Chương 110: Chương 110

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 4,122 lượt đọc

Chương 110: Chương 110

Sau khi quạt được quảng bá rộng rãi trong huyện, có huynh đệ nhà họ Trình dẫn đường, người dân địa phương đều biết tên của chiếc quạt này là quạt quay tay Trình gia. Từ nha môn đi qua, cho đến khi gửi đến Lộc Châu phủ, chiếc quạt cũng đã được đổi tên, sai dịch làm ở Tri Phủ nói, đây là chiêu bài phát minh đi ra của Trường Vinh Huyện nên gọi là quạt Trường Vinh.

Bởi vậy mới nói, đầu năm nay người thông minh không ít, cho dù là Huyện lệnh trung thực cũng biết bật dậy lấy tên huyện của mình để tranh công với Tri Phủ.

Có đồ tốt cầm lấy đi hiếu kính quan lão gia đã là truyền thống lâu nay, Tri Phủ mấy ngày trước đã nhận được một chiếc quạt, dùng thử thì không rời được nó. Sau khi nghe ngóng lai lịch của nó từ thương nhân đến hiếu kính thì hắn lập tức ghét bỏ huyện lệnh Trường Vinh huyện thật đúng là không có mắt nhìn, nghĩ thầm cái tên huyện lệnh này làm huyện lệnh không được rồi, cái dạng này có đồ tốt tiện ích như vậy mà không biết lập tức đưa lên, lúc này liền nghe nói, người ở nha môn Trường Vinh huyện đến.

Trong huyện được 10 cái quạt, để lại một nửa để dùng, còn lại 5 cái đưa đi đến Lộc Châu phủ.

Sai dịch chạy vặt thấy Tri Phủ đại nhân không có tỏ vẻ ngạc nhiên hiếm lạ, thầm nghĩ chỉ sợ đã có người đến đoạt công, càng sợ đại nhân trách phạt bọn họ tới chậm cho nên lập tức giải thích cặn kẽ một phen, nói cho đại nhân biết đây là do nha môn thúc giục huynh đệ Trình gia gấp gáp làm ra. Quạt ở trong Trường Vinh huyện bán rất chạy nên các thương nhân trục lợi đã góp trước hết mang đi bán, lúc nha môn biết được thì đã chậm một chút hết hàng mất rồi...

Sau khi nghe giải thích như vậy, lại thấy bên dưới đưa tới 5 chiếc quạt quay tay làm tinh xảo đến hiếu kính thì Tri Phủ Lộc Châu mới bớt giận, quay đầu khen ngợi bọn họ.

"Vu Hải Đường ngược lại không cô phụ tấm lòng của bản quan, cai quản Trường Vinh huyện không tồi, không nói tới mấy thứ nhỏ trước kia, giờ cái quạt cũng đưa tới. Chiếc quạt này chỉ hơi tốn một chút sức lực lại có thể đổi lấy mát mẻ, trời nắng nóng quan viên khó có thể tập trung làm việc, thư sinh khó chuyên tâm vào học hành, có chiếc quạt này bên trong thì làm việc thoải mái hơn nhiều".

Tri Phủ đại nhân đích thân sờ soạng một phen rồi mới hỏi đến huynh đệ Trình gia: "Cái quạt này cùng kẹo chữ đậu đường cùng xuất phát ra đời từ Trường Vinh huyện, lại cùng họ Trình, có liên quan gì với nhau không?".

"Có liên quan, tất nhiên là có liên quan đến nhau ạ".

"Ngươi nói xem".

"Bẩm đại nhân, người dâng lên hai món đồ này là người một nhà làm được ạ. Trình gia vốn là nông hộ ở nông thôn, bởi vì trong nhà lấy được nàng dâu có tay nghề tốt rồi tích luỹ lập nghiệp chuyển vào trong thành mở cửa hàng làm buôn bán đồ ăn. Lộc Châu phủ chúng ta mùa đông ẩm ướt, mùa hè nóng oi bức, trời nóng còn phải làm việc ngồi bên bếp lò thực sự là hành người, con trai thứ ba nhà Trình gia cảm thấy thời gian trôi qua như vậy rất khổ nên đã vắt hết óc ra suy nghĩ để cô vợ của hắn không phải chịu nóng nực bên bếp lò nữa, vì thế hắn liền tìm đến tiểu đệ học nghề mộc bàn bạc rồi làm ra chiếc quạt ạ". Nguyên bản lời nói của Trình Gia Hưng không phải là như vậy, sai dịch không nhớ được hết những cái kia nên chỉ nói ra những điều mình nhớ.

