Chương 114: Chương 114
Sau khi nha môn truyền tin tức đến, huynh đệ Trình gia quyết định đưa vợ con về thôn, y theo như thương lượng trước đó mở bàn tiệc mời thân thích người dân trong thôn đến ăn thịt uống rượu để chúc mừng Trình Gia Vượng lên như diều gặp gió.
Mở bàn tiệc là công việc rất mệt mỏi, trước kia thì tất cả nữ nhân trong nhà sẽ tập hợp lại rồi lo liệu, nếu bận bịu quá làm không xuể thì sẽ mời đường tẩu đến giúp đỡ một phen. Bây giờ Hà Kiều Hạnh các nàng không phải tự mình động thủ, Trình Gia Hưng nói lên trên trấn vào quán ăn mời mấy người đến giúp đỡ một ngày, Trình Gia Vượng cảm thấy rất hợp lý, còn nói mấy vị tẩu tẩu ngày thường đã đủ vất vả rồi, không thể bởi vì hắn mà liên luỵ mệt thêm, với hắn có thể đi lên kinh thành chính là nhờ dính được ánh sáng của tam ca tam tẩu, hiện không biết phải báo đáp như thế nào, chẳng lẽ mời người ăn tiệc còn để ca ca trả tiền sao.
Quạt quay tay bán rất chạy, Trình Gia Vượng mệt gần chết cũng kiếm được mấy ngàn lượng bạc, biết trong tay hắn có tiền, Trình Gia Hưng làm sao phải cùng hắn tranh chấp? Không những không có tranh, còn nói: "Là nên ăn của ngươi! Nên ăn đủ vốn! Ngươi đi lần này còn không biết lúc nào có thể trở về! Trước đó ngươi ở trên trấn học thợ mộc nên thời gian huynh đệ chúng ta chung đụng với nhau không nhiều lắm, nghĩ từng người thành thân rồi tách ra ở riêng ai lo phận nấy cũng là bình thường, thật không nghĩ tới..."
Trình Gia Hưng đang nói, Hà Kiều Hạnh liền quét liếc nhìn hắn một cái.
Hắn kịp thời dừng lại, không nói ra lời phàn nàn nào nữa, đổi giọng nói không nghĩ tới tiểu tử thúi này còn có ngày phát đạt, mười dặm tám thôn không có được hai người đi ra khỏi huyện thành đâu, tất cả mọi người ngay cả Phủ Thành như thế nào cũng không biết, lão tứ thậm chí còn được đi vào kinh thành nữa.
"Sắp xếp mọi việc xong rồi từ từ nói tiếp, chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, đến mời đầu bếp, đừng quên đậu phộng hạt dưa với bánh ngọt điểm tâm, đúng rồi còn có mua rượu nữa! Những việc này rất quen thuộc với nhà ta, Trình Gia Hưng, chàng đánh xe ngựa đi ra ngoài một chuyến đi".
Hà Kiều Hạnh chính là đang gọi ai đó đấy, Trình Gia Vượng ngắt lời nàng nói: "Tẩu tử! Tẩu tử để đệ đi !".
"Ngươi à... đừng tranh giành việc này, ngươi có thời gian thì đi nói chuyện với cha nương cùng mấy vị trưởng bối trong tộc chúng ta đi, có lời gì muốn nhắn thì nhắn, có lời gì muốn xin nhờ thì xin nhờ. Bình thường thời gian ở nhà đã không nhiều rồi, sắp phải đi xa rồi còn không biết đường mà nói à? Còn nghĩ đến cái gì thế?".
Sau khi giáo huấn xong hai người bọn họ, Hà Kiều Hạnh quay đầu lại thương lượng với bà bà, nàng muốn chuẩn bị nhanh chóng trở về nhà mẹ đẻ một chuyến, cũng mang Đông Cô đi qua nhìn một chút. Hoàng thị tất nhiên sẽ không ngăn cản, thuận tiện đem việc mua cá sống nhờ nàng làm, rồi để nàng tiện đường mời người nhà Hà gia ngày khác đến chúng vui náo nhiệt một hôm.
