Chương 113: Chương 113

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 852 lượt đọc

Chương 113: Chương 113

Sau khi đám người nha môn đi rồi, Trình Gia Vượng vẫn còn bàng hoàng ngạc nhiên, trải qua nửa năm này đối với hắn mà nói giống như một giấc mơ vậy.

Đầu tiên là tam ca đưa ra đề nghị muốn làm quạt, hai người bọn họ cùng nhau thương lượng bàn bạc, về sau hắn phải suy nghĩ mất mấy tháng trời, thay đổi hai ba lần mới tạo ra được hình dạng của nó. Đoạn thời gian kia thật sự vất vả, ban ngày phải làm hoàn thành hết tất cả công việc của sư phó giao cho trong cửa hàng mộc mới có rảnh tay để làm chuyện khác, ngày làm ra được cái quạt đó, Trình Gia Vượng hung hăng thở phào một hơi, thầm nghĩ cuối cùng hắn cũng hiểu và làm thành công.

Kết quả đó mới chỉ là sự khởi đầu... Trong một mùa này ngày nào hắn cũng phải tăng tốc chạy đua với thời gian, vừa làm quạt vừa bán quạt, thật sự mà nói thì đời này hắn chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi như vậy, nhưng quay đầu lại nhìn thì thấy mệt mỏi cũng đáng, kiếm tiền mà.

Thật ra đến bây giờ thì làm quạt kiếm tiền đã khó hơn, mua bán hiện tại còn phải phân chia lợi nhuận cho người cùng nghề nữa, nhưng lại không ngờ tới chuyện vẫn chưa xong. Quan lão gia trong nha môn đem món đồ trình lên, phía trên còn muốn khen thưởng cho hắn.

Đối với những người có địa vị mà nói, làm thợ thủ công chính là tự cam chịu hạ thấp bản thân, cho dù là làm công cho triều đình cũng không có gì để hâm mộ cả.

Nhưng nhà họ Trình có xuất thân như thế nào?.

Tổ tiên tám đời đều là người nông dân, hai trăm năm trước trong nhà cũng không có người nào có bản lĩnh, xuất thân như thế này mà giờ có thể bay lên kinh thành dưới sự quản lý của Công Bộ làm việc cho triều đình, đây gọi là lúc tới vận chuyển lên như diều gặp gió. Lần này dời lên kinh thành, chỉ cần hắn cố gắng chăm chỉ học tay nghề cho tốt thì sau này đời con cháu sẽ không phải lo lắng, mà nghề này chính là dựa bằng tay nghề để ăn cơm, tay nghề này nha, cha truyền cho con trai, con trai truyền cho cháu trai.

Những người đi tới nghe ngóng náo nhiệt còn ở lại chúc mừng hắn, đi đến kinh thành đó... Đây là chuyện mà tất cả mọi người không dám nghĩ tới.

Thời buổi này đi xa nhà quả thật không dễ dàng, không phải hoàn toàn là do phương tiện giao thông không thuận tiện mà còn vì triều đình có chính sách quản chế, cũng giống như bọn hắn buôn bán vậy, nếu đi lại giữa các trấn với trấn, huyện với huyện thì không khó, nhưng nếu muốn đi ra Lộc Châu phủ phải được sự đồng ý của nha môn. Ngươi nếu là người có thân phận đi ra ngoài không khó, còn bách tính bình dân không nói một lời nào đã đi ra ngoài là không có khả năng. Trong bối cảnh như vậy, Trình Gia Vượng lại được phụng mệnh lên kinh thành, sao có thể không khiến người ta hâm mộ được chứ?

Lộc châu bên này dù không gọi được là thâm sơn cùng cốc, nhưng so với kinh thành thì kém xa.

Kinh thành kia là nằm dưới chân thiên tử.

Du côn lưu manh so với bản địa ít hơn rất nhiều.

