Chương 987: Gặp Gỡ
Tiểu A Tiễu gật đầu nói:
“Mọi người đều là đồng môn, có ý kiến gì cứ việc nói ra, mọi người cùng nhau tìm cách.”
Nói xong Tiểu A Tiễu nhìn về phía Cầm tiên tử:
“Cầm tiên tử, sao ngươi lại không nói gì, hiện tại ngươi là dẫn đội của bọn ta, ngươi cần phải phát biểu vài câu đi chứ.”
“Ta cũng không có gì để nói, chỉ hy vọng đến lúc đó mọi người đừng gây trở ngại là được, ngoài ra, hy vọng mọi người đừng tự ý hành động, nếu không đừng trách ta không khách sáo.”
Cầm tiên tử quét ánh mắt lạnh lẽo nhìn khắp một vòng.
Tô An Lâm ôm mặt, hắn bất lực không còn gì để nói.
Hắn thật sự nghi ngờ không biết làm sao Cầm tiên tử có thể sống tới ngày hôm nay, những lời đắc tội với người khác thế này mà cũng nói ra, lại còn không nể mặt người ta một chút nào.
Phải biết rằng, người ở nơi đây đều có địa vị như nhau.
Nếu như nói về vai vế, Lận Dương và Tiểu A Tiễu còn có vai vế lớn hơn Cầm tiên tử.
Nhưng nàng lại không nể mặt họ chút nào, cách làm này rất dễ dẫn đến sự ghen ghét của bọn họ.
Quả nhiên, Lận Dương và Tiểu A Tiễu liếc mắt nhìn nhau, trong mắt họ đều tỏ ra không vui, những người khác cũng bày ra vẻ mặt cổ quái.
“Khụ khụ khụ, Cầm tiên tử nói chuyện rất thẳng thắng, thực ra nàng từng nói riêng với ta rồi, sau khi tiến vào đó, mọi người cần giúp đỡ lẫn nhau, không được làm ra chuyện phá hỏng sự đoàn kết của mọi người, nếu như có chuyện gì cần giúp đỡ mọi người cứ việc nói ra, nhất định không được ngại, mọi người đều là người mình, không cần phải khách sáo làm gì.”
Tô An Lâm lên tiếng hòa giải thay cho Cầm tiên tử.
Tuy rằng những lời hắn nói ra chỉ là hình thức, nhưng cũng khiến người nghe thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Cầm tiên tử bày ra vẻ mặt khó hiểu nhìn Tô An Lâm, nhưng cũng không nói gì với hắn, sau đó lại gật đầu nói:
“Ừm, ý của ta là như vậy đó, ai đồng ý, ai phản đối?”
“Ách… Cầm tiên tử nói rất đúng.”
Lận Dương khẽ mỉm cười, nụ cười này phần nhiều là gượng gạo.
Tiểu A Tiễu nói:
“Mọi người ăn cơm trước đi, ăn xong rồi thì chúng ta sẽ đi tụ họp với người của Ngũ Hành Phái.”
“Phải phải, ăn cơm thôi.”
Bữa cơm này, Tô An Lâm vẫn ăn khá thoải mái, vừa nãy nói hết những lời kia, mọi người cũng dần dà thả lỏng suy nghĩ, bắt đầu bàn bạc về kế hoạch chi tiết cho hành trình tiếp theo.
Biện pháp để đối phó với các loại yêu thú, cùng với những việc như ai phụ trách tiền đồn, gác đêm phân chia thế nào…
Ăn cơm xong xuôi, bọn họ rời khỏi khách điếm, sau đó đi đến một chỗ bờ đê ven sông cách đó không xa.
Nơi đó đã có chín bóng người ăn mặc trang phục Ngũ Hành Phái đứng đợi sẵn.
Từ đằng xa, Tô An Lâm đã nhìn thấy người quen, Trần Như Huyên đang đứng ở bên đó.
“Tô đại ca, Tô đại ca!”
Trần Như Huyên đứng đằng xa vẫy tay với hắn.
“Ách, An Lâm huynh, ngươi quen biết nữ tử bên đó sao?”
Phương Hỉ tò mò, trong mắt ẩn chứa vẻ hâm mộ.
Những nam đệ tử còn lại ở bên cạnh cũng hết sức ngạc nhiên, không ngờ Tô An Lâm có quen biết với đệ tử của Ngũ Hành Phái.
Quen biết thì cũng thôi đi, nhưng nhìn tình hình này xem ra quan hệ giữa họ còn không tệ đâu.
Ở bên phía Trần Như Huyên, mấy đệ tử khác cũng bị dáng vẻ của Trần Như Huyên làm cho giật mình một phen.
“Sư muội, đây là người tên Tô An Lâm mà muội nhắc đến…”
Người vừa hỏi chính là người dẫn đội của Ngũ Hành Phái, Trương Á.
Hắn ta có tướng mạo khá thô kệch, trên mặt râu ria xồm xoàm, nhưng bên dưới vẻ bề ngoài thật thà chất phác là đôi mắt sáng lấp lánh lại sắc sảo vô cùng.
“Đúng vậy đó Trương Á sư huynh, ta và Tô An Lâm đều đến từ cùng một nơi.”
Trần Như Huyên quay đầu sang nói.
Trương Á mỉm cười gật đầu:
“Như vậy cũng rất tốt, có người quen mọi người cũng có thể tin tưởng được.”
Trong lòng hắn ta cũng thoáng buông lỏng, thấy Trần Như Huyên và Tô An Lâm quen thuộc đến như thế, chứng minh bên phía đối phương đáng tin tưởng, vậy là tốt rồi.
Hắn ta chỉ lo lắng cái kiểu quen biết dang dở giữa chừng, kiểu này thì phiền phức nhất.
Những người xung quanh cũng có suy nghĩ này, ai nấy cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cầm tiên tử đi tới chào hỏi:
“Trương tiên tử!”
“Cầm tiên tử, chúng ta lại gặp mặt rồi.”
Trong lúc hai người nói chuyện, Trần Như Huyên cũng đi đến bên cạnh Tô An Lâm:
“Tô đại ca, lần này bọn ta chuẩn bị tiến vào Vu Sư Trấn.”