Tri phủ sau khi nghe xong, gật gật đầu: "Bởi vì thời tiết nóng nực, hắn chịu không nổi nữa, nên muốn tìm cái làm ra mát mẻ, vì thế cái quạt liền ra đời, theo như cách nói này thì Trình lão tam này quả là một nhân tài".

Thời buổi này, cho dù là huyện thành cũng không lớn bằng thị trấn của các đời sau, vì thế ngay cả cái rắm to nhỏ, ăn mặc ở địa phượng mọi người ai cũng có thể biết được, chuyện của nhà Trình gia sai dịch ở nhà môn đã nghe được không ít, nhìn thấy Tri Phủ đại nhân có hứng thú lại một lần nữa thổi phồng lên.

"Đại nhân anh minh! Đại nhân ngài ở lâu trong Phủ thành có lẽ không biết, Trình lão tam này ở trong huyện chúng ta rất nổi tiếng, hắn đầu xuân năm nay mới đến trong huyện buôn bán, hiện tại công việc buôn bán tốt hơn rất nhiều so với các nhà khác, đều bán đồ ăn nhưng các thực khách đều rất yêu thích... Người này từ nông thôn đến, một chữ cũng không biết nhưng đầu óc lại thông minh nhanh nhạy hơn người khác, không ai có thể hố được hắn, trước đó còn nghe người ta nói đáng tiếc, người này nếu có một điểm xuất thân tốt thì chỉ sợ không chỉ có chút tiền đồ này...".

Sai dịch nói một trận, nhìn Tri Phủ đại nhân không có phản ứng gì lớn, nên liền chốt hạ sang một câu khác.

"Lại nói người có khả năng nhất trong gia đình đó không phải là Trình lao tam".

Tri Phủ đại nhân vừa nghe vừa uống nước trà tỏ vẻ có chút hứng thú, liền ra hiệu cho hắn tiếp tục nói, nói một hơi.

Sai dịch giờ không khác gì người kể chuyện trong quân trà, kể chuyện sinh động như thật kể về vợ hắn Hà thị.

"Chỉ biết rằng nhà mẹ đẻ bà chủ Trình Ký ở Ngư Tuyền thôn thuộc Thanh Thuỷ trấn, nghe nói nhà mẹ đẻ nàng dựa vào cày cấy ngoài đồng ruộng cùng bắt cá sinh sống. Còn Hà thị này tựa như nhân vật chính trong kịch hát vậy, nàng trời sinh khí lực rất lớn, lúc bảy tám tuổi đã có sức lực khoẻ mạnh như một người đàn ông trưởng thành, mấy tháng trước cửa hàng nhà nàng khai trương, vì thấy buôn bán của bọn họ rất tốt nên bọn lưu manh nhìn đỏ thèm con mắt đi đến gây chuyện, nhưng lại bị doạ sợ đái cả ra quần ở bên đường. Bây giờ ngài nếu đến cửa hàng Trình Ký thì sẽ thấy những phiến đá xanh trên đường ở trước cửa đều bị nứt toác ra, đây chính là vết tích dấu chân Hà thị giẫm qua để lại đó ạ".

Tri Phủ đại nhân Lộc Châu nghe đến chuyện hiện trường xảy ra mà đờ người ra tại chỗ.

Ta là ai? Ta ở đâu? Ta đã nghe được cái gì?.

Hắn xoa xoa huyệt thái dương, nghi ngờ hỏi: "Đây không phải là chuyện bịa đặt ra để gạt trẻ nhỏ sao?".