Tất cả mọi người đang hâm mộ Trình Gia Vượng có thể đặt chân lên kinh thành, Hà Kiều Hạnh lại là người bình tĩnh nhất ở đây. Loại chuyện này chính là vì có biểu hiện xuất sắc nên được lãnh đạo nhìn trúng muốn dẫn hắn đi bồi dưỡng trọng điểm, ở đời sau kiểu này rất nhiều, nhân tài vốn nên có đãi ngộ đặc biệt.

Còn về người dân bản địa khao khát cảm thấy kinh thành là tốt nhất, nàng đời trước cũng gặp qua rất nhiều người liều mạng chạy đến thành phố lớn, thành thật mà nói thì bên ngoài có tốt, nhưng ở bên trong địa phương cũng không kém lắm đâu.

Địa phương lớn phồn hoa làm ăn buôn bán tốt, địa phương nhỏ thì thanh tĩnh, cuộc sống trôi qua nhẹ nhàng.

Trong lòng nghĩ như vậy, nàng cũng không muốn đập tan niềm vui của mọi người, sau khi nghe mọi người khen gần hết nàng mới nhắc nhở: "Lão tứ, có phải ngươi nên chạy về thương lượng với đệ muội chút không? Đệ muội lúc này không phải đang mang thai sao? Sợ là đi đường không tiện. Cấp trên để cho ngươi thu dọn chuẩn bị rồi lên đường luôn, nếu chờ đệ muội sinh con xong thì cũng không phải cách tốt, ước chừng chỉ có thể đem người sắp xếp ở lại, chờ đứa trẻ lớn một chút rồi mới mang lên kinh thành. Với tình hình này ngươi chỉ có thể đi trước, lên kinh thành làm quen với mọi thứ sau đó đón người nhà... Chỉ là hai người mới thành thân một năm, lúc này phải ngăn cách ở hai nơi, e rằng đệ muội sẽ khó chịu, ngươi về sớm một chút đem tin tức tốt nói cho nàng nghe, rồi cũng nói chuyện dỗ dành nàng."

Vừa rồi chỉ lo vui vẻ mà tất cả mọi người lại quên mất chuyện này, vẫn là Hà Kiều Hạnh suy bụng ta ra bụng người nghĩ đến Viên thị.

Đứng ở góc độ người trong gia đình thì Trình Gia Vượng có cơ hội may mắn như vậy, tất cả mọi người đều mừng thay cho hắn.

Nhưng đặt vào vị trí của Viên thị nghĩ về nó, chắc chắn tâm trạng của nàng có lẽ khá phức tạp. Có người nữ nhân nào nguyện ý chia xa với chồng mình đây? Nói là nói nàng ở trong nhà chờ sinh con, chờ đứa bé lớn một chút rồi mang lên kinh thành, thật muốn đợi đến đứa bé có thể ngồi xe ngựa đi đường thế nào cũng phải được một tuổi, nếu không ai dám tùy tiện mang ra bên ngoài đây? Theo cách này, ít nhất cũng phải tách nhau ra hơn một năm.

Hơn một năm nay, Trình Gia Vượng một mình hắn ở kinh thành, khó có thể đảm bảo Viên thị không nghĩ ngợi thêm lung tung.

Nếu như nhà mình cũng gặp phải hoàn cảnh giống như vậy, Trình Gia Hưng phải đi ra ngoài lâu thế thì Hà Kiều Hạnh chắc mình cũng thường xuyên nhớ nghĩ tới, sợ người ở bên gặp phải chuyện gì đó. Chỉ là nhớ thương còn tốt, nếu nói người vợ đối với chồng mình không đủ tin tưởng thì còn phải lo lắng hắn ở bên ngoài sợ có người khác tốt hơn mình không, như vậy mới thật sự là mệt mỏi.

