Chương 115: Chương 115
Buổi chiều mọi người trở về thôn, nghỉ ngơi một giấc buổi tối, sáng sớm ngày hôm sau lại chia thành mấy con đường tự đi lo việc của mình. Trình Gia Hưng làm buôn bán nên mua chọn hàng rất quen thuộc, ra ngoài không đến hai canh giờ đã làm mọi thứ ổn thỏa, mới quá trưa người đã trở về nhà. Hắn đánh xe ngựa đi ra ngoài kéo về không ít đồ đạc, mấy huynh đệ xúm lại giúp đỡ dỡ hàng, Trình Gia Hưng ở bên cạnh uống nước nghỉ xả hơi, Trình Gia Vượng đến hỏi số lượng bao nhiêu chuẩn bị lấy tiền trả cho hắn.
Trình Gia Vượng hỏi xong, Trình Gia Hưng không có giả bộ với hắn, nói số tiền rồi nhìn hắn đưa tiền thuận tay cầm lấy, lại hỏi: "Tẩu tử ngươi đã về chưa?".
Trình Gia Hưng hỏi "Tẩu tử" trong miệng này đương nhiên là chỉ Hà Kiều Hạnh.
Trình Gia Vượng nói chưa về: "Tẩu tử đã một đoạn thời gian chưa thấy người nhà mẹ đẻ, chắc ở lại cùng ăn cơm trưa. Tam ca, giữa trưa ca đã ăn cái gì chưa? Gọi nương hâm nóng cơm cho ca ăn nhé?".
"Ở trên trấn đối phó ăn vài miếng rồi, ta không đói, ngươi đừng quản sấn lấy ta, tranh thủ thời gian chưa đi thì ở lại bên cha nương với vợ ngươi nhiều hơn đi". Trình Gia Hưng đuổi lão tứ đi rồi, trước mắt không có việc gì khác nên nói với người trong nhà một tiếng chuẩn bị đi tìm Man Tử và Chu Tiểu Thuận hỏi thăm một chút.
Hắn năm nay đa số thời gian đều ở trong huyện, có trở về mấy lần nhưng không ở lại được lâu, chỉ lần này trở về nghỉ ngơi nhàn rỗi một ít nên vừa lúc vào trong thôn đi dạo tìm mấy huynh đệ chơi thân trước đây nói chuyện.
Trước đây khi chưa thành thân lập gia đình, mọi người mỗi ngày đều ở một chỗ cùng nhau, nếu không phải bờ sông thì ở trên sườn núi.
Về sau từng người cưới vợ rồi thì đều bận rộn với công việc mưu sinh của gia đình mình, thật sự cuộc sống cũng chẳng mấy khi là đều đều suôn sẻ cả.
Trình Gia Hưng đi dạo ra ngoài một vòng, trở về đã là nửa buổi chiều, lúc này Hà Kiều Hạnh đã ở trong sân rồi, nàng không phải về một mình mà còn có mấy người nhà Hà gia bên kia mang cá chép đến cho Trình Gia Vượng nữa.
Cá chép đang còn sống được đựng trong thùng nước, nhấc khiêng cả một đoạn đường đến đây phí rất nhiều công sức, cho nên lúc này mấy người đang ngồi trong sân nghỉ ngơi. Dương Nhị Muội đang đun nước sôi để pha nước trà, bưng lên từng bát cho mọi người uống. Mấy người đàn ông nhà Hà gia vừa uống trà vừa hỏi chuyện, giữa trưa đã nghe từ trong miệng Hạnh Nhi nói một chút, sau khi đến đây bọn họ nhịn không được vẫn muốn hỏi một lần nữa, hiện tại đang nghe Trình Gia Vượng giảng giải nói về điều đó.
Khi Trình Gia Hưng trở về, tiểu đệ hắn đang hớn hở nói lớn, trông thấy hắn mới tạm dừng lại chào hỏi.
Huynh đệ Hà gia cũng chào hỏi hắn.
"Đường muội phu ở trong huyện sinh hoạt thật tốt, mấy tháng không gặp, người càng sáng lạng hơn".
"Đông Tử nói các ngươi đi ra ngoài bán bánh nướng, bánh nướng ngàn lớp nhân trứng muối, thịt heo xé cay, rồi xiên thịt nguội, gần đây nhất là bánh dẻo lạnh bán dịp trung thu. Bánh trung thu đó ta cũng được ăn, ta không thích ăn đồ ngọt nhưng ăn vào lại thấy rất ngon, chẳng trách mua bán lại tốt như vậy".
"Các người lần này làm xong bàn tiệc có ra ngoài nữa không? Là muốn bán như năm trước sao? Về sau không định trồng trọt nữa à?".
Trình Gia Hưng nói rằng mua đông ở trong cửa hàng còn tốt hơn ở nông thôn, bên trong cửa hàng có bếp lửa luôn cháy nên rất ấm áp. Lần này đi vào thì dừng bán bánh trùn thu lại, kế tiếp định tiếp tục bán bánh nướng đã dừng lại trước đó, món này mùa đông bán rất được.
Trình Gia Hưng lúc nói lời này tất nhiên là nhìn về phía Hà Kiều Hạnh, nghĩ muốn hỏi ý kiến của nàng.
Cửa hàng bên trong muốn bán cái gì quyết định chủ yếu là Hà Kiều Hạnh, giống lúc này, Hà Kiều Hạnh ngẫm lại, tiếp lời nói: "Bánh nướng tiếp tục bán, thịt heo xé cay cũng có thể bán, hai món này làm không mệt người mấy, rồi có một tốp khách hàng đặc biệt thích ăn trước đó khi thời tiết chưa vào nóng thì buôn bán rất tốt. Chúng ta trước đó đều làm món ngọt mặn phối hợp bán, thỉnh thoảng còn ra món mới, hai ngày nay ta đang suy nghĩ xem có thể làm ra được cái gì khác nữa không".
