Chương 111: Chương 111

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 876 lượt đọc

Chương 111: Chương 111

Một mùa này, quạt quay tay đúng là nổi tiếng bán đến điên cuồng. Chưa kể đến một mảnh trong huyện thành này mà cả Phủ thành, cùng các tỉnh lỵ khác đơn hàng không ngừng liên tục đều đặn bay tới.

Trình Gia Hưng đã nghĩ ra một biện pháp rất tốt, với chiêu bài "Quạt quay tay chính tông" của cửa hàng mộc, các thợ mộc cùng nghề thật sự đã đoàn kết lại với nhau, họ tạm dừng các công việc, chia nhỏ các linh kiện bộ phận ra rồi ngày đêm đẩy nhanh tốc độ hợp tác kiếm tiền.

Đầu to vẫn là huynh đệ Trình gia cầm, những người khác cũng được chia không ít, lợi nhuận hai tháng nay nhiều hơn so với các ngày thường tổng cộng hai năm.

Người đoạt mối làm ăn cũng chậm rãi ra tay, bởi vì những mảnh xung quanh đây cơ hồ đều đã mua hết rồi, thị trường đã không còn đói khát giống như trước đó nữa, gần đây các đơn hàng bị đưa ra ngoài nhiều hơn. Nếu muốn đưa ra ngoài thì phải có tên thương hiệu buôn bán, bọn hắn lợi dụng con đường tài nguyên sẵn có này để nói chuyện làm ăn riêng với những người kia, vì thế lợi nhuận đi ra ngoài được nhiều hơn.

Người ta là ông chủ lớn còn có thể mệt sống mệt chết để kiếm khoản lợi nhuận nhỏ này sao? Đến giai đoạn này, bọn hắn vẫn là người nắm vững đầu các con đường tiêu thụ, thợ mộc bên trong cửa hàng không bị thua thiệt, làm quạt quay tay này lợi nhuận lớn hơn nhiều so với làm bàn ghế, mà so sánh với lợi ích trước đó cùng Trình gia thì làm buôn bán này tính bị phá vỡ.

Còn chưa có bắt đầu xuất đi ra ngoài thì Trình Gia Hưng đã thu tay lại, Trình Gia Vượng cũng biểu thị mấy tháng này quá vất vả cực khổ rồi, nên hắn muốn nghỉ xả hơi một thời gian.

Khi Viên thị gả cho Trình Gia Vượng, nàng không thể nghĩ được rằng chồng mình còn chưa tự lập được môn hộ riêng mà đã làm ra được một phen việc rất lớn như vậy, chỉ trong ba tháng này bọn họ đã để dành được hơn ba nghìn lượng bạc, lắc mình biến thành nhà có tiền giàu có trên trấn.

Viên thị là người trên trấn, trong nhà lại mở cửa hàng, có tiền nàng nghĩ tới không phải mua ruộng mua đất mà ngược lại nghĩ muốn noi theo đám người Hà Kiều Hạnh, cầm thêm tiền đi ra mua cửa hàng, cửa hàng trên dưới hai tầng cũng được, hoặc chỉ một tầng nhưng phía sau có sân vườn nhà ở cũng không tệ. Nàng đem ý nghĩ này nói ra với Trình Gia Vượng, Trình Gia Vượng không phản đối, hắn rất vui khi mở cửa hàng bên cạnh tam ca, nhưng hiện tại thì mỏi quá mức rồi không muốn đi ra ngoài nữa, nói tốt xấu gì cũng phải nghỉ ngơi hơn một tháng đã.

Trình Gia Vượng đang nghỉ xả hơi, Trình Gia Hưng cũng đang ở trong cửa hàng của hắn làm con cá mắm, nghe lão nương cùng tiểu cữu đang nói khoác với người khác, còn hắn thì chơi cùng con gái và thương lượng chuyện sau này với vợ.

Thời tiết nắng nóng còn chưa có qua, nhưng cũng chẳng còn được bao lâu nữa, sắp tới cũng đến mùa thu rồi, mùa thu à... Bánh mochi bán vẫn được, món này có thể bán quanh năm, mặt khác thì cũng nên có một món mới tung ra.

"Vợ, trước đó không phải nàng đang suy nghĩ sao, đã suy nghĩ ra cái gì rồi? Nói chi tiết cho ta biết với".

Hà Kiều Hạnh nói cũng không có gì, thời gian sắp tới chính là tết trung thu, tết trung thu còn có thể bán cái gì? Bán bánh trung thu chứ sao.

