Chương 112: Chương 112

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 3,072 lượt đọc

Chương 112: Chương 112

Đến mùa thu, phương nam còn chưa xuất hiện thì nhiệt độ ở phương bắc đã hạ nhiệt quá nhanh, ngay khi cái nóng mùa hè dần tan đi, gió thu đìu hiu đã bay lên, lúc này bên ngoài đều là lá cây khô rụng phủ đầy đường , cho dù có quét cũng không hết được. Nhưng mà, khung cảnh mùa thu như thế này cũng không tồn tại được bao lâu, gió thu dần dần chuyển thành những cơn gió lạnh buốt thấu xương.

Cùng dạng là tết trung thu đoàn viên, người dân ở Trường Vinh huyện vẫn đang mặc áo mỏng, còn ở kinh thành đã thay đổi bằng áo khoác bông mỏng.

Vào khoảng thời gian này, chiếc quạt quay tay đã làm mưa làm gió ở phủ Lỗ Châu rốt cuộc đến được kinh thành sau một chặng đường dài, cùng với chiếc quạt còn có quan chức địa phương đi theo mang công văn, trong đó nói rất nhiều chuyện, quạt cũng được coi như vậy.

Chiếc quạt này nếu được đưa sớm tới hai tháng trước thì ở kinh thành có thể có công dụng, mà lúc này đến có vẻ đã hơi muộn, người đưa công văn tới còn thổi phồng lên về độ phủ sóng của chiếc quạt này ở địa phương. Nào là các gia đình giàu có đều mua về dùng, nha môn, học đường đều được sử dụng, đặc biệt là các quán trà và tửu lâu, nếu không có cái này thì ở những ngày nóng bức khó mà mở cửa được...

Nhìn thấy phần báo cáo này trong công văn, các quan ở kinh thành đều nói có phải đã khoa trương lên rồi không, bọn hắn làm y theo phương pháp sử dụng viết trong công văn, sai người kéo tay cầm để cánh quạt chuyển động xoay tròn.

Cánh quạt quay với tốc độ xoay tròn quả thật mang đến rất nhiều ngọn gió mát, gió thổi khiến mấy vị lão quan già kinh thành khẽ run rẩy, há miệng mắng: "Bình thường làm việc thì dông dài lề mề, lúc này ngươi lại thật sự ra sức, cũng không xem đây là lúc nào rồi, ngươi muốn bản đại nhân lạnh chết à?".

Bọn thuộc hạ phía dưới có sự nhiệt tình như vậy là do hắn thấy đồ mới lạ nên ngứa tay, sau khi bị quan đại nhân mắng liền vội vàng dừng tay, quỳ xuống.

"Đồ ngu ngốc! Lui sang một bên đi!".

Sau khi dùng thử quạt, vị đại nhân này lại ngẫm nghĩ, nghĩ đến trong kinh thành lâu rồi không có món đồ gì mới mẻ, cái này có chút ít vẫn còn hơn không. Hắn tìm một cơ hội rồi đưa chiếc quạt này đến trước mặt Hoàng Thượng, lúc đầu chỉ nghĩ tới trình cái mới mẻ, không ngờ rằng nó lại thu hút được Thánh Tâm vui mừng.

Phải nói rằng ngay tử đầu hoàng thượng cũng không cảm thấy thứ này quan trọng, sau khi dùng thử còn cảm thấy quạt không tốt bằng chậu băng.

Quạt chỉ có thể mang gió đến, gió lớn còn dễ dàng thổi bay giấy tờ và làm rối loạn tóc, chậu băng lại không phiền phức như vậy, không những thế còn đánh tan cái nóng, để nhiều hai chậu là có thể hạ nhiệt làm phòng mát mẻ. Hoàng thượng ban đầu là nghĩ như vậy, nghĩ như vậy cho nên cảm thấy chiếc quạt này không phải là đồ vô vị râu ria hay sao? Dùng nó không thoải mái bằng chậu băng, rồi phải mất thêm nhân lực để kéo tay cầm nữa.