Hắn một mình ở kinh thành chẳng lẽ không có lúc nào cô đơn sao? Đó chính là thừa lúc vắng vẻ mà cơ hội tuyệt với đi đến. Chỉ sợ một hai năm không gặp, thật vất vả vợ chồng mới đoàn tụ được với nhau thì ngươi đã trở thành người dư thừa, hắn trước mặt đã có người biết ấm lạnh với mình rồi.

Loại tâm trạng này chỉ có cùng đồng dạng là người vợ mới, mới có thể trải nghiệm qua.

Cha nương huynh đệ đều không nghĩ đến vấn đề này, bọn hắn còn vui mừng không kịp thay cho Trình Gia Vượng ấy chứ.

Sau khi Hà Kiều Hạnh nói như vậy, Trình Gia Vượng mới chào hỏi đại ca, chuẩn bị đi về cửa hàng thợ mộc, Trình Gia Hưng đáng xe ngựa tới, còn bọc gói thêm một ít bánh trung thu, nói là tiễn hắn một đoạn đường. Hai huynh đệ bọn hắn đi về hướng thị trấn, còn Hà Kiều Hạnh với mọi người quay lại vào trong cửa hàng nói thêm vài câu.

Ý của Hoàng thị là lần này nên trở về thôn mở bàn tiệc, náo nhiệt vui vẻ một phen.

Hà Kiều Hạnh cùng Lưu Tảo Hoa đều ở trước mặt nàng, gật đầu nói hẳn là nên như vậy.

"Mở tiệc là chuyện nhỏ, lão tứ lần này đi ba năm bảy năm không về được, thậm chí có khả năng sẽ ở lại kinh thành luôn, nương nghĩ lại không biết mình có nên đi vào trong kinh thành cùng không, hay là ở lại quê hương mình sống tốt hơn đây".

Còn nghĩ cả cái này nữa?.

"Hắn làm thợ mộc cuộc sống không cần ta phải chăm sóc, có vợ hắn giúp đỡ là đủ rồi. Ta à, nếu không phải lão tam lăn lộn kỳ kèo thì ta sẽ không chuyển vào trong huyện đâu, người giống như chúng ta, sống ở nông thôn thì tự tại thoải mái hơn, chứ ra bên ngoài phải câu nệ lo lắng đủ đường".

Hoàng thị biết rằng nếu không phải con trai nàng buôn bán tốt, có tiền thì những người kia chưa hẳn sẽ để mắt tới nàng. Nếu thật là một nghèo hai trắng ra tới đây, muốn tìm người trò chuyện cũng không dễ dàng.

Trong huyện còn như vậy, ở trong kinh thành sợ còn khó khăn không dễ chịu chút nào.

Hơn nữa, làm một viên chức nhỏ trong nha môn cầm tiền lại không kiếm được nhiều như trong buôn bán, nàng đi cùng cũng không giúp được gì, còn phải tăng thêm gánh nặng ăn cơm của người ta, đây không phải là tìm thêm phiền toái cho con trai sao?.

Hoàng thị nghĩ một vòng, nhìn thế nào cũng cảm thấy lão tứ bên kia không cần tới nàng, nàng vẫn là an tâm đi theo con trai thư ba giúp đỡ đầu bên này thì hơn.

Vừa rồi vui vẻ quá nên đã quên nghĩ đến rất nhiều cái bất tiện, Lưu Tảo Hoa lúc đầu còn hâm mộ, Trình Gia Vượng bán quạt kiếm được rất nhiều tiền nàng hâm mộ ghen tỵ rồi, hiện tại còn được đi kinh thành nữa, nàng thấy quả là một bước lên trời mà. Bây giờ nghe thấy thần tài nói mấy câu kia, nàng mới nhìn thấy những rắc rối ở phía sau, lại nghĩ đến tình cảnh của tứ đệ muội không khỏi thở dài: "Lần này mang thai lại chính là tứ phòng, nếu thay đổi là nhị phòng thì không phải tất cả mọi người đều vui vẻ sao?".

