cũng chưa biết chừng.”

Nàng điểm một cái lên Tháp Cương Thi, nhìn Tô An Lâm, nói tiếp:

“Ví dụ như Tháp Cương Thi này, tháp dài hơn ba trăm trượng, toàn thân được làm từ loại đá màu đen và xanh không biết tên! Đặc điểm của nơi này là phụ nữ đi vào vùng đất nguyền rủa này rất dễ mất tích.”

Tô An Lâm vô cùng kinh ngạc:

“Nơi này nhằm vào phụ nữ ư?”

“Đúng vậy, thật kỳ lạ, phải không?”

“Đúng là kỳ lạ thật, vậy đàn ông đi vào thì không sao ư?”

Tô An Lâm hỏi.