Thật trùng hợp, Hộ Bộ Thượng Thư Bành Văn Anh làm việc ngự tiền, sau khi nhìn thấy tác dụng kỳ diệu của chiếc quạt này, trong lòng liền rung động không thôi, nói đây là đồ tốt tạo phúc một phương.

Hoàng thượng không hiểu.

Hắn không hiểu cũng là bình thường, người sống ở trong cung từ nhỏ đến lớn đã dùng những thứ đồ tốt nhất trên đời này rồi, cuộc sống của hắn quá tốt, tốt đến mức khó có thể tự mình trải nghiệm cảm nhận qua sự khổ cực của bách tính. Hoàng thượng thậm chí còn không biết mùa đông ở phương nam tuyết cực kỳ ít rơi, hoặc không có tuyết rơi chứ nói gì tới kết đông lạnh? Không đông lạnh buốt thì lấy đâu ra kết băng? Không có băng, vậy lấy đâu ra chậu băng để dùng?.

Băng loại đồ vật này, lấy ra không bao sẽ bị tan, cho nên các thương nhân chỉ lưu trữ hàng hoá tại địa phương rồi bán cho chính địa phương của mình. Họ không có ngu ngốc đến mức vận chuyển chúng từ phía bắc xuống phía nam.

Vì vậy ở các tỉnh phía nam căn bản không có sử dụng chậu băng, các gia đình giàu có sẽ chọn địa phương mát mẻ để xây dựng biệt viện, khi trời nóng lên sẽ di chuyển lên đó nghỉ mát tránh nóng, ngoài ra chỉ có thể để cho nha hoàn cầm quạt, tiền đề như vậy, cái quạt quay tay này còn không phải là đồ tốt tạo phúc cho một phương sao.

Bành Văn Anh sinh ra ở phía nam, trong một gia tộc nổi bật ở duyên hải đông nam, hắn trời sinh đã thông minh, từ nhỏ lại chăm chỉ khổ công học tập, đến hai mươi tuổi đã trúng cử, tiếp sau đó là thuận lợi thị đậu nhị bảng tiến sĩ, là quan viên xuất thân từ Hàn Lâm Viện.

Đây là lai lịch cũ, tóm lại Bành đại nhân rất hiểu rõ phương nam, hắn xuất thân không tệ, trước kia đã trải qua giác nóng bức, nóng lên thật không dễ chịu, phải có một hai người quạt cho mới cảm thấy mát mẻ đôi chút. Thời đại này ăn mặc phải lịch sự chỉnh tề, đàn ông không thể tuỳ tiện để lộ cánh tay ra ngoài, vì thế không nghĩ cũng biết có bao vất vả chịu đựng cái nóng. Chiếc quạt này ở phương bắc kẻ có tiền coi như là thứ bình thường, nhưng đặt ở phương thì nó sẽ được săn lùng như đồ tốt mà yêu thích vậy.

Hắn hoàn toàn tin tưởng nội dung báo cáo trình lên của quan viên địa phương, cảm thấy không có chút khoa trương nào cả.

Bành Văn Anh đã kể cho hoàng thượng nghe về những trải nghiệm trước đây của mình, chờ hoàng thượng biết được người phương nam dù có tiền cũng không mua được băng, hắn liền hiều được chiếc quạt này đáng quý thế nào. Món đồ này đích xác là có nhiều khuyết điểm, phải có người kéo rồi gió lớn quá còn dễ thổi bay trang giấy, nhưng chỉ cần có thể mát mẻ, những cái kia có đều có thể khắc phục được.

Nếu trang giấy bị bay thì ngươi hãy lấy cục chặn, chặn nó lại.

Về nhân lực để kéo tay cầm...

Nhà nghèo khó sẽ không mua đồ này, mà nếu mua được thì còn sợ không có người làm hay sao?.

Sau khi so sánh thì đây cũng không phải nhược điểm, ở trong mắt Bành đại nhân đây chính là một phát minh vô cùng thiết thực, dù không xứng với hai từ vĩ đại, nhưng nó đã tạo được phúc cho một phương không sai tý nào.