Nói như vậy cũng không sai, nhưng Hoàng thị vẫn liếc nhìn nàng một cái: "Ngươi ở trước mặt ta cùng tam nàng dâu bô bô cái mồm chúng ta lười nói lại với ngươi, nhưng nếu nói bên kia với Dương thị và Viên thị về tốt xấu sinh con này, ta sẽ xử trí ngươi đấy".

"Nương con đã nói gì đâu? Con không có mắt nhìn thế sao? Ngài yên tâm, lần sau gặp tứ đệ muội con nhất định sẽ khuyên nhủ nàng vài câu, để nàng thoải mái tinh thần thuận lợi sinh đứa bé chào đời, đừng nghĩ những cái không có kia. Con không nói tới vấn đề đàn ông Trình gia có bản lĩnh hay không, mà chỉ nói đến chuyện quan tâm về vợ thì không có lời gì để chê trách cả. Lão tứ ở trên trấn học nghề nhiều năm vẫn không có trộn lẫn với ai, kết quả là thành thành thật thật thành thân với Viên thị. Nếu muốn nói thì làm việc ở nha môn chất béo không thể nhiều như chúng ta mở cửa hàng, thay vì lo lắng cho lão tứ, lão tam chẳng phải càng thấy nguy hiểm hơn sao? Đặc biệt là lão tam, buôn bán cực kỳ tốt".

Khi đang nói chuyện, Lưu Tảo Hoa lơ đãng nhìn thấy một đôi tay trắng bóc của Hà Kiều Hạnh.

Rồi lại nhớ tới tư thế xử trí người cùng với "Mỹ Danh" của nàng ở Trường Vinh huyện.

"... Nhưng mặc kệ có bao nhiêu người muốn đi pha trộn vào, với sự thông minh linh hoạt của lão tam, có thể bị bọn hắn lừa được sao?".

Lời nói chia làm hai đầu, lúc bà bà nàng dâu đang nói chuyện phiếm ở Trình Ký thì Trình Gia Hưng và Trình Gia Vượng cũng đang nói chuyện trên đường trở về trấn. Xe ngựa dừng lại trước cửa hàng thợ mộc, Trình Gia Hưng đem con ngựa cột lại ở chiếc cọc gỗ gần đó, để người làm công trong cửa hàng có thể nhìn trông giúp hắn, rồi cầm theo bánh trung thu theo lão tứ đi vào sân sau.

Khi hắn bước vào, Trình Gia Vượng đã đem chuyện nha sai đưa tin đến nói với cha vợ hắn, và vợ hắn cũng nghe thấy.

Với tư cách là sư phó và cha vợ, người dẫn dắt hắn từ thủa ban đầu, Viên thợ mộc rất vui mừng, hạnh phúc, rồi lại cảm thấy may mắn vì trước đó mình đã nhìn trúng Trình Gia Vượng là người chịu khó thông minh, thật thà nên đã gả con gái cho hắn. Là thợ thủ công, tay nghề đã được triều đình khẳng định, được vào Công Bộ làm việc xây dựng cung điện vườn tược cho Hoàng thượng, đó là mục tiêu theo đuổi của rất nhiều người. Con rể tuổi còn trẻ mà đã có được cơ hội này, hắn không phải hạng người bình thường đâu.

Chẳng trông cậy hắn sau khi vào kinh thành rồi sẽ giúp đỡ bên này, chỉ cần mọi người biết rằng Viên thợ mộc có người học trò kiêm con rể tay nghề được triều đình khẳng định, chỉ riêng điều này đã giúp cửa hàng thợ mộc náo nhiệt phát triển hơn rồi đúng không?.

Viên thợ mộc vỗ bả vai Trình Gia Vượng liên tục nói ba chữ tốt, rồi sau đó quay đầu tìm con gái hắn.

