Chương 986: Lên Đường Đi Tới Man Hoang
Tô An Lâm dứt khoát lên tiếng:
“Nếu như ngươi thật sự biết được một vài tình báo, vậy thì chúng ta có thể hợp tác được.”
Yêu thú ở vùng đất man hoang vô cùng lớn mạnh, hắn cũng không đảm bảo bản thân hắn sẽ không gặp phải yêu thú.
Lỡ như không may bị yêu thú đuổi giết phải tiến vào trong Cấm khu cũng hết sức phiền phức, cho nên nếu như có thể biết trước được một số tình báo, cái gọi là biết mình biết ta trăm trận trăm thắng, đến lúc đó hành động cũng tiện hơn rất nhiều.
Trong lúc hai người nói chuyện, Tô An Lâm cũng nhạy bén chú ý nhìn những người khác, cũng có một số người đi lại gần nhau để nói chuyện.
Bọn họ mấp máy khóe môi, hoàn toàn không nghe rõ được họ đang nói gì.
‘Xem ra, những người có thể đi được đến bước đường ngày hôm nay cũng không phải hạng người bình thường, trong lòng mỗi người đều có chút tâm tư nhỉ.’
Tô An Lâm bất chợt cảm thấy chi đội này của họ rất gian khổ.
Trong tình huống không có sự việc gì xảy ra, đội ngũ đồng tâm hiệp lực, nhưng nếu như gặp phải khó khăn thì sao đây?
Cẩn thận nghĩ lại, dường như Thanh Điền Phái cũng không có bồi dưỡng suy nghĩ phải đồng tâm hiệp lực đến với mọi người.
Về điều này, trước đó hắn từng nghe nói qua, hình như là trên con đường cầu đạo phải nghịch thiên mà đi, dựa vào chính bản thân mình.
Do đó, bọn họ chú trọng nhiều hơn đến ganh đua, thêm vào đó, Thanh Điền Phái còn chia ra từng tòa sơn phong, để họ cạnh tranh lẫn nhau.
Nghĩ đến đây, Tô An Lâm nhìn về phía Phương Hỉ, hỏi:
“Ngươi nói xem, ngươi là Nội khí tầng chín thì làm sao được lựa chọn vào đội ngũ tiến về vùng đất man hoang?”
Theo bản năng, Tô An Lâm ngẩng đầu lên liếc nhìn xem thanh máu trên đỉnh đầu của Phương Hỉ.
“Phương Hỉ”
“Thanh máu: 892/892”
Thanh máu của hắn ta cũng không được tính là quá cao, còn thấp một chút so với mức trung bình.
Cho nên rất kỳ lạ, đệ tử Nội khí tầng chín trong Thanh Điền Phái còn có rất nhiều, vì sao lại lựa chọn hắn ta? Chẳng lẽ, hắn ta có chỗ đặc thù nào hay sao?
Phương Hỉ sững sờ, không ngờ đến Tô An Lâm sẽ hỏi như vậy:
“Thực ra, ta tu luyện một vài công pháp khá đặc thù, tông chủ liền cho rằng ta có tiềm lực.”
Vừa nói, hắn ta còn ngại ngùng bật cười chất phác:
“Ta cũng không có lợi hại như ngươi, Nội khí cảnh mà đã có thể chiến đấu với cao thủ Khí cảm cảnh.”
“Ngoài ý muốn mà thôi.”
“An Lâm huynh không những lợi hại, mà còn khiêm tốn như vậy.”
Trong lúc nói chuyện, đội ngũ đã dần tiến vào trong một tiểu trấn phồn hoa.
Trên đường đi, Tô An Lâm đã nhìn thấy có rất nhiều võ giả cưỡi ngựa, bọn họ có rất đông người đi thành từng nhóm năm ba người, điểm chung là đều đi cùng một hướng tiến về vùng đất man hoang.
“Những người này đều là đệ tử đến từ những môn phái lớn nhỏ khác.”
Trên đường đi, Cầm tiên nói thầm.
Tô An Lâm gật đầu, hắn nhìn ra được.
Những người này có thanh máu khoảng chừng bảy tám trăm, kém hơn một cấp so với người của Thanh Điền Phái bọn họ.
Mọi người ăn cơm xong thì tiếp tục lên đường.
Liên tiếp ba ngày, vào ngày thứ tư cuối cùng cũng đã đi đến một trấn nhỏ.
“Man Hoang Trấn!”
Muốn tiến vào tất cả các nơi trong vùng đất man hoang thì gần như đều phải đi vào từ đường này.
Nguyên nhân là do, ở nơi đây có một con đường nhỏ dẫn vào trong vùng đất man hoang.
Hơn nửa đường xá an toàn dễ đi, khả năng an toàn cao hơn những chỗ khác rất nhiều.
Đương nhiên sau khi đi vào trong, đường đi sẽ càng lúc càng loạn, đến lúc đó đoàn người cũng sẽ bắt đầu phân tán ra để đi.
Nhưng tổng thể mà nói, ở thời kỳ đầu một số người tiến vào trong đều đi vào từ nơi này.
Con đường nhỏ hoang vắng tiến vào trấn gần như đã bị giẫm đến sắp mở ra thành con đường lớn hơn, đủ để thấy có biết bao nhiêu đội ngũ đã tiến về vùng đất man hoang.
Con người chính là như vậy, mặc dù biết rõ con đường phía trước nguy hiểm trùng trùng nhưng vẫn có rất nhiều người sẵn sàng tiến về phía trước.
Mục đích là vì tiền đồ của chính mình!
“Gần đây thú triều bạo động ở vùng đất man hoang đã dần suy yếu đi, nơi đó cũng đã an toàn hơn rất nhiều.”
“Đúng vậy, sương độc cũng đã lui đi bớt, cuối cùng đã có thể tiến vào rồi, lão tử đã sống ở nơi này được một tháng rồi đấy.”
“Ngươi đến sớm như vậy làm cái gì?”
“Haiz, môn phái kia của ta kém xa những đại tông môn ngoài kia, lại còn không biết đường đi cụ thể, cho nên ta đương nhiên phải đi đến đây trước để xem xem những đại tông môn kia đi như thế nào chứ.”
Bên trong khách điếm.
Tô An Lâm và đám người Cầm tiên tử đang ngồi xung quanh một cái bàn tròn lớn, vừa ăn uống vừa nghe những người xung quanh nói chuyện.
Thế lực nhỏ tuy có nhỏ nhưng không có nghĩa người ta ngu ngốc, đạo lý chim yếu nên bay trước này mọi người vẫn hiểu được.
“Nào, tiếp theo đây chúng ta sẽ phải tiến vào vùng đất man hoang, chúc tất cả chúng ta đều thành công!”
Lận Dương mỉm cười nâng chén rượu lên.