Hắn còn nói đến, món đồ này không riêng gì ở phía nam, mà ở phía nam cũng có thị trường tiêu thụ.

Kinh thành hàng năm đều có một khoảng thời gian, trời ngược lại nóng không nóng, muốn đặt chậu băng lại cảm thấy lãng phí, không đặt thì lại thấy nóng, trong lòng rất bực bội. Trong giai đoạn chuyển mùa thì quạt này chính là một lựa chọn tốt nhất, vừa mát mẻ lại tiết kiệm.

Còn có, dù là ở kinh thành thì có bao nhiêu người có thể mua được chậu băng đây? Không nói tới đại thần trong phủ, các quý nhân trong cung băng với than đều cung cấp có số lượng, trời nóng lên băng thường xuyên không đủ dùng, nếu đưa quạt vào thì có thể làm giảm bớt áp lực trong vấn đề này.

Dù sao thì băng sẽ tiêu hao đi, còn quạt thì không. ...

Quan văn phần lớn là mồm mép lưu loát, chớ nói chi là Bành Văn Anh có thể lăn lội trèo lên được các vị trí cao như thế này, bản lĩnh ăn nói cùng tài hùng biện của hắn không kém, từng câu từng lời nói ra từ trong miệng hắn nghe rất có đạo lý. Hoàng thượng vừa nghe vừa gật đầu, thái độ lúc đầu hờ hững giờ quay ngoắt lại nhìn chiếc quạt này với ánh mắt xem trọng nó.

Hắn nghe xong lời Bành Văn Anh phân tích, rồi quay sang nhìn quan viên đã đưa chiếc quạt đến, hỏi hắn quan viên địa phương còn nói gì nữa không? Món đồ này là do ai làm ra? Tại sao nghĩ muốn làm đến cái này?

Thật may mắm sai dịch được Trường Vinh huyện lệnh phái đi đưa quạt cho Phủ thành là một người nói rất nhiều, hắn lúc trước cùng Tri Phủ đại nhân lải nhải không ít, vì thế liền đem những chuyện kia nghe được nói ra hết. Bên trong công văn địa phương cũng có viết những điều này lên, nhưng bọn hắn không sợ hoàng thượng không kiên nhẫn nhìn, món đồ vật này một hơi sẽ không đến được ngự tiền liền, mà sau khi đưa vào kinh thành phải được kiểm tra xem xét lại, nhìn thấy phân lượng đủ quan trọng cần thiết mới đưa đến trước mặt hoàng thượng, còn không đủ điều kiện thì dừng lại.

Với một lãnh thổ rộng lớn như vậy, có rất nhiều tỉnh lị với các châu phủ huyện ở bên dưới, việc gì cũng phải đích thân hoàng đế xử lý thì hắn mỗi ngày không thể làm bất cứ chuyện gì khác được nữa.

Vị quan viên phụ trách đưa quạt vào trong cung đã đem văn thư viết từ trên xuống dưới đọc nguyên văn cho Hoàng thượng nghe một lần.

Chuyện kể rằng, có một gia đình họ Trình ở huyện Trường Vinh, trực thuộc phủ Lộc Châu, xuất thân từ hộ nông dân, vì cưới được vợ có tay nghề giỏi nên bắt đầu làm buôn bán thức ăn. Mà nấu thức ăn phải luôn luôn ở bên bếp lửa, trong khi đó trời lại nắng nóng..."Người đàn ông nhà kia rất yêu thương vợ nên đã cũng tiểu đệ học nghề mộc nghĩ ra làm món đồ này, lấy tên gọi là quạt quay tay Trình gia. Rồi bởi vì huynh đệ Trình gia là người Trường Vinh huyện nên quạt đã được mở rộng phát triển mạnh mẽ ra xung quanh, vì thế người bên trong phủ Lộc Châu quen gọi là Quạt Trường Vinh ".