Trình Gia Hưng nghĩ lại rồi nói: "Ta còn nhớ rõ nàng nói bánh nướng ngàn lớp nhân trứng muối của chúng ta là được biến tấu từ bánh trung thu ra, như vậy không phải là lại bắt đầu buôn bán bánh nướng ngàn lớp nhân trứng muối sao?".

Hà Kiều Hạnh lắc đầu: "Là món mới, lúc chàng bận rộn bán quạt thì ta đã nghĩ kiểu bánh trung thu mới".

"Ồ? Món mới là như thế nào?".

"Ta nói chỉ sợ chàng vẫn không hiểu, cho nên đừng hỏi nữa, mà thay ta chạy đến cửa hàng thợ mộc làm một cái khuôn đúc mới đi".

Bánh trung thu lưu hành phổ biến ở đây là loại có nhiều tầng lớp bánh cắn vào da giòn xốp tan vỡ, bình thường sau khi làm xong thì sẽ được đóng một con dấu tên cửa hàng hoặc dấu đỏ lên trên vỏ bánh trung thu. Loại bánh trung thu này tay không là có thể làm được, không cần dùng đến khuôn đúc. Hà Kiều Hạnh muốn làm không phải loại này, mà là loại bánh trung thu được lưu hành phổ biến ở thế hệ sau này, gọi là bánh dẻo lạnh****. (Bánh trung thu da tuyết).

****Bánh trung thu da tuyết = Bánh dẻo lạnh, bánh dẻo tuyết, bánh trung thu vỏ lạnh, là một loại bánh dẻo không nướng, được bảo quản lạnh, sử dụng trong dịp tết trung thu.

Cũng không phải là làm theo rập khuôn như nguyên bản, mà hiện tại điều kiện không đủ để nàng làm giống thế. Ở thế hệ sau này có rất nhiều thứ có thể tuỳ tiện mua được, còn ở đây là phải tự chế, đặc biệt có mấy loại tự chế cũng không phải là dễ làm, còn phải tìm nguyên liệu khác thay thế nữa.

Nàng thừa dịp tất cả mọi người đang chú ý hấp dẫn bởi chiếc quạt nên đã thay đổi cải tiến lại bánh dẻo lạnh, rồi tích trữ mày mò không ít nguyên liệu để làm, công tác chuẩn bị giờ chỉ còn lại cái khuôn đúc mà thôi.

"Bánh trung thu nhà chúng ta không có đóng dấu đỏ ở bên trên, mà trực tiếp dùng khuôn đúc in hoa văn và chữ lên đó. Ta sẽ nhúng đầu đũa vào mực rồi vẽ vài nét hoạ lên, chàng tìm người nhờ cứ theo mẫu đây mà làm, còn có như ý cát tường, đặc biệt là không được quên biển hiệu Trình Ký của chúng ta. Có hình vẽ liền đi đến cửa hàng thợ mộc nhờ họ làm một bộ theo yêu cầu như thế này".

Chỉ làm loại khuôn đúc này hắn không có đi tìm phiền phức cho lão tứ, ở ngay trong huyện đây có rất nhiều thợ mộc làm trong cửa hàng, nói là sẽ mau chóng làm cho hắn nhưng không đảm bảo ba, năm ngày sẽ xong, bảo hắn chờ ít nhất một tuần. Còn nói loại khuôn đúc này phải điêu khắc tỉ mỉ mất công sức nhiều hơn rất nhiều so với làm bàn ghế, chỉ cần run tay một cái là bỏ đi luôn.

Nói là chờ một tuần, nhưng Trình Gia Hưng lấy đâu ra tính kiên nhẫn như vậy?.

Qua hai ba ngày hắn lại chạy đến một chuyến, đi qua liền cầm được đồ về, về nhà khuyến khích vợ làm bánh trung thu cho hắn coi. Có khuôn đúc trong tay, Hà Kiều Hạnh bắt đầu thử làm với nhân đậu đỏ, nàng cảm thấy cũng tạm được, nhưng những người khác trong nhà đều rất ngạc nhiên tột độ. Hoàng thị nhìn chằm chằm không chớp mắt, hỏi đây thật sự là bánh trung thu sao? Bánh trung thu còn có thể làm được hình dạng như này à???

Đông Cô lúc này thừa dịp mọi người không chú ý đã lấy một miếng tính nhét vào trong miệng, Hà Kiều Hạnh phản ứng nhanh nhất, đưa tay đoạt lại, nguy hiểm thật.

Đương nương vươn tay ra nhéo nhéo má ú của con gái: "Con là heo con à? Sao cầm cái gì cũng bỏ vào miệng được thế? Cái này con không ăn được, con ăn vào tiêu hoá không được đâu".

Đông Cô liền bẹp miệng bĩu môi.