"Không phải! Tất nhiên là không phải! Ngài chỉ cần tuỳ tiện hỏi một người trong huyện thành có ai mà không biết Mẫu Dạ Xoa số một của Trường Vinh huyện chứ? Ở Trường Vinh huyện, trẻ con nhà ai mà không nghe lời sẽ bị cha nương nói nếu còn khóc thì Hà nương tử sẽ đến đây... Lại nói, dáng vẻ của tiểu nương tử kia còn rất đẹp nữa, nàng nếu không tự giới thiệu mình là ai thì sẽ không ai biết được đó chính là Mẫu Dạ Xoa trong truyền thuyết, cổ nhân nói không sai mà, không thể trông mặt mà bắt hình dong."

Nguyên bản là sai dịch tới Lỗ Châu đưa quạt, kết quả hắn lại trò chuyện kỳ lạ ở Trường Vinh huyện, Tri Phủ đại nhân nghe xong hoảng hốt rối mù, sau khi đem người đuổi về còn ngồi tại chỗ ngẩn ngơ hồi lâu, vẫn là quan viên bên dưới không chịu nổi, hỏi năm cái quạt này an bài thế nào?.

"Đưa một chiếc đến tỉnh thành, hai chiếc đưa vào phủ ta, còn lại hai chiếc để trong nha môn dùng... Tạm thời cứ sắp xếp như vậy, ngươi nói với sai nha Trường Vinh huyện, để bọn hắn trở về chuẩn bị nhóm thứ hai, lại đưa tới một chuyến nữa."

Trải qua mấy ngày nay, Lộc Châu phủ có rất nhiều người đều nghe nói Trường Vinh Huyện đã tạo ra một loại quạt, so với quạt hương bồ còn dùng tốt hơn không chỉ gấp mười lần, đã thế còn tiện lợi lại mát mẻ.

Sau đó lại nghe nói huyện lệnh Trường Vinh huyện đã tặng mấy cái đến nha môn, các lão sư dạy học trong phủ học đều chạy đến nha môn một chuyến, nói muốn mở mang kiến thức một chút, đồng thời cũng kiến nghị hy vọng rằng nhóm lần sau đến sẽ đưa cho bọn họ vài cái. Có thể vào phủ học đều là những thư sinh ưu tú của Lộc Châu, đa số đều là tú tài, hoặc là người có gia tộc đứng sau vững chắc.

Phủ nha có thể xuất trả tiền quạt cho phủ học không?.

Bọn họ đều dựa vào hiếu kính của phía dưới đưa đến.

Lại nói đến hiếu kính, đợt đầu đã đưa đến, còn bảo người ta đưa đến một nhóm nữa, điều này rất quá đáng, công phu sư tử ngoạm của các sĩ tử nói ra nghe đều không thích hợp.

Ý tứ của phủ nha là, nha môn chỉ có hai cái quạt dùng còn không đủ, các ngươi nếu muốn không phải đơn giản hơn sao, chỉ cần thả chút gió ra bên ngoài là có người quyên góp đưa đến!.

Hơn nữa tất cả đều nói cái gì cũng kém chỉ có người đọc sách mới có phẩm chất cao nhất. Phủ học ở Lộc Châu là học đường lớn uy tín nhất, trong đó có thể nói là nhân tài đông đúc, muốn học thức có học thức, muốn nhân mạch có nhân mạch, muốn tài lực có tài lực, sao muốn dùng cái quạt mà phải đến nỗi hướng nha môn duỗi tay xin?

Nói như vậy cũng có đạo lý.

Học đường phủ học chính là nghĩ muốn đến nhìn thử xem, sau khi thử qua thì quả thật thấy rất mát mẻ, liền nghĩ đến nếu như có cái này học sinh hẳn sẽ trở nên chăm chỉ học tập hơn, vì thế liền nảy sinh ra chủ ý quyên góp. Giá quạt hiện giờ vẫn chưa giảm giá, thậm chí giá bán ở Phủ thành còn đắt hơn cả trong huyện, dù vậy cũng chỉ có mấy lượng bạc một chiếc. Những người dựa vào tiền bạc để vào phủ học liền có hành động, trước đó hàng trăm hàng ngàn lượng còn quyên góp, chẳng nhẽ lại thiếu mấy lượng bạc này sao?.