Nếu là trúng vào thời gian ngày mùa thì rất khó để mời được người, lúc này đã là cuối mùa thu, dù công việc ngoài đồng áng vẫn còn nhưng không nhiều như lúc trước nữa. Ở nông thôn đã bắt đầu vào ngày nông nhàn, nếu không vội vàng xây nhà mới thì sẽ chuẩn bị chuyện cưới gả con cái, không thì đi ra ngoài làm công ngắn hạn phụ giúp gia đình... Người nhà Hà gia có nghề đánh cá làm nghề phụ nên không có đi ra ngoài làm công, với lại công việc đánh cá cũng tự do thoải mái nên không trì hoãn đi ăn tiệc.
Hà Kiều Hạnh cười nói: "Nương nói như vậy, nhà nương con đầu kia có thể đến hai ba bàn người đấy ạ."
Bây giờ trong nhà giàu có, Hoàng thị nơi nào còn sợ nhiều người đến chứ? Vẫy tay một cái bảo cứ thoải mái đến, đi thêm hai bàn tiệc cũng được.
"Lần trước bà thông gia đem chuyện thành thân của Đông Tử nhờ ta giúp, ta đã nghe ngóng được một chút rồi, vừa vặn mượn cơ hội này nói chuyện cho nàng nghe luôn". Thấy Lưu Tảo Hoa ôm Thất Cân đi qua, Hoàng thị cũng nói với nàng một tiếng," Vợ lão đại, ngươi cũng thế, có thời gian thì hãy về nhà mẹ đẻ nhìn một chút, lần này trở về làm bàn tiệc xong ngươi lại muốn vào huyện làm buôn bán ăn uống, lần sau trở về chỉ sợ cũng đã là cuối năm rồi."
Nói đến đây thì nhà họ Trình cùng nhà họ Lưu trước đó có chút không thoải mái, chuyện này ngược dòng xảy ra ở ba năm trước, khi đó Trình Gia Hưng cõng đậu phộng da cá đi đến Tiểu Hà thôn bán, nhà Lưu gia nghe thấy tiếng gió, loại chuyện buôn bán ăn uống này luôn có sự nhập nhèm với nhau là bình thường, giống như hiện tại mỗi lần Trình Ký ra món mới là đều có người đi đến mua về ăn nếm thử rồi tìm cách học làm theo nó.
Vào lúc ấy, người nhà Trình gia chưa nhìn thấy việc đời rộng lớn như vậy, nghĩ đến người khác chen vào làm theo buôn bán với mình thì rất tức giận. Nhất là Lưu gia kia lại có quan hệ thông gia, càng nghĩ tới lại càng tức.
Nhưng chuyện này đã trôi qua ba năm, hơn nữa lúc ấy nhà Lưu gia chính mình đã gặp xui xẻo, không thật sự hại đến họ, chuyện này không có in dấu ấn sâu sắc với nhà Trình gia, chỉ có nhớ tới mấy ngày đầu mà thôi.
Không phải nói tha thứ hay không tha thứ, mà là không ai nghĩ đến, nếu không đề cập nhắc lại thì sẽ không nghĩ ra.
Một mặt khác có thể là do tính cách con người của Lưu Tảo Hoa quá bá đạo, quả quyết. Nhà Lưu gia nói chuyện khiến nàng không vui, nàng cũng mặc kệ có cùng người nhà mẹ đẻ lui tới hay cắt đứt với nhau hay không. Lúc đầu năm mồng hai về nhà mẹ đẻ, nàng chỉ đưa đậu phộng hạt dưa cục đường trở về, vừa ăn vừa khó chịu... Dạng người này thì ngươi tốt với ta thì ta sẽ tốt lại với ngươi, còn ngươi không tốt với ta, cho dù là nhà mẻ đẻ cũng mặc kệ không có gì là ngoại lệ, thậm chí Hoàng thị còn có chút đồng tình với Lưu gia.