Nhìn thấy con sắp khóc, thì phải tìm cách dỗ dành đúng không? Nhưng một đứa bé chưa đầy hai tuổi, giải thích về vấn để này con bé làm sao hiểu được?.

Không có thứ gì trong cửa hàng thích hợp lấy ra để dỗ dành con, Hà Kiều Hạnh nghĩ lại đã thấy đau đầu rồi.

Vì thế trong ngày hôm đó, Trình Gia Hưng lại bị vợ sai sử chạy đến cửa hàng thợ mộc làm một cái khuôn khác, lần này không phải để làm bánh trung thu, mà Hà Kiều Hạnh muốn làm một ít kẹo để dỗ con gái. Cục đường bình thường sợ con bé ăn bị nghẹn, còn kẹo phía dưới có tay cầm, thuận tiện cho người lớn cầm trên tay cho con bé mút. Trong miệng có vị ngọt thì con bé sẽ không đến mức nhìn thấy cái gì cũng thèm.

Để làm kẹo mút mà trẻ con thích, thì những lựa chọn tốt nhất đó là khuôn đúc hình hoa nhỏ, ông mặt trời, con cá nhỏ...

Trình Gia Hưng trước đi đặt khuôn, Hà Kiều Hạnh chuẩn bị một tay, ngày hôm sau bắt đầu nấu một nồi đường nhỏ, rồi điều chỉnh thêm vị của quả cam, gói bằng bột nếp chín tự làm. Bây giờ trời còn nóng nên đường không giữ được quá lâu, cho nên nàng chỉ để lại cho Đông Cô mấy cái, còn lại đưa qua đại tẩu cho Thiết Ngưu ăn.

Có kẹo mút, Trình Gia Hưng thành công chinh phục con gái, ngược lại là Lưu Tảo Hoa bên kia, thừa dịp đến đưa tiền đã đề cập tới, nói rằng nàng chỉ sợ qua một thời gian ngắn nữa thì bánh đúc sẽ không bán được, mùa thu vẫn còn bán được, nhưng vào mùa đông thì ai sẽ ăn đây?.

Vào mùa đông, mọi người đều muốn ăn món gì đó nóng hổi ấm áp.

"Đệ muội, ngươi nói ta vẫn tiếp tục làm món này nhưng ít hơn, hay là đóng cửa hàng về quê nghỉ một mùa đông rồi chờ đầu xuân tới làm tiếp, không thì tính làm cái gì khác ?".

Hà Kiều Hạnh suy nghĩ rồi nói ra một gợi ý, nói dừng bán bánh đúc lại, rồi mời thợ mộc đến sửa sang cửa hàng lại, mùa đông thích hợp hẳn là bán món nóng hổi, mà thích hợp nhất đó là gì? Chính là Malatang (lẩu cay, món này rất nổi tiếng rồi, mình không đem hình lên nữa nhé).

Nói đến món ăn Malatang, thì tuyệt vời nhất chính là khách hàng ngồi thành một hàng dài ở trước quầy, giáp mặt với chủ quán đang nấu ăn, nấu chín là có thể giao tận tay ngay, kiểu này thì chủ hàng cùng khách hàng, khách hàng cùng khách hàng có thể nói chuyện được với nhau, vừa ăn vừa nói rất có không khí.

Vừa vặn ở huyện thành lúc này quy mô nhỏ hơn nhiều so với các đời sau, giữa người với người đều tương đối quen thuộc, làm kiểu này thì càng dễ dàng cho bọn hắn nói chuyện hơn.

Hà Kiều Hạnh nói một chút, Lưu Tảo Hoa nghe xong thì a một tiếng!.

"Thế thì phải bảo lão tam đưa xe ngựa cho ta mượn dùng, bán cái này phải thường xuyên về thôn thu mua rau củ".

"Không riêng gì thức ăn chay, còn phải có thịt viên, đậu hũ, đậu hũ khô, miến. Mì phở không thể nấu được vì sẽ làm hỏng nước lèo".

Lưu Tảo Hoa nghe xong cảm giác áp lực không nhỏ, nàng còn phải học hỏi nhiều hơn nữa.

Nghĩ đến kiếm tiền nàng cũng được chia đôi một nửa nên Hà Kiều Hạnh không làm đại tẩu khó xử, nói nàng sớm sớm đi qua phụ giúp nồi niêu, còn thịt viên và miến cũng dạy cách làm cho nàng luôn, để Lưu Tảo Hoa làm cho tốt, chớ xem thường malatang, mùa đông bán cái này tốt hơn bất cứ thứ gì đó. Ngươi đi tửu lâu ăn một hồi là lạnh, chứ cái này vừa ăn vừa nấu, ăn bao lâu cũng nóng hổi.

