Chương 988: Không Biết
“Vu Sư Trấn?”
Tô An Lâm ngạc nhiên vô cùng.
“Đang yên đang lành, đi vào trong đó làm gì?”
“Sư huynh ta nói, nơi đó có cơ duyên.”
Trần Như Huyên chớp chớp đôi mắt phát sáng, nói tiếp:
“Điều này có lợi cho việc vượt qua vùng đất man hoang.”
Nàng ta thấy dáng vẻ khó hiểu trên mặt Tô An Lâm, nhất thời cũng ngạc nhiên:
“Các ngươi không biết sao?”
“Không biết.”
Tô An Lâm lắc đầu, có sao nói vậy.
“Kỳ quái, môn phái của bọn ta cũng tầm cỡ như môn phái của các ngươi, sao các ngươi lại không biết được chứ?”
“Mức độ hiểu biết của mọi người về vùng đất man hoang cũng không giống nhau.”
Tô An Lâm trợn tròn mắt liếc nhìn Trần Như Huyên,
“Ngay cả bản đồ, chắc chắn của mọi người cũng sẽ không giống nhau, nói cách khác sẽ có những chi tiết có sự khác biệt.”
Tương đối mà nói thì thế lực của Ngũ Hành Phái còn mạnh hơn Thanh Điền Phái một chút.
Về điều này Tô An Lâm đã biết từ lâu.
Ở nơi đây có chín đại môn phái, Thanh Điền Phái chỉ có thể coi như xếp cuối mà thôi.
Về điều này, từ thanh máu của mỗi đệ tử Ngũ Hành Phái là có thể nhìn ra được, trong đoàn người này chỉ có ba người là Nội khí tầng chín, hơn nữa thanh máu của mỗi người đều cao hơn bình thường một chút.
Đương nhiên, thanh máu của Cầm tiên tử, A Tiễu và Lận Dương cũng gần như xấp xỉ với ba người dẫn đội của Ngũ Hành Phái, chắc hẳn họ cũng ngang bằng nhau chẳng phân biệt rõ.
“Không sao, lát nữa ta sẽ cho ngươi xem bản đồ, sư phụ ta cho ta rất đầy đủ.”
Trần Như Huyên nói thầm.
“Ta cũng có, lát nữa chúng ta có thể so sánh thử xem.”
Tô An lâm nói khẽ:
“Phải rồi, lần trước ta trở về có gặp được phụ thân ngươi, còn uống một ít với ông ấy.”
“Vậy à.”
Nhắc đến phụ thân, Trần Như Huyên như rơi vào trầm tư:
“Ông ấy không nhắc đến ta chứ?”
“Ngươi là con gái của ông ấy, sao có thể không nhắc đến ngươi?”
“Nói cũng đúng, haiz, chính ta cũng không ngờ đến, có một ngày ta sẽ đi đến nơi xa như thế…”
Tô An Lâm nói:
“Yên tâm, ta sẽ chiếu cố đến ngươi. Phải rồi, vừa nãy ngươi nói các ngươi sẽ đi đến Vu Sư Trấn, nơi đó rốt cuộc có thứ gì? Nó sẽ có ích về sau sao?”
Tô An Lâm rất tò mò.
Trước đó hắn biết được những tình hình đại khái về Vu Sư Trân từ chỗ Cầm tiên tử.
Xét về tổng thể, Vu Sư Trấn cũng không được coi là nơi rất nguy hiểm, con người sống bên trong đó hiền lành ôn hòa, vui vẻ giúp đỡ người khác.
Nhưng bên trong đó cũng tồn tại một loại người tự xưng là Vu sư, cách một khoảng thời gian sẽ bắt giết loài người.
Ở nơi đó, nếu như có người ngoài đi vào mà may mắn thì có thể sẽ không gặp phải Vu sư.
Nhưng nếu như xúi quẩy, chẳng những sẽ gặp phải, mà còn vô cùng phiền toái.
Cũng may mà nơi đó không có hạn chế thực lực, Tô An Lâm cũng không lo lắng gì mấy.
Trần Như Huyên giải thích:
“Nơi đó có một thứ gọi là linh tinh, nghe đâu là nguồn gốc sức mạnh của Vu sư chính là loại linh tinh đó!”
“Ừm, chúng ta sẽ đi cùng nhau ở vài địa điểm đầu tiên, đến lúc đó có thể cân nhắc cùng đi đến đó xem sao.”
Tô An Lâm suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.
Lúc này đoàn người của Cầm tiên tử cũng đã bàn bạc xong xuôi.
“Xuất phát thôi.”
Cầm tiên tử nói.
Không ai nói thêm điều gì nữa, đoàn người bắt đầu lên đường.
Bỗng nhiên ở ven bờ sông, có hai nhóm người rút kiếm lao vào nhau.
Đám người bị bao vây chỉ có năm người, thanh máu chỉ tầm 700, rõ ràng chính là một môn phái nhỏ yếu đến mức không thể nào yếu hơn.
“Trên người những người này có bản đồ, vừa nãy ta nghe được họ nói.”
“Giết chết bọn họ.”
Ước chừng có hơn hai mươi người bao vây năm người kia lại.
Năm người đáng thương còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị bao vây xung quanh, cho dù có muốn chạy cũng chạy không thoát.
“Giết!”
Hơn hai mươi người lao tới vung đao chém ra, rất nhanh sau đó, năm người kia đã bị chém thành thịt vụn, máu tươi bắn ra đầy đất.
“Đừng nhìn nữa, đi thôi.”
Cầm tiền tử lơ đễnh lên tiếng.
Trương Á ở Ngũ Hành Phái cũng thờ ơ khẽ lắc đầu, hô to:
“Đi!”
Ở chỗ này, mạng người như cỏ rác, nếu như bất cẩn một chút thì sẽ bị người khác nhằm vào ngay.
Đương nhiên đối với bọn người Tô An Lâm thì không cần lo lắng đến những chuyện phiền toái này, những nơi mà họ đi qua, có ai mà không sợ hãi cúi thấp đầu đi đường vòng chứ?
Đây chính là cái lợi của việc là một thế lực lớn.
Trên dọc đường đi, Tô An Lâm lại nhìn thấy đến mấy đám người khác cũng liều mạng tranh đấu với nhau, nhưng nhìn về tổng thể, càng tiến về phía trước, dòng người lại càng ít đi.
Có một số người đã tiến vào rừng rậm, có người đã phân tán ra, cho nên số người đi đến đây ít hơn rất nhiều so với trước đó.
Trời lúc này đã nhá nhem tối, những rặng mây đỏ đã nhuộm đỏ một nửa bầu trời.
Mọi người đều không có ý muốn ngừng lại nghỉ ngơi, mà tăng tốc gấp rút lên đường.
Số người càng lúc càng ít đi.