Chương 991: Cẩn Thận Một Chút

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 991: Cẩn Thận Một Chút

Cầm tiên tử ngồi khoanh chân ngồi xếp bằng dưới một tán cây yên tĩnh tu luyện, nhưng cũng không biết vì nguyên do gì, nàng có chút tâm phiền ý loạn.

Nàng đã ngồi thật lâu nhưng vẫn chưa tĩnh tâm lại được, điều này làm nàng rất bực bội, cáu kỉnh muốn giết người!

Đến sau nửa đêm đến lượt Tô An Lâm gác đêm.

Vừa nãy hắn ngồi cùng Trần Như Huyên dưới tán cây đã chợp mắt được một lúc.

“Vậy ta đi gác đêm đây.”

Tô An Lâm thấp giọng nhắc nhở.

“Ngươi cẩn thận một chút.”

Trần Như Huyên gật đầu, đêm nay nàng ta không cần phải gác đêm, công việc thuộc về mình nàng ta đã làm xong cả rồi.

Sau đó Tô An Lâm đi ra xa, ngồi trên một tán cây, bắt đầu phát động ra Khống khí thuật.

Ở chỗ này, vận chuyển công pháp có chút chật vật, giống như đang đi dưới nước vậy, nơi này có một lực cản rất lớn.

“Đúng là kỳ lạ, nơi này tại sao lại như vậy?”

Tô An Lâm cau mày, ý niệm khẽ động, hắn càng cố gắng phát động Khí cảm thuật.

“Khí cảm thuật độ thuần thục +9.”

“Khí cảm thuật độ thuần thục +7.”

“Hửm?”

Tô An Lâm thoáng sững sờ, tự hỏi:

“Sao… độ thuần thục lại tăng cao như vậy?”

Hắn có chút mơ màng, không thể tin được.

Phải biết rằng, môn công pháp này khi ở bên ngoài, mỗi lần độ thuần thục chỉ +1.

Nhưng ở nơi đây, độ thuần thục lại tăng thêm gấp mấy lần.

Hắn nghĩ đến điều mấu chốt thì vội vàng điều khiển những môn công pháp khác.

Hắn bắt đầu phát động Hàn minh công.

Răng rắc!

Một mảng lá cây trước mặt đóng thành băng.

“Độ thuần thục +5.”

“Độ thuần thục +5.”

“Ta hiểu rồi.”

Hai mắt Tô An Lâm lập tức sáng ngời, hít thở cũng trở nên dồn dập.

Bởi vì khi vận công ở nơi đây có một luồng lực cản, mặc dù vận công gặp phải khó khăn, nhưng khi vận công ở chỗ này thì hiệu quả lại tốt hơn gấp mấy lần so với bên ngoài.

Cho nên độ thuần thục sinh ra mới cao đến như vậy.

“CMN, nơi này thật đúng là một nơi tuyệt vời để luyện công mà.”

Thậm chí giờ khắc này hắn còn có chút hối hận, nếu như sớm biết được sẽ có điều này, trước đây nên từ từ hãy thăng cấp công pháp lên cấp bậc đại sư…

Hắn chỉ biết lắc đầu, tiếp tục tu luyện.

Một canh giờ sau, trong lòng hắn đã hài lòng hả dạ.

Tuy rằng không có thăng cấp rõ ràng, nhưng khí tức trong cơ thể đã thâm hậu hơn.

Hắn bất giác nhìn về phía nơi đóng quân, khẽ nhíu mày.

Không biết từ lúc nào, Trần Như Huyên đã đi đến vị trí của Cầm tiên tử rồi.

Hai người họ thì thầm to nhỏ, cũng không biết là đang nói chuyện gì.

Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Tô An Lâm trở nên kỳ quái.

Hai người họ biết nhau từ trước, điều này thì Tô An Lâm biết, nhưng chẳng qua chỉ là quen sơ sơ mà thôi.

Họ thân thiết với nhau như vậy từ khi nào thế?

Đã muộn thế này rồi mà còn xúm lại chuyện trò nữa ư?

Điều kỳ quái hơn nữa là Cầm Tiên Tử bỗng lấy ra một cái hộp, đưa cho Trần Như Huyên.

Trần Như Huyên cũng lấy ra một gói nhỏ, đưa cho Cầm Tiên Tử.

Tặng quà cho nhau?

Trần Như Huyên còn chưa bao giờ tặng quà cho mình nữa.

Tô An Lâm thực sự không thể nào hiểu nổi, theo lý thì hai người phụ nữ này hoàn toàn không phải là người của cùng một thế giới, làm sao lại có thể trò chuyện với nhau được nhỉ.

Hắn lắc đầu, không muốn nghĩ thêm nữa, xét kĩ ra thì quan hệ tốt như vậy càng hay.

Đêm đó trôi qua rất nhanh, họ không gặp phải nguy hiểm gì.

Sáng sớm hôm sau, mọi người tụ tập lại, vừa ăn vừa thảo luận.

“Tối hôm qua ta thấy ngươi và Cầm Tiên Tử ngồi với nhau à?”

Trong lúc ăn, Tô An Lâm đi đến bên cạnh Trần Như Huyên, tò mò hỏi.

“Đúng vậy.”

Trần Như Huyên tâm trạng khá tốt, nghi hoặc liếc mắt nhìn Tô An Lâm một cái:

“Ngươi nghe ngóng chuyện của đàn bà phụ nữ chúng ta làm gì?”

“Ặc, dù sao cha ngươi cũng đã nhờ ta để ý đến ngươi mà.”

Tô An Lâm tùy tiện tìm một lý do.

“À, thật ra thì cũng không có gì, ngày hôm qua Cầm Tiên Tử đưa cho ta một loại thuốc chữa thương, dùng tốt lắm. Thế nên ta cũng đưa cho nàng một chiếc khăn tay tự mình thêu.”

Tô An Lâm kinh ngạc:

“Ngươi dùng khăn tay đổi lấy một chai thuốc chữa thương? Lời vậy.”

Trần Như Huyên xấu hổ:

“Ta biết như vậy là ta được lợi, nhưng vốn ý ta không phải như thế. Lúc đầu ta cũng không muốn lấy, nhưng Cầm Tiên Tử quá khách khí, mà nhắc chứ, ta cảm thấy con người nàng không tệ, còn tốt hơn ngươi nhiều ấy.”

Tô An Lâm:

“...”

Ngươi được quá ha, mới đó mà đã bị mua chuộc rồi.

“Ôi đàn bà, quả nhiên ai có sữa thì là mẹ!”

Tô An Lâm lắc đầu bất đắc dĩ.

“Ngươi mới như thế ấy.”

Trần Như Huyên bĩu môi, không để ý tới Tô An Lâm nữa, thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuất phát.

Hôm nay thời tiết hơi âm u như thể trời sắp mưa.

Quả nhiên, sau khi họ đi khoảng một canh giờ, trời đã bắt đầu mưa lắc rắc.

Sau đó mưa càng lúc càng lớn, mọi người chỉ đành lấy áo tơi trong pháp khí trữ vật ra mặc vào.