Chương 993: An Toàn Rồi

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 993: An Toàn Rồi

“Khí phọc cữu!”

Luồng khí mạnh mẽ đè ép ba con Xích Hồng Điểu, ép chúng quặn xoắn lại.

Mọi người tiếp tục bỏ chạy, đúng như suy đoán của Tô An Lâm, bọn họ chạy rất lâu, quả nhiên không nhìn thấy đám Xích Hồng Điểu kia nữa.

“An toàn rồi.”

Một lúc lâu sau, Trương Á thở phào nhẹ nhõm, tuyên bố nghỉ ngơi dưỡng sức.

“Ha ha, chúng ta sống rồi.”

Nghiêm Thực rất phấn khích, ban ngày vào thời điểm này, mọi người có thể đốt lửa để làm vài món ăn ngon.

Nhóm Trương Á, Cầm Tiên Tử và Tô An Lâm thì xem bản đồ.

“Hai ngày nữa chúng ta sẽ tiến gần đến Tháp Cương Thi, nơi đó có nhiều yêu thú, chúng ta phải cẩn thận đấy!”

Tháp Cương Thi mặc dù tỷ lệ tử vong không cao, nhưng vấn đề là phụ nữ đi vào rất dễ gặp chuyện.

Người ta nói rằng thi vương ma cà rồng bên trong thích ăn phụ nữ, không biết thật hay giả nữa.

Trương Á nhắc lại vấn đề ở nơi đó, cuối cùng nói:

“Vì phái nữ trong đội chúng ta, nếu có thể đi vòng qua đó thì cố gắng đi vòng đi.”

“Sao ta cứ cảm giác phía sau vẫn còn Xích Hồng Điểu bám theo nhỉ?”

Đột nhiên, Phương Hỉ bất an nhìn phía sau, khẽ nhíu mày.

Tô An Lâm cũng theo bản năng nhìn về phía sau, vừa rồi không biết vì sao hắn lại có cảm giác cắt đuôi Xích Hồng Điểu như thế thì đơn giản quá.

Loài chim này tốc độ bay rất nhanh, chỉ số thông minh cũng cao, lại còn thù dai.

“Tiếc là hoàn cảnh nơi này đặc thù, năng lực cảm nhận cũng giảm đi đáng kể.”

Tô An Lâm thầm nhủ trong lòng, ở nơi này, cho dù hắn có sử dụng Khí Cảm thuật thì cũng chỉ cảm nhận được tới khoảng cách hơn hai mươi mét.

Khoảng cách này còn chẳng bằng nhìn bằng mắt thường, vì chí ít tầm nhìn của đôi mắt còn có thể dõi xa được hơn năm mươi mét.

“Yên tâm đi, nói cho cùng đám Xích Hồng Điểu kia cũng là súc sinh, chạy xa như vậy rồi làm sao còn có thể đuổi tới được, không có khả năng đâu, tuyệt đối không có khả năng.”

Nghiêm Thực đang vui vẻ cười ha hả thì trên bầu trời có một cơn gió nóng ập đến, hắn khựng lại, hoảng hốt ngẩng đầu.

“Bùm!”

“A...”

Nhiệt độ nóng bỏng bao phủ Nghiêm Thực, da trên người hắn nhanh chóng chuyển thành màu đen với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, chỉ khoảng chừng hai nhịp thở, một người sống sờ sờ đã bị bỏng chết, trở thành một đống xác chết cháy.

“Là Xích Hồng Điểu.”

Tô An Lâm hét lên, cuối cùng hắn cũng hiểu tại sao phía sau không có dấu vết của Xích Hồng Điểu rồi, bởi vì thứ này lao từ trên cao xuống.

“Rút lui, rút lui!”

Nhìn những con Xích Hồng Điểu liên tục lao xuống dưới, Trương Á tê cả da đầu.

Thế mà có tới tận hơn hai mươi con, cho dù mấy người bọn họ ở cảnh giới Khí Cảm cũng không dám cứng đối cứng với chúng.

Ầm ầm!

Từng luồng khí nóng bỏng phả xuống, một đệ tử khác không cẩn thận bị bỏng, nhiệt lượng nhanh chóng lan khắp người hắn, chẳng mấy chốc hắn đã ngã xuống với vẻ mặt đau đớn.

Lại chết thêm một người nữa.

Tô An Lâm và Trần Như Huyên nhanh chóng chạy trốn, Cầm Tiên Tử cũng vậy.

Lần này, mọi người không còn nghĩ đến việc nghỉ ngơi nữa.

“Đến Tháp Cương Thi! Chỉ còn cách đến đó thôi, nếu không chúng ta sẽ bị Xích Hồng Điểu đeo bám đến chết.”

Lận Dương vẫn im lặng nãy giờ lên tiếng:

“Phái nữ có thể hoạt động ở vòng ngoài của Tháp Cương Thi. Nếu gặp nguy hiểm thì hãy vào trong.”

Tiểu A Thiểu ngưng trọng gật đầu:

“Đúng đấy, chỉ có thể làm vậy thôi! Nếu không chúng ta sẽ bị Xích Hồng Điểu đuổi giết, không được nghỉ ngơi cũng sẽ kiệt sức mà chết.”

Cầm Tiên Tử cũng không phản đối, gật đầu nói:

“Cho dù tiến vào Tháp Cương Thi cũng không sao, theo ta được biết, vẫn có nữ nhân từ nơi đó trốn được ra ngoài.”

“Vậy thì đến đó đi.”

Trên đường đi, mọi người thương lượng ổn thỏa rồi chính thức xuất phát.

Một ngày sau ai nấy đều mệt mỏi kiệt sức, mà lúc này đám Xích Hồng Điểu cũng không giả vờ nữa, chúng ngửa bài, bay quanh quẩn ngay trên bầu trời chỗ bọn họ, rõ ràng muốn ăn thịt bọn hắn cho bằng được.

Giờ phút này, rốt cục Tô An Lâm cũng hiểu được Vùng Đất Man Hoang đáng sợ thế nào.

Yêu thú không những có thực lực mạnh, mà chỉ số thông minh lại còn cao.

Rõ ràng loài Xích Hồng Điểu này đã bào mòn hết sức lực của bọn họ, may mà họ đã đến được đích.

Một tòa bảo tháp cao chót vót đập vào tầm mắt, tháp không biết được xây dựng từ khi nào, toàn thân cổ kính, tràn đầy ý vị sâu xa.

Đỉnh tháp chỉa thẳng lên tận trời, đồ sộ hùng vĩ, chỉ có điều nơi cao trên trời kia quả thực có một làn sương đen bao phủ, như thể chỗ đó sắp mưa.

Mặt ngoài của tòa tháp loang lổ, gồ ghề, mang đầy dấu vết của tháng năm.

Nhìn thấy tòa tháp, mọi người đều phấn chấn, tuy biết rằng đây là một nơi nguy hiểm, nhưng vẫn nhanh chóng chạy về phía Tháp Cương Thi.

Không lâu sau bọn họ đi tới một vùng đất trống trải, nơi này là một đồng cỏ xanh, đối diện với đồng cỏ là một lớp sương mù xám.