Chương 985: Tư Cách
Chỉ trong chớp mắt, thời gian một tháng đã trôi qua.
Đội ngũ gồm chín người hợp thành đã tề tụ đông đủ ở chân núi.
Ngoại trừ bọn họ ra, tông chủ Hầu Bình Chí còn dẫn đầu những cao tầng của Thanh Điền Phái đến nơi này đưa tiễn.
Tô An Lâm đứng ở vị trí bên trái Cầm tiên tử, bên cạnh hắn còn có một nam một nữ.
Người nam tên là Lận Dương, là một sư huynh dáng dấp có chút hơi thở quý tộc.
Hắn ta có một đôi mắt kiên định, khuôn mặt sắc sảo góc cạnh, hai bên thái dương có hai sợi tóc mai rũ xuống, ánh mắt không nhìn ra được cảm xúc tựa như đang suy nghĩ chuyện gì đó, khiến cho người ta cảm thấy hắn ta có vẻ u buồn.
Lận Dương cũng xem như là vị sư huynh già nhất trong Thanh Điền Phái, coi như là người có tài nhưng lại thành công muộn.
Thường ngày hắn ta cũng chẳng quan tâm đến chuyện gì, cho nên rất ít khi nghe đến chuyện của hắn ta.
Người nữ tên gọi Tiểu A Tiễu, không có họ.
Nghe đâu cái họ đã bị nàng ta vứt bỏ rồi, nguyên nhân không rõ.
Nàng ta dáng dấp có phần xinh đẹp, nhưng lại không ngực không mông dáng vẻ khô cằn chán ngắt, chỉ là nghe nói thiên phú của nàng ta không phân cao thấp với Cầm tiên tử, cũng là người tu luyện Hàn minh công.
Chỉ khác biệt ở chỗ, trên người nàng ta không hề có cảm giác rét lạnh, bất kể là cách đối nhân xử thế hay là làm việc gì đều có thể cho người ta cảm giác ấm áp thân thiết.
Vì vậy nhân duyên của Tiểu A Tiễu ở trong tông môn cũng không tệ, nàng ta có rất nhiều người yêu thích.
Hai vị này đều là tiên tử có tiếng tăm lẫy lừng của Tuyền Phong.
Những người còn lại đều là những đệ tử của sơn phong khác, tổng cộng có chín người, mỗi người đều tự mang theo bọc hành lý cho riêng mình, sẵn sàng chờ xuất phát.
“Các vị, đường đi nguy hiểm khó khăn muôn trùng, trên đường nhất định phải cẩn thận…”
Hầu Bình Chí đã nói rất nhiều, nửa canh giờ sau, ông ta gật đầu nói:
“Đi đi.”
“Chào tạm biệt tông chủ, tạm biệt các vị trưởng lão!”
Cầm tiên tử và mọi người chắp tay cung kính nói.
Ngay sau đó họ quay đầu lại leo lên ngựa của mình.
Thực tế thì mọi người đều có thể bay thẳng qua đó, nhưng đường xá quá xa xôi, cho dù có thể đến được điểm đến, e rằng đến lúc đó họ cũng không còn chút sức lực nào nữa.
Lần này do Cầm tiên tử dẫn đội, Tiểu A Tiễu làm đội phó, Lận Dương là phụ trợ.
Những người khác cũng giống như Tô An Lâm, đều đi theo là được.
Dọc đường đi, mọi người đều không nói lời vô nghĩa nào, ai nấy cũng đều gấp rút lên đường theo lộ tuyến.
Hiện tại bọn họ muốn tụ họp lại với người của Ngũ Hành Phái.
“An Lâm huynh.”
Đúng vào lúc Tô An Lâm đang nghiêm túc cưỡi ngựa, một bóng người thấp béo cưỡi ngựa đi đến gần hắn.
Tô An Lâm liếc mắt nhìn sang, hắn ta là Phương Hỉ, cũng là Nội khí tầng chín giống hắn, ở chỗ này họ thuộc về những nhân vật xếp ở cuối.
“Có việc gì sao?”
Tô An Lâm quay đầu lại.
Phương Hỉ có đôi mắt hẹp dài, híp lại thành một khe hở, hắn ta nở nụ cười tươi thấp giọng nói:
“Tiểu đệ Phương Hỉ, tiến vào vùng đất man hoang, mong được chiếu cố nhiều hơn.”
Tô An Lâm nhíu mày, tên tiểu tử này còn muốn tiếp cận hắn?
Phải biết rằng, những người ở nơi đây đều là người có thực lực cao cường, người không có thực lực thì cũng chẳng có tư cách đứng ở đây.
Hạng người có thực lực lớn mạnh, có ai mà không kiêu ngạo chứ?
Mà tên béo này lại còn nói với hắn mong được hắn chiếu cố nhiều hơn, đúng là bất ngờ mà.
Tô An Lâm khẽ lắc đầu, nói:
“Ta chỉ có thực lực Nội khí tầng chín mà thôi, ngươi nên nói câu này với những sư huynh sư tỷ kia thì hơn.”
“Không không, mặc dù người là Nội khí tầng chín, nhưng có thể đối phó với Tiêu Thập Vương Đạo đã chứng tỏ ngươi có thực lực!”
Phương Hỉ nói tiếp:
“Suy cho cùng, nếu như Tiêu Thập Vương Đạo có ở đây, với thực lực của hắn ta thì hẳn được xếp vào hạng thứ tư.”
“Ồ?”
Trong lòng Tô An Lâm thoáng giật mình, không ngờ tên Tiêu Thập Vương Đạo kia vẫn khá lợi hại.
“Cho nên…”
“Ta biết rồi, đến lúc đó nếu có việc gì xảy ra, ta sẽ chiếu cố đến ngươi.”
Tô An Lâm thuận miệng đáp lời, trong lòng lại suy nghĩ rất vô tư, đến lúc đó rồi hẳn nói đi, nếu như thật sự gặp phải nguy hiểm, những người được gọi là đồng môn này khi có tai họa ập đến đều sẽ tự mình bay đi.
“An Lâm huynh, ngươi yên tâm, chỉ cần ngươi chiếu cố ta, ta cũng sẽ không quên ý tốt của ngươi, đến lúc đó, ta sẽ nói cho ngươi biết một số tình báo coi như báo đáp ngươi.”
Tô An Lâm trầm ngâm một hồi, nghiêm mặt hỏi lại:
“Tình báo gì?”
“Tình báo có liên quan đến một vài cấm khu, chẳng hạn như Vu Sư Trấn.”
Tô An Lâm nhíu mày:
“Theo ta được biết, những chuyện liên quan đến cấm khu cho dù có là Cầm tiên tử, Tiểu A Tiễu tiên tử cũng không biết, ngươi làm sao biết được.
“Ta có con đường riêng của ta.”
Tên béo bình tĩnh, dáng vẻ nắm chắc phần thắng, chỉ là không nói rõ ra ngoài.