Trên phương diện kiếm tiền, Lưu Tảo Hoa chưa bao giờ tuột dây xích, nàng vẫn còn bán bánh đúc nhưng đã chuẩn bị để làm matalang rồi. Không chỉ bắt Trình Gia Phú đi đến cửa hàng thợ mộc "Trói" lão tứ đến giúp nàng thiết kế làm quầy hàng, mà còn thông báo ở trong thôn muốn mua nhiều đồ ăn, số lượng và chủng loại rất nhiều, muốn thu mua không ít.

Bây giờ đã là đầu mùa thu, cho tới nay thì đông hạ kéo dài, xuân thu ngắn hơn, nghĩ đến trời sắp chuyển sang lạnh, Lưu Tảo Hoa cảm thấy rất gấp gáp, luôn không đủ thời gian mà làm việc.

Mùa đông, không phải là lúc để vỗ béo sao?.

Lạnh lên thì người mau đói, khẩu vị tốt hơn, có thể ăn được nên rất thuận tiện làm buôn bán ăn uống.

Việc buôn bán bánh đúc của Lưu Tảo Hoa dừng lại trước tết trung thu, mà đoạn thời gian sau này bên trong cửa hàng Trình Gia Vượng mang theo Trình Gia Phú bận việc sửa chữa cho nàng. Còn Lưu Tảo Hoa thì sao? Nàng không về thôn, mà mang theo Thất Cân sang cửa hàng Trình Ký đối diện, đem con gái ném cho bà bà Hoàng thị trông nom, còn mình thì giúp đỡ nhào bột làm bánh trung thu.

Tết trung thu năm nay, bánh trung thu của Trình Ký đã tạo nổ ra một danh tiếng rất lớn ở huyện.

Bọn hắn trước mười ngày đã mở cửa bán, và không phải mất nhiều công sức để buôn bán như hai cửa hàng bánh ngọt đông tây. Bánh trung thu kiểu cũ hàng năm đều mua ăn, cho dù có tốt thì ăn nhiều cũng sẽ ngấy. Trình Ký vừa tung hàng ra, lại mang đến hương vị mới lạ chưa từng thấy bao giờ, không nói tới bánh dẻo lạnh ngon hơn nhiều so với bánh trung thu kiểu cũ ở địa phương, mà còn thắng ở chỗ mới mẻ, lớp vỏ trắng tuyết, hơi trong suốt khiến người ta nhìn thấy là thèm ăn. Mặc dù khẩu vị thiên về ngọt, nhưng hầu hết bánh trung thu đều là vị ngọt cả, cho nên đây cũng không thể coi là khuyết điểm được.

Tóm lại là, tất cả mọi người đầu tiên muốn mua bánh trung thu năm nay đều đến Trình Ký bên này, sang đây xem xếp hàng quá nhiều người, hàng không đủ, mới chịu thay đổi tuyến đường đi Hương Di Phường hoặc là Như Ý Trai.

Đối với gia đình bình thường thì có mua được hay không thì không phải là vấn đề lớn, nhưng các phú hộ trong thành lại không nghĩ như vậy, giữa bọn họ luôn ganh đua so sánh lẫn nhau thì trong thành có món đồ gì mới bọn họ cũng đều muốn mua, còn muốn ngay lập tức có được.

Cũng giống như chiếc bánh dẻo lạnh này, ban đầu chỉ là một chiếc bánh trung thu, nhưng ngươi nếu là không có mua đến, còn bày ra kiểu cũ bánh trung thu chiêu đãi khách nhân, thì sẽ khó tránh khỏi những câu chuyện cười tiếu lâm.

Ganh đua so sánh không phải là một đặc tính tốt, nhưng nó có thể mang lại nhiều lợi ích cho các nhà buôn bán.

Không phải người người đều thích ăn bánh dẻo lạnh, có rất nhiều người cái miệng không tốt không thích ăn, nhưng cũng phải một bàn hai món bày ra ngoài ăn theo trào lưu, dù sao không thể để cho người khác chê cười hắn là cái bụng dạ nhà quê.

Nhờ phúc của những người này, bánh dẻo lạnh của Trình Ký đúng là cung không đủ cầu, danh tiếng càng truyền đi xa, không chỉ ở trấn, huyện mà cả Phủ thành bên kia cũng có nghe nói, còn có người sau khi nghe được đã sai người đánh xe ngựa đi qua, trời chưa sáng đã đứng xếp hàng mua hàng trăm cái.

Trình Ký nhờ bánh dẻo lạnh mùa trung thu này mà đã kiếm được số tiền lớn, tiền tiết kiệm của hắn càng ngày càng dồi dào dày cộp.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right