Ăn nói bình thường như vậy mà lại làm cho Hoàng thượng cảm động, ở tại chỗ liền khen ngợi Trình Gia Hưng, nói huynh đệ bọn họ tuy xuất thân từ nông thôn nhưng có đầu óc rất thông minh, sáng tạo, có thể nghĩ đến chiếc quạt để giải nóng, còn mạnh hơn cả những thợ lành nghề ở Công Bộ. Nhìn thì thấy tay nghề bình thường, nhưng ý tưởng này rất độc đáo, khó có thể kiếm ra được.

Hoàng thượng cảm thấy địa phương bên dưới đã làm ra chuyện tốt như vậy nhất định phải khen thưởng đàng hoàng, nhưng trong lúc nhất thời hắn không nghĩ ra nên khen thưởng cái gì, vì thế liền hỏi Bành đại nhân có đề nghị gì không.

Ý tứ của Bành đại nhân là không cần phải bày binh bố trận nhiều, chỉ bằng miệng khen ngợi quan viên địa phương là được, còn về huynh đệ Trình gia, không phải có một người học nghề mộc sao? Hắn tuổi tác còn trẻ mà có thể làm ra được thứ tốt này thì ngược lại có thể bồi dưỡng thêm xem sao, chỉ một người thợ mộc làm sư phó cho hắn, tránh để mai một chôn vùi nhân tài.

Công Bộ có bồi dưỡng một nhóm thợ thủ công, người làm nghề mộc trong đó không ít, dù sao thì triều đình thường xuyên phải xây dựng các công trình dân dụng, kiến tạo xây dựng cung điện, vườn tược đều muốn sử dụng bọn hắn. Những người này được triều đình nuôi dưỡng, không được gọi là quan nhưng cũng là cấp dưới thuộc Công Bộ.

Đừng nhìn những thợ thủ công này cầm tiền không được nhiều lắm, nhưng so với những người cùng nghề mở cửa hàng thợ mộc thì địa vị xã hội của bọn hắn cao hơn rất nhiều, cái khen thưởng này đối với Hoàng thượng không tính là cái rắm gì, hắn chẳng qua là trên dưới đụng mồm mép một tý mà thôi, nhưng đối với Trình gia mà nói thì được xung tụng là bên trên mộ tổ tiên đã bốc lên khói xanh rồi.

Lúc này, công văn hồi âm của Hoàng đế còn chưa đưa ra khỏi kinh thành, truyền đến Lộc Châu phủ cũng không biết là khi nào, chứ đừng nói đến huyện thành.

Trình Gia Vượng vẫn đang thay đổi sửa chữa cửa hàng cho đại tẩu, nhân tiện nghe ngóng hỏi thăm các cửa hàng ở trên con phố này luôn, muốn nhìn xem có người nào nguyện ý chuyển sang cho không. Viên thị nói muốn mua một cửa hàng, hắn cũng cảm thấy cầm giữ tiền cũng không tốt lắm, không bằng đặt mua một chút gia sản.

Dù thế nào đi chăng nữa, hắn cũng không ngờ rằng chỉ chế tạo ra một chiếc quạt mà đã có thể được điều đi đến Công Bộ ở kinh thành làm việc.

Càng không nghĩ tới hắn tự mình làm quạt hiện tại được đưa đến ngự tiền, Hoàng Thượng cùng các đại quan trong kinh thành đã khẳng định tán thưởng ý nghĩ của hắn, nhưng cũng ghét bỏ tay nghề thủ công của bản thân, cảm thấy nếu để ở địa phương nhỏ thì thật không khác gì chà đạp chôn vùi tài năng, vì thế muốn tìm một thợ mộc đến chỉ dạy hắn, tranh thủ về sau có thể tạo ra một chút đồ gỗ thuận tiện cho sinh hoạt. ...

Trình Gia Vượng không biết gì cả.

Hắn thậm chí còn không nghĩ đến việc rời khỏi huyện, kinh thành à, nó là một nơi quá xa xôi với người nông dân bọn họ.