Quyên! Tiếp tục quyên tặng!.

Sai nha Trường Vinh huyện đang gấp rút trở về, người trong Phủ thành muốn mua quạt cũng chạy đi hướng trong huyện.

Bọn họ đi qua hỏi một chút thì biết được người cùng nghề đang còn học tập nghiên cứu chưa làm ra được, lập tức có thể cung cấp hàng hoá chỉ có huynh đệ Trình gia.

Trình Ký bên này mỗi ngày đều có người tới, chủ yếu là hỏi quạt Trường Vinh, trông thấy bày bán bánh mochi, thèm ăn nên cũng tiện mua nếm thử, vì thế tuy ngày nắng nóng to nhưng việc buôn bán không có đi xuống mà còn có dấu hiệu khởi sắc tăng lên nữa, đó là nhờ phúc của chiếc quạt.

Trước đó Trình Gia Hưng đã giao cho tiểu đệ mấy đơn hàng, Trình Gia Vượng bận bịu đến bây giờ còn chưa làm xong, kết quả Phủ Thành bên kia lại có người tới. Hắn sợ làm không kịp bị hủy uy tín nên không dám tùy tiện đáp ứng, vì thế đành phải dẫn người đi hướng trên trấn, để bọn hắn ra mặt thương lượng cùng Trình Gia Vượng.

Nói về buôn bán quạt, Trình Gia Hưng cực kỳ linh hoạt xuất sắc.

Nói đến làm được quạt hay không, hắn chỉ là người ngoài ngành, có thể cung cấp được bao nhiêu đơn hàng là phải nghe tiểu đệ nói.

Trình Gia Vượng sớm nửa năm trước đang còn là thợ mộc học nghề không có danh tiếng gì, bây giờ ở trong vòng tròn này lại là nhân vật rất nổi tiếng, ngay cả sư phó Viên thợ mộc của hắn cũng nói đúng là Trường Giang sóng sau đè sóng trước. Nói về tay nghề thì con rể so với hắn còn kém hơn một chút, nhưng hắn lại có đầu óc, tiền đồ so với hắn còn rộng lớn hơn nhiều. Bây giờ sư phó là hắn dừng làm mấy cái bàn ghế lại, mang theo mấy học đồ dưới tay làm công, cùng một chỗ làm quạt quay tay.

Khi Trình Gia Hưng dẫn người đến, bên trong cửa hàng thợ mộc đang rất bận rộn gấp rút làm việc.

So với mấy lần trước, cửa hàng thợ mộc có chút khác biệt, trước khi xe ngựa dừng lại hắn đã nhìn thấy bên ngoài cửa hàng có một bảng gỗ đặc biệt treo lên, trên đó viết ở đây chuyên bán quạt quay tay. Trình Gia Hưng vừa lộ mặt, thợ mộc làm công trong cửa hàng đã kêu lên, nói Trình tam gia đến. Trình Gia Vượng nghe nói thì tự mình ra ngoài đón người, sau đó liền thấy mấy người đi theo sau tam ca.

"Đây là khách hàng lớn đến từ Lộc Châu phủ, đến chỗ chúng ta đặt trước chiếc quạt"...

Nghe nói là đến đặt trước quạt, Trình Gia Vượng đã cao hứng không nổi rồi, hắn những ngày này loay hoay bận bịu đầu óc đến choáng váng. Nhớ tới thời điểm trước kia còn nghèo, cảm thấy chỉ cần có thể kiếm tiền khổ một chút mệt mỏi một chút có tính là gì? Thật sự gặp phải cơ hội như vậy rồi mới biết được quá mệt mỏi, cũng không hề dễ dàng gì.

Trình Gia Vượng đại khái hỏi bọn họ muốn bao nhiêu hàng, nghe xong trong đầu lại là ong một tiếng. Cũng may hắn không biểu hiện ở trên mặt, để cửa hàng bên trong hỗ trợ pha trà cho mọi người, để bọn họ chờ một chút, hắn muốn cùng tam ca thương lượng xem sao.