Giống như lúc này, cho dù bà bà đã nói như vậy, Lưu Tảo Hoa liền bĩu môi.
Hỏi nàng thế nào? Chỉ vì mấy chuyện hạt thóc hạt mè thối kia mà vẫn còn canh cánh trong lòng sao?.
Lưu Tảo Hoa không có giải thích cái gì, nàng nghĩ lại rồi đáp: "Con sẽ đi qua một chuyến". Trước kia nàng nói muốn đi vào huyện mở cửa hàng làm ăn thì nhà mẹ đẻ đã xếp thành hàng dài dội gáo nước lạnh cho nàng, buôn bán còn chưa có làm mà đã đụng vào lời rủa nói xui xèo nên Lưu Tảo Hoa rất giận, về sau lại vội vàng kiếm tiền nên nàng chưa có thời gian về thôn với tư thế gà chọi thắng trận để khoe khoang đâu, bà bà đã bảo nàng về nhà ngoại ngó nhìn thì nàng sẽ chuẩn bị thật tốt đắc ý trở về.
Cứ như vậy, hai cô con dâu được chia làm hai ngả đường.
Hà Kiều Hạnh ôm Đông Cô đi Ngư Tuyền thôn đối diện cùng nhà mẹ đẻ nàng kết nối hâm nóng tình cảm, còn Lưu Tảo Hoa ôm Thất Cân qua mấy cong quẹo con đường trở về trước cửa Lưu gia đi kích động người.
Trình Gia Vượng đang định đến nhà đại bá hắn, chợt trông thấy dáng vẻ của hại vị tẩu tử như vậy lại cảm khái không thôi.
"Tam tẩu đệ chưa hiểu rõ lắm, còn về phần đại tẩu... Nàng vào cửa đã rất nhiều năm, vốn tưởng rằng mình đã hiểu rõ rồi, nhưng xem ra đánh giá trước kia chỉ là đơn giản, phiến diện". Trình Gia Vượng từ đáy lòng nói ra một câu: "Nhà chúng ta có thể khởi sắc tốt đẹp như vậy, công lao của nhóm tẩu tử thật không nhỏ chút nào, không nói đến tam ca có đầu óc thông minh thì cần phải có tay nghề tốt chèo chống nữa. Chỉ nói tới đại ca, nếu không có đại tẩu dám xông xáo liều lĩnh đi vào thì chỉ sợ ca ấy vẫn ở quê trồng trọt làm ruộng mà thôi".
Trình Gia Vượng lại nhớ tới tư thế bắt đầu làm chuyện kia của đại tẩu, còn có tam tẩu hắn, là người duy nhất có thể sai sử tất cả mọi người.
"Nhóm tẩu tử thật đúng là, từng người một đều không đơn giản!".
Trình Gia Hưng đang định đi ra ngoài, nghe thấy còn hỏi hắn một câu: "Vợ ngươi đâu?".
"Ca nói Viên thị? Nàng không thể so sánh được với nhóm tẩu tử... Là người sinh hoạt bình thường thôi".
Trình Gia Hưng cười như không cười nhìn hắn, khiến Trình Gia Vượng tê rần cả da đầu. Trình Gia Hưng dứt khoát không nói cái gì, đánh xe ngựa đi ra khỏi nhà chuẩn bị công tác mở bàn tiệc. Trên đường đi ra ngoài hắn nghĩ đến chuyện này, Viên thị là người như thế nào hai năm qua đã có thể nhìn ra được. Lúc đầu không có cơ hội, nhưng bây giờ đã có rồi, Gia Vượng sắp đi kinh thành, Viên thị tạm thời không có cách nào đi cùng nên trong lòng nàng tràn đầy nguy cơ nhưng không thể chia sẻ cảm xúc lo lắng không cam lòng của mình ra ngoài, chờ một chút nhìn nàng làm cái gì sẽ rõ. Nếu là một người thông minh thì chắc chắn sẽ xuống tay bắt đầu từ lão nương, cùng nương giữ gìn mối quan hệ tốt, cho dù có bất cứ tình huống gì xấu xảy ra thì bà bà sẽ đứng bên cạnh nàng. Nếu là trung thực nghe lời, làm theo lời lão tứ nói ở lại an ổn sinh đứa bé ra, chờ một hai tuổi rồi mang theo lên kinh. Còn có một khả năng nữa, nàng sinh con xong ra tháng liền vội vã đi vào kinh thành, đứa bé mang đi đường không tiện có thể để người lại...".
