Chương 984: Thật Xin Lỗi
“Không phải là tuyệt đối không sao, ta đã từng nghe sư phụ ta nhắc tới, chắc hẳn đằng sau những vùng đất nguyền rủa này đều có những thứ cực kỳ khủng bố, chỉ tiếc là không ai biết nó là gì.”
“Nhưng ta suy đoán, nếu những thứ khủng bố kia không đi ra ngoài thì hẳn là không ra được, nếu không chúng đã rời đi từ sớm rồi, ngươi thấy có phải không?”
Tô An Lâm nghe vậy cũng tán đồng, giống như những quỷ vực trước đó vậy, ác linh ở bên trong chỉ có thể vĩnh viễn ở lại nơi đó mà thôi.
“Lại nói tiếp về Tháp Cương Thi, Tháp Cương Thi có dạng khép kín, nhưng người ta nói rằng bên trong đó có một cương thi thượng cổ, và hắn còn có một cái tên.”
“Tên là gì?”
Tô An Lâm hỏi.
“Ma cà rồng!”
Tô An Lâm sửng sốt!
“Ma cà rồng? Đó chẳng phải là quỷ hút máu sao?”
Con quỷ hút máu đầu tiên ở phương Tây được gọi là ma cà rồng, là một con quỷ hút máu rất mạnh và nó bất tử.
“Ngươi biết ư?”
“Ta đã từng nghe nói về nó.”
“Ừ, vậy ta nói tiếp, xung quanh đó có rất nhiều thôn xóm, nghe nói nơi này cũng có rất nhiều cương thi phổ thông, nam giới đi vào phải cẩn thận với đám cương thi này.”
Tô An Lâm coi nhẹ:
“Với thực lực của ta thì đối phó với cương thi dễ như trở bàn tay.”
“Hà, thế thì ngươi sai rồi, trong Tháp Cương Thi, thực lực của chúng ta chỉ dừng ở Đoán Thể Cảnh mà thôi!”
“Phụt!”
Tô An Lâm vừa uống một ngụm rượu, bởi vì quá mức kinh ngạc mà cứ thế phun thẳng ra ngoài.
Tốc độ quá nhanh, hắn không kịp phản ứng, rượu phun một đường thẳng tắp về phía mặt của Cầm Tiên Tử.
“Lắc rắc lắc rắc...”
Rượu dần đông lại ở trong không khí thành những giọt sương giá.
Những hạt sương lộp độp rơi xuống đất, sắc mặt của Cầm Tiên Tử ở phía sau cũng vô cùng khó coi.
“Ngươi phun đi đâu đó hả?”
Suýt nữa thì phun vào mặt nàng rồi!
…
Răng rắc!
Rượu cứ thế đông thành băng rơi xuống đất, trên mặt đất xuất hiện một đống băng vụn.
Cầm tiên tử rất tức giận, suýt chút nữa…
Ban nãy nếu như động tác của nàng chậm đi một chút, trên mặt nàng chắc chắn sẽ bị bắn tung tóe vào, đến lúc đó sẽ nhục nhã vô cùng.
“Thật xin lỗi.”
Tô An Lâm rất lúng túng, nói:
“Vừa nãy là do bất ngờ quá kích động.”
“Hừ! Ta còn đang nghi ngờ không biết có phải là ngươi đang cố ý làm vậy hay không đấy?”
Cầm tiên tử cau mày, nàng cảm thấy lá gan của Tô An Lâm càng ngày càng lớn.
“Đương nhiên là ta không cố ý rồi.”
Tô An Lâm nghiêm túc lắc đầu, thấy Cầm tiên tử càng lúc càng tức giận, hắn vội chuyển sang chủ đề khác:
“Nói vậy thì khi chúng ta tiến vào nơi đó, chỉ còn ở cảnh giới Luyện thể cảnh thôi sao?”
“Đây chính là chỗ đặc thù của vùng đất nguyền rủa.”
Cầm tiên tử nói tiếp:
“Nó khác quỷ vực ở chỗ, quỷ vực sức mạnh quy tắc, mà ở nơi đó nghe nói là sức mạnh lời nguyền, nơi đó là vùng đất nguyền rủa.”
“Không ai biết lời nguyền từ đâu đến, chỉ biết rằng cho dù là những yêu thú khủng bố hay những người vượt qua cả sự tồn tồn của Khí cảm cảnh cũng không thể đánh bại những lời nguyền đó.”
“Phải rồi, vùng đất nguyền rủa còn có một tên gọi khác.”
Tô An Lâm liền hỏi:
“Tên gọi là gì?”
“Cấm khu, Sinh Mệnh Cấm khu.”
Tô An Lâm gật đầu, nói:
“Như vậy xem ra, nếu như có thể cố gắng hết sức không tiến vào những chỗ như vậy thì vẫn không nên tiến vào.”
“Ừm, nhưng mà có đôi lúc nếu như xui xẻo gặp phải những yêu thú khủng bố đó thì chỉ có thể tiến vào mà thôi, ví dụ như cả hai nơi vùng đất cương thi và Vu Sư Trấn trước đó, tỷ lệ sống sót ở những nơi này vẫn rất cao mà, không cần phải lo lắng!”
Sau đó, Tô An Lâm lại quan sát thêm một lúc.
Cầm tiên tử giảng giải đầy đủ mọi vấn đề từ lớn tới nhỏ.
Đợi đến khi nàng rời đi, Tô An Lâm quan sát trên tấm bản đồ với vẻ mặt khó tin.
“Dracula, vùng đất cương thi vậy mà lại có Dracula tồn tại!”
“Là cùng tên hay thật sự chính là Dracula đây?”
Tô An Lâm vuốt cằm, suy ngẫm:
“Thế nhưng, nếu như tiến vào những nơi đó sẽ bị áp chế thực lực, ta phải chuẩn bị thêm một vài thứ mới được.”
Nhắc đến cương thi, hắn là người có kinh nghiệm.
Trước đây lúc còn ở Luyện thể cảnh, hắn từng đối phó với Yêu phong tử và những cương thi kia, đám cương thi bọn chúng chết trong tay hắn cũng không ít.
“Trước mắt, ta phải chuẩn bị một ít gạo nếp.”
“Phải chuẩn bị thêm một vài cái nỏ, đề phòng những chuyện bất ngờ xảy đến.”
Tô An Lâm âm thầm suy tính.
Đến lúc đó hắn sẽ không phải là Nội khí cảnh nữa, không có công pháp lớn mạnh, cũng không có thực lực nội khí, mọi thứ hoàn toàn không dùng đến được.
Cũng có nghĩa là, hắn chỉ có thể dựa vào thân thể này để chiến đấu.
Suy nghĩ như vậy nên từ ngày hôm nay, Tô An Lâm đã bắt đầu thu xếp chuẩn bị mọi thứ.