Hai huynh đệ vào buồng trong, Trình Gia Vượng rốt cuộc nhịn không được nữa, đau khổ than một tiếng.

"Ca à, đơn hàng này chúng ta làm sao nuốt trôi được? Làm không xong đâu! Ăn không xong đâu!".

Trình Gia Hưng vỗ vỗ bả vai hắn, nói: "Cũng không phải là không có biện pháp giải quyết, chúng ta làm không hết, còn có thể giống trước đó là đem linh kiện bao ra ngoài, ngươi liền phụ trách lắp lên, đồng lớn không được thì phải phân chút điểm lợi nhuận."

"Tam ca, ca nói thì dễ dàng, hiện tại làm sao có người tiếp công việc này? Bọn hắn thà rằng hủy nhiều đi mấy chiếc quạt để học cho xong đi theo bán quạt còn hơn."

Trình Gia Hưng liếc hắn một cái: "Lắp ghép tạo thành quạt ngươi là người trong nghề, nhưng buôn bán quạt ngươi phải nghe ta, ta nói được là được. Lão tứ ngươi nghĩ lại xem, hiện tại tạo ra danh tiếng nổi là huynh đệ Trình gia chúng ta, người ta đường xa tìm đến còn biết tìm chúng ta, chúng ta nơi này tiếp đơn dễ dàng nhân thủ không đủ làm không hết, cái khác cửa hàng có nhân thủ lại không có bản lĩnh tiếp nhận đơn hàng lớn, bây giờ hợp tác phát tài mới là điều đúng đắn. Nếu ngươi làm quạt của ngươi, ta làm quạt của ta, vậy khi nào chúng ta mới có thể làm thống nhất chuyện được, về sau làm được sẽ có người đi đầu đoạt mối làm ăn rồi giảm giá, hiện tại tuỳ tiện bán cũng được 5 lượng bạc, sau này 2 lượng chưa chắc có người muốn mua, tân tân khổ khổ học tập làm được như vậy phải bán đổ bán tháo còn không bằng hợp tác với chúng ta, chúng ta cầm đầu, bọn hắn cầm đầu nhỏ, đều có thể kiếm tiền. . . Đều là người mở cửa hàng làm ăn, dù là nghĩ không ra cũng có thể nghe rõ những đạo lý này, hắn đã nghe rõ, dựa vào cái gì mà không hợp tác với chúng ta? Người còn có thể từ chối không cần tiền bạc được sao?"

Lúc đầu cảm thấy chuyện này nhất định không làm được, sau khi nghe Trình Gia Hưng nói chuyện, thật sự có thể thử xem.

Trình Gia Vượng gật đầu đồng ý

Trình Gia Hưng huýt sáo một cái: "Bây giờ quạt mới ra đời, các nơi đều đổ xô đi hỏi mua, mà hàng hoá khan hiếm, lại tăng thêm kỹ thuật của nhà người khác còn chưa đủ, chỉ có nhà chúng ta mới có thể tiếp nhận đơn hàng, vì thế sẽ chịu khó tăng giá một chút".

Sau đó Trình Gia Vượng trơ mắt nhìn tam ca hắn xông ra lắc đầu thở dài với mấy khách hàng ngoài kia, nói rằng nhân lực có hạn, chỉ sợ không thể cung cấp nhiều như vậy.

Rồi tiếp đó các khách hàng nóng lòng muốn đồ mà tiếp tục tăng giá cho hắn... Đặc biệt là mấy người muốn quyên góp cho học đường, mãnh liệt yêu cầu Trình Gia Hưng xếp đơn hàng của bọn họ lên trước, giá cả có thể thương lượng, dù sao phải nhanh cầm được đồ một chút, người kia ở bên cạnh vừa lau mồ hôi phàn nàn rằng cái thời tiết nóng nực oi bức này làm sao có tinh thần tập trung mà đọc sách đây? Chuyện học hành là một việc lớn, không thể bị chậm trễ dở dang được.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right