Viên thị đi lên phía trước vài bước hỏi: "Ý là muốn chàng đi lên kinh thành liền à? Còn ta phải làm sao đây? Từ chỗ chúng ta đi xa nhà phải ngồi xe ngựa, mà ngồi xe ngựa thì sẽ xóc nảy, ta mang thai sợ không chịu nổi ".

"Ta đã nghĩ tới rồi, nàng ở lại sinh xong đứa nhỏ, chờ con được hơn một tuổi rồi mang theo người đi lên kinh thành. Nàng nếu đi cùng ta, không nói tới trên đường phải chịu nhiều khổ cực mà tới kinh thành rồi còn có không ít việc, chúng ta từ xa lên kinh nhiều cái còn bỡ ngỡ lạ nước lạ cái, rồi còn phòng ở thì sao đây?".

"Theo như cách nói này, thì phải tách nhau ra một hai năm...". Viên thị không nói rõ ràng toạc ra nhưng cũng có thể thấy được nàng không cam lòng từ bỏ.

Nhưng cho dù không cam lòng cũng không có cách tốt nào khác, phía trên nói để cho thu thập xong liền đi lên đường, hơi chậm trễ thêm mấy ngày thì không sao, nhưng kéo dài hơn một tháng thì không được. Viên thị còn không biết ngày nào sẽ sinh, cho dù sinh xong cũng không thể mang theo đứa nhỏ như vậy đi trên đường. Bây giờ đã là mùa thu, một đường đến phía bắc càng ngày càng lạnh hơn, chọn đi vào lúc này, đứa trẻ sơ sinh làm sao mà chịu nổi đây?.

Trình Gia Vượng đem đạo lý nói rõ, kỳ thật không cần hắn nói, Viên thị tự mình cũng có thể nghĩ ra được. Nhưng coi như có thể nghĩ đến, trong nội tâm vẫn lo lắng cùng không cam lòng bỏ được.

Nàng trước đó rất vui mừng vì mình thành thân chưa lâu đã mang thai, thầm nghĩ đã mang thai rồi thì người khác không thể nói được gì, cuộc sống sau này sẽ trở nên tốt hơn. Nhưng không nghĩ tới Trình Gia Vượng lại may mắn xoay chuyển mình nhanh như vậy, nếu muốn cùng đi lên kinh thành thì cái bụng này của nàng sẽ là gánh nặng. Viên thị biết mình chỉ có thể ở lại, chờ đứa bé lớn một chút rồi đi lên đoàn tụ cùng với chồng, nhưng ít nhất cũng phải mất một hai năm.

Chuyện này Hà Kiều Hạnh quả thật đã đoán đúng, cho dù bình thường Trình Gia Vượng đối xử với vợ rất tốt thì người vợ đứng ở bên này vẫn cứ lo lắng không thôi.

Lúc đầu Viên thị gả cho Trình Gia Vượng xem như gả thấp, nàng là cô nương trên trấn, trong nhà lại mở cửa hàng mộc, mà Trình Gia Vượng chỉ là tiểu tử nông thôn đi ra học tay nghề... Bỏ qua bên tình cảm không nói, hai người ở cùng một chỗ, lưng nàng rất cứng rắn, trong lòng không có lo sợ gì.

Bây giờ tình hình đã thay đổi, chỉ dựa vào một cái quạt mà Trình Gia Vượng đã trở nên giàu có, không chỉ kiếm được nhiều tiền mà còn được đi lên kinh thành làm việc.

Sau khi phát đạt giàu có, Viên thị vừa vui mừng lại vừa lo lắng, sợ đàn ông gặp việc đời rồi thì ánh mắt đi theo sẽ càng yêu cầu cao hơn, về sau sẽ chướng mắt nàng. Nàng vốn dĩ không phải là cô nương xinh đẹp gì, sau khi mang thai thì người lại béo tròn thêm hai vòng, bụng to cao lên lại càng không thấy dáng người nào cả, với dáng vẻ này thì so với ai cũng chẳng bằng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right