Trình Gia Hưng chỉ ngẫu nhiên nói thầm ra mấy con đường, còn nhìn nàng chọn như thế nào sẽ thấy rõ được bản chất của con người.
Về đề tài tài, lúc nói chuyện phiếm Trình Gia Hưng còn lảm nhảm mấy câu với Hà Kiều Hạnh. Hà Kiều Hạnh đã dự đoán Viên thị có thể lo lắng, nhưng nàng cảm thấy người sẽ không làm loạn ầm ĩ lên.
Bởi vì hai người bọn họ có thể thành chuyện tốt với nhau, đầu tiên chính là Viên thị đã coi trọng Trình Gia Vượng, để Viên thợ mộc ở giữa có tâm kết nối, lúc đó Trình Gia Vượng có nói qua, trong lòng hắn cảm thấy mình cũng không tệ. Cho dù ngay khi thành thân nhiều người nói Trình Gia Vượng chính là trèo cao, giữa hai người bọn họ hắn vẫn chiếm thế ưu thế chủ đạo. Trước kia đã như vậy, chứ đừng nói chi tới hiện tại, hiện tại Trình Gia Vượng bản lĩnh lớn, Viên thị đâu có ngu ngốc mà làm chuyện điên rồ chọc giận hắn không vui chứ?.
Trình Gia Vượng đều đem đạo lý nói rõ, nàng có thể không nghe?.
Hà Kiều Hạnh nói trước đó cho dù là Chu thị, trong lòng có chút tính toán, nhưng chỉ cần chuyện chồng mình giao xuống, cho dù nàng không cam lòng không muốn vẫn phải làm theo đó thôi... Chu thị còn như vậy, Viên thị sao có thể thất trách được chứ?.
Nói cho cùng thì thời buổi này, chín mươi chín phần trăm nữ nhân sẽ coi chồng là trời, đừng nói chi tới chống lại, giống như Lưu Tảo Hoa dạng này quay người lại có thể thu xếp chồng mình thì không có nhiều.
Sự thông minh nhạy bén trong buôn bán của Trình Gia Hưng thực sự tốt hơn. Hà Kiều Hạnh thì ở những vấn đề như bà bà nàng dâu với chị em dâu so với hắn thì nhạy bén, chính xác hơn, hắn là đàn ông suy nghĩ không giống nhau, vẫn là lời kia, chỉ khi ngươi làm vợ mới có thể hiểu được suy nghĩ của những người tương tự.
Hà Kiều Hạnh vừa đến bờ sông đã nhìn thấy đường huynh đang mải miết chèo thuyền đánh cá, nàng vẫy vẫy tay, đường huynh thấy vậy chèo nhanh đưa thuyền vào bờ: "Đông Tử về nhà nói chuyện của Trình Gia Vượng, còn bảo các ngươi đều về thôn chuẩn bị lo bàn tiệc, trong nhà cũng nghĩ muội sẽ trở về một chuyến, nhưng không ngờ lại đến nhanh như vậy!".
"Thế nào? Không vui khi gặp muội sao?".
"Hạnh Nhi, muội nói nhảm nhí gì vậy? Mọi người trong nhà đều rất nhớ muội, ông nội hôm trước bắt được con cá trê nặng hơn mười cân, vốn định đưa lên trấn bán, nghe nói muội trở về, còn nói không bán nữa giữ lại muội ăn đấy!".