Đừng nhìn địa phương đưa công văn vào kinh thành tốc độ chậm, trong kinh hồi lời chính là đưa khoái mã trở về, còn chưa có tiếng gió thì Tri Phủ đại nhân Lộc Châu phủ đã nghe được tin Hoàng thượng khen ngợi hắn, đồng thời cũng biết được cấp trên đã có thu xếp với Trình Gia Vượng, cấp trên để hắn tiến công bộ học tập, học tập là một mặt, còn muốn đi truyền thụ kỹ thuận chế tạo quạt, thậm chí tiến hành cải tiến, để quạt cũng có thể tạo phúc cho phía bắc.

Tri phủ Lộc Châu biết nhà Trình gia xuất thân từ nông thôn, chính là bởi vì biết cái này, hắn mới thổn thức một trận, thầm nói tiểu tử này thời vận đã đến.

Làm cấp dưới ở Công Bộ đối với bọn hắn không tính là cái gì, nhưng đối với người nông dân mà nói thì đây được coi như lên diều gặp gió, đây là phần mộ tổ tiên bên trên bốc khói xanh của chuyện tốt.

Rất nhanh, tin tức này được truyền từ phủ nha đến huyện Trường Vinh. Vu huyện lệnh sau khi nghe tin đã vô cùng sửng sốt, không ngờ tiểu tử nông thôn này lại có vận may như vậy. Phía trên có nói rằng để Trình Gia Vượng sau khi nhận được tin tức thì chuẩn bị rồi lên đường vào kinh với quan viên luôn, còn lấy cả chứng minh thân phận hộ tịch cùng công văn của Công Bộ đi vào nha môn đưa tin... Nha môn sai người đi tìm không thấy Trình Gia Vượng, liền chạy đến Trình Ký hỏi Trình Gia Hưng rằng tiểu đệ hắn hiện giờ ở đâu? Nói rằng triều đình đã có sắp xếp với hắn.

Trình Gia Hưng nghĩ một chút cũng không nghĩ ra lão tứ với triều đình có liên quan gì với nhau, nhưng hắn vẫn duỗi tay chỉ chỉ phía cửa hàng đối diện, nói người ở bên kia.

Sau đó, ngoài trừ cha Trình, Trình Gia Quý ở nông thôn thì tất cả những người khác đều biết, bởi vì phát minh ra chiếc quạt quay tay đã tạo phúc cho bách tính mà phía trên muốn khen thưởng cho Trình Gia Vượng, để hắn lên kinh thành cùng Công Bộ nha môn đưa tin, đi vào Công Bộ học tập làm việc với những người thợ thủ công tài giỏi ở đó.

Trình Gia Hưng thầm nói đáng tiếc ở trong lòng, sau này muốn làm khuôn đúc hay món đồ gì đó sẽ phải đi tìm người khác rồi.

Trình Gia Phú ngẩn người, không thể tin được lão tam và lão tứ mày mò ra chiếc quạt đó lại lọt vào mắt xanh của Hoàng thượng.

Những người khác vẫn còn đang hâm mộ, Trình Gia Vượng nhíu mày nói: "Ta chỉ ra chút sức, còn ý tưởng là so tam ca tam tẩu ta nghĩ ra, tại sao chỉ ban thưởng trên mình người ta ?".

Trình Gia Hưng mặt không đổi sắc đá hắn một chân: "Hoàng Thượng muốn thưởng ngươi ngươi liền tạ ơn, ta cũng không phải học nghề mộc, còn có thể đem ta nhét công bộ sao?".

Trình Gia Vượng nhanh chóng cảm tạ hoàng ân rồi mới nói hắn cảm thấy rất xấu hổ.

"Nếu cảm thấy xấu hổ thì lên kinh thành phải chăm chỉ làm việc cho tốt, làm người tốt hơn. Trình gia chúng ta bao đời nay đều chân lấm tay bùn, ngươi là người đầu tiên được đi ra ngoài đấy ".

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right