Chương 992: Bao Vây

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 992: Bao Vây

Tô An Lâm vừa đi vừa liên tục vận dụng Khống Khí Tù Lung Thuật để tăng độ thành thạo.

Hắn định tranh thủ thời gian này nâng thuật pháp đó đến cấp tông sư.

Trước đây, khi công pháp phổ thông thăng tới bậc tông sư sẽ dẫn tới sự thay đổi về chất.

Mà hiện tại là công pháp cấp Huyền, hẳn sẽ còn đặc biệt hơn.

Không bao lâu sau đoàn người phải dừng lại, bởi vì ngay trên một thân cây trơ trụi cách đó không xa có ba con chim lớn lông lá bù xù, lông vũ màu đỏ thẫm rất dài, đang cúi đầu liên tục mổ ba xác chết tơi tả trên mặt đất.

Ba cái xác kia còn là ba xác người, xét theo mức độ thối rữa của thi thể thì hẳn là võ giả xông vào mấy ngày trước, đáng tiếc ra trận chưa thắng mà thân đã vong.

“Là Xích Hồng Điểu, loài chim này có kỹ năng thiên phú, có thể phun lửa.”

Trương Á lập tức nhận ra loại chim này.

Loài chim này dáng dấp trông rất giống đà điểu, với đôi chân to khỏe đen nhánh như sắt thép; đầu không lớn, có chiếc mỏ sắt thẳng tắp, nghe nói miệng của loài sinh vật này có thể phun ra lửa.

Ngọn lửa phun ra không phải lửa bình thường, mà là một loại khí lưu có nhiệt độ cực cao, bởi vì nó có nhiệt độ nóng như lửa cho nên mới gọi là phun ra lửa.

“Hãy cẩn thận, loài chim này thù rất dai, nếu như bị nhắm vào, chúng sẽ bám riết lấy chúng ta. Hơn nữa còn gọi đồng loại tới.”

Trương Á tiếp tục thì thầm, hai chân đã lặng lẽ lui về sau.

Mọi người cũng nhận ra loài chim này, vội vàng lùi lại.

Tô An Lâm rút lui khỏi vị trí ban đầu, theo sau mấy người họ.

Hết cách rồi, lúc đi ra ngoài bọn họ đều đã nghiên cứu sơ lược về các đặc điểm của một số yêu thú trong khu vực này, nếu gặp phải loại khó dây thì chỉ có thể trốn, nếu không có chết như thế nào cũng không biết.

Chẳng bao lâu sau mấy người bọn họ đã lui về sau khoảng chừng hơn ba mươi mét.

Trương Á thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị đi đường vòng, nhưng chết cái là không biết từ lúc nào, phía sau đã có thêm ba con Xích Hồng Điểu.

Ba con Xích Hồng Điểu vỗ đôi cánh khổng lồ, chậm rãi đáp xuống thân ba cây đại thụ, từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt lạnh như băng.

Tô An Lâm giật mình chợt nói:

“Ta nghĩ chúng ta bị bao vây rồi, mấy con chim này đã theo dõi chúng ta từ trước.”

“Chết tiệt, chỉ số thông minh quá cao!”

Trương Á khẽ rủa một tiếng.

“Bị bao vây rồi?”

Phương Hỉ cũng sửng sốt.

“Thế còn không chạy mau đi!”

Nghiêm Thực hô to.

Khí nóng loài chim này phun ra có thể gây tổn thương cho bọn họ, một khi bị thương thì sẽ ảnh hưởng đến sức chiến đấu về sau.

Vì vậy, tất cả bọn họ đều không muốn chiến đấu trực diện với loài chim này.

“Đúng đấy, đi nhanh lên, nếu không trận chiến sẽ thu hút những con Xích Hồng Điểu khác đến, chúng ta sẽ không đi được nữa đâu.”

Đã có người muốn rời đi ngay lập tức, nhưng cả hai bên trái và phải, mỗi bên đều có ba con Xích Hồng Điểu bay đến!

“Không kịp nữa rồi, phá vòng vây từ chính diện đi!”

Tô An Lâm hét lớn khiến Nghiêm Thực sửng sốt:

“Tại sao không phá từ bên trái?”

“Vậy ngươi qua bên trái nhé?”

Tô An Lâm hỏi ngược lại, Nghiêm Thực lập tức tịt ngòi.

Trương Á nói:

“Tô An Lâm nói không sai, trước sau trái phải đều có ba con Xích Hồng Điểu, điều này chứng tỏ loài chim này có chỉ số thông minh rất cao, đây là cách săn mồi của bọn chúng, chúng đang săn chúng ta. Phía trước nhìn như đối đầu chính diện, nhưng hẳn là điểm yếu nhất.”

“Đi!”

Cầm Tiên Tử dẫn đầu lao ra.

Lắc rắc lắc rắc!

Nàng ngưng tụ băng nhũ phía trước người, bàn tay phất lên, băng nhũ như tên rời khỏi cung, chi chít dày đặc phóng về phía ba con Xích Hồng Điểu ở phía trước.

“Phù!”

Ba con Xích Hồng Điểu cũng không phải dạng vừa, trong con ngươi hiện lên hung quang khát máu, đồng loạt há mỏ phun ra một luồng hơi thở nóng bỏng.

Hơi nóng hòa tan băng nhũ một cách nhanh chóng, nhưng điều kỳ lạ là sau khi băng nhũ tan thành nước, bên trong lại có những cây châm nhỏ, xem ra Cầm Tiên Tử vẫn còn giấu chiêu.

Ngay sau đó, trong miệng Cầm Tiên Tử thầm niệm một tiếng, những cây châm nhỏ ấy hóa thành hàng trăm mũi châm, đâm thẳng vào trong thân thể Xích Hồng Điểu.

“Phụp phụp phụp...”

Châm mỏng mang theo từng đợt sương máu ghim trên thân những con Xích Hồng Điểu, cơn đau đớn khiến chúng thét chói tai.

Tô An Lâm phát động thân pháp, có cảm giác như đang đi nhặt đầu người, sợ có người cướp bèn vội vàng hô to:

“Để ta chặn, các ngươi đi trước đi.”

“An Lâm huynh đại nghĩa!”

Có người khen ngợi.

Những con Xích Hồng Điểu này lực công kích mạnh mẽ, nhưng thanh máu hầu hết không cao, chỉ hơn 300, có điều muỗi nhỏ đi nữa cũng là thịt.

Lúc này thanh máu của ba con Xích Hồng Điểu nọ đều chỉ còn lại khoảng một trăm, hắn sải bước chân, phát động Khống Khí thuật ở khoảng cách khoảng mười thước.