Đông Tử cùng mấy người Trình gia trở về, trên lưng hắn cõng một cái sọt lớn, bên trong không chỉ chứa những đồ mà hắn đã để dành tiền mua cho mọi người trong nhà, Hà Kiều Hạnh còn mua thêm vải vóc các loại, mật ong để hắn cùng mang về. Hắn cho dù tay không trở về người trong nhà cũng vui vẻ, chưa kể trên lưng còn nhiều đồ như vậy, khó trách để ông cụ đánh được con cá trê quý hiếm đều lưu lại.
Nghe nói nặng hơn mười cân, trong đầu Hà Kiều Hạnh liền hiện lên mấy cách ăn, còn nói mình sẽ cầm muôi, bảo đường ca giữa trưa về sân ăn cơm.
Hà Kiều Hạnh ôm con gái đi trên đường, sau tám, chín tháng Đông Cô lại đến Ngư Tuyền thôn, vẫn như lần trước, cô bé nhìn đâu cũng thấy mới mẻ cả.
Cô nhóc sắp tròn hai tuổi nên mồm mép rất nhanh nhẹn, đặc biệt còn lớn lên ở trong huyện, trong nhà mở cửa hàng buôn bán, từ nhỏ đã tiếp xúc với đủ loại người rồi, so với nuôi dưỡng ở nông thôn, cô nhóc lém lỉnh thông mịn hơn nhiều, ôm lấy cổ nương còn không quên hỏi han.
Hỏi đây là đi đâu vậy? Tại sao cha không đi cùng chúng ta? Cha đâu? Cha đi làm gì?...
Hà Kiều Hạnh biết trong lòng trẻ nhỏ rất hiếu kỳ, thích hỏi cái này cái kia, vì thế nàng kiên nhẫn trả lời, con bé hỏi cái gì nàng đều trả lời hết. Còn không quên dạy nàng, nói chờ một lúc thấy người không được núp trốn mà phải chào hỏi thật tốt.
"Nhưng con không nhớ rõ".
"Không nhớ rõ cái gì?".
"Không nhớ rõ mọi người trông như thế nào".
Đã quá lâu không gặp nhau thì sẽ như thế này đây... Đừng nói tới người khác, lúc mới trở về con bé gần như không nhận ra ông nội của mình nữa là. Còn nhỏ mà, cho dù trí nhớ có tốt thì dần dần không gặp cũng quên, Hà Kiều Hạnh không nói gì với con bé nữa, mà chỉ bảo chờ một lát nữa sẽ dạy con chào hỏi mọi người.
"Nương dẫn con đi bên kia có nhiều trẻ con, chờ một lúc nữa sẽ thấy có nhiều huynh đệ tỷ muội chơi đùa với con, con a, đừng có bắt nạt mọi người nhé".
"Cô nương tốt sẽ không bắt nạt mọi người!". ...
Lời này người khác nghe xong sợ rằng sẽ tin, nhưng Hà Kiều Hạnh không tin.
Nhà mình cái tên Trình Gia Hưng đã dạy con gái thành nữ thổ phỉ rồi, chuyện gì cũng nhất quyết không thể để bản thân chịu thiệt thòi. Chẳng qua Đông Cô có một số điểm tốt, con bé là người rất bá đạo, đồ của mình không cho thì không được phép lấy, ai ăn trộm thì sẽ đánh người đó, lỡ đánh không được liền đi cáo trạng người. Nhưng nếu là đồ của người khác con bé trông thấy dù có thích cũng không động vào, nhiều lắm là tự mình vụng trộm đi nói với Trình Gia Hưng rằng con muốn cái này, con muốn đồ chơi này, rồi làm nũng miệng ngọt để cha lấy mua cho mình.
Tóm lại là Đông Cô cùng Trình Gia Hưng rất giống nhau, con bé không chủ động kiếm chuyện gây sự, nhưng người khác gây sự thì con bé sẽ không khách khí với người ta đâu.