Trong lúc vô tình hai vợ chồng bọn họ lại bắt đầu thảo luận chuyện buôn bán, mọi người nghe một hồi, cảm thấy nghe Đông Tử hoặc Lưu Tảo Hoa nói chuyện thổi phồng còn hơn nghe bọn hắn bàn bạc về sách lược tiêu thụ bán hàng.
Thổi phồng còn thú vị hơn.
Hai vợ chồng bọn họ cũng phát hiện đã đi quá xa nên Hà Kiều Hạnh chủ động kéo đề tài trở lại: "Có chuyện này ta xém chút nữa đã nói cho chàng biết ".
Trình Gia Hưng hỏi: "Chuyện gì vậy?".
"Liên quan tới con gái chàng".
Nhắc đến con gái, Trình Gia Hưng quay đầu nhìn một vòng, hỏi Đông Cô đâu rồi?.
"Ra ngoài ầm ĩ nửa ngày, trở về mệt mỏi nên đã vào buồng ngủ rồi".
"Con bé đi ra ngoài làm gì?".
Hà Kiều Hạnh tràn đầy bất đắc dĩ, liếc mắt thật sâu nhìn Trình Gia Hưng, nói: "Con bé đánh nhau với người ta."
Trình Gia Hưng suýt chút nữa đã nhảy dựng lên, sau đó chạy nhanh bước vào trong nhà, nhìn chằm chằm Đông Cô ngủ say một hồi lâu thấy không có bị thương ở đâu mới đi ra ngoài: "Là ai vậy? Là ai bắt nạt con bé?".
"Nếu chàng biết thì có phải còn muốn giải thích thay con bé đúng không?".
Trình Gia Hưng tất nhiên là gật đầu: "Đương nhiên rồi, ta là cha của Đông Cô mà!".
"Thôi đi, con gái của chàng không bị chịu thiệt gì đâu, nhưng ngược lại phải chịu một tội lớn về chuyện đó".
Đó là vào buổi sáng, khi Hà Kiều Hạnh bế con gái vào sân nhà mẹ đẻ, trước mang Đông Cô chào hỏi mọi người rồi nàng bắt đầu nói chuyện với bá nương, thẩm thím của mình. Những câu chuyện của người lớn Đông Cô nghe rất nhàm chán, thấy con bé bối rối Hà Kiều Hạnh liền đem người giao cho mấy đứa bé trong sân nhà Hà gia, bảo bọn trẻ mang Đông Cô đi chơi. Còn chỉ người cho Đông Cô, nói con bé đó là biểu ca, đồng thời giải thích cho đám trẻ con là không được phép xuống mép giếng hoặc chạy đến bờ ao chơi. Xong để cho cả nhóm đi chơi không quá xa, nghe được tiếng gọi ăn cơm liền chạy về nhà.
Cứ như vậy, nhóm người lớn nói chuyện với nhau, đám trẻ con chạy đi ra ngoài chơi.
Ngư Tuyền thôn chỉ lớn như vậy, những nơi bọn nhỏ thích đều là một số nơi đó, khi bọn nhỏ đi ra ngoài liền đụng phải mấy người nhà Triệu gia.
Giữa nhà họ Hà và nhà họ Triệu luôn có xích mích nhỏ với nhau, người lớn có, mà trẻ con tất nhiên cũng có. Mới cách mấy ngày trước đây, Triệu Hắc Thán lao từ sườn núi dẫm xuống ruộng lúa nhà Hà gia, sau khi người lớn biết được thì Triệu Hắc Thán đã chạy mất rồi, chờ người lớn vừa đi, hắn lại trưng ra bộ mặt đắc ý, bọn tiểu tử nhà Hà gia rất là tức giận. Bây giờ gặp lại, bọn hắn không có trực tiếp động thủ mà chỉ lẩm bẩm vài câu, nói sớm muộn gì cũng quay đầu đánh cho hắn bị thương đau nhức mới thôi.
Chỉ là như vậy còn không đến mức bộc phát xung đột, chính là nhà Triệu gia đột nhiên nhìn thấy một gương mặt lạ hoắc nằm trong đội ngũ nhà Hà gia, mặc dù là thấp bé mập lùn nhưng cô bé lại trắng trẻo hơn so với người khác, hơn nữa ăn mặc phi thường tốt, chất vải thoải mái đẹp mịn, áo khoác bên ngoài cũng là kiểu hình thức đang được lưu hành, trên cổ tay còn có một chiếc vòng bạc sáng trưng...
Với con mắt sắc bén của người nhà Triệu gia, nghĩ muốn lấy vòng bạc của con bé, vừa sờ đến, còn chưa có kịp lột xuống đã bị đầu gối của Đông Cô đạp cho một cước, con bé còn thiếu mấy tháng nữa mới tròn đầy hai tuổi, nhưng một chân đã đạp lăn đứa bé năm tuổi, sau khi đạp lăn rồi còn trực tiếp nhào tới ngồi trên bụng người ta đánh đấm tới tấp.
Cũng không biết là do khí lực lớn hay là do Trình Gia Hưng nuôi người quá béo tốt mà khi con bé đặt mông ngồi xuống dưới, tiểu tử Triệu gia cảm thấy sinh mệnh không thể chịu đựng nổi sức nặng này. Đánh nhau là chuyện thường ngày, đánh thắng được thì đánh, còn không đánh thắng được thì mắng lại.
Tiểu tử Triệu gia mắng con bé, con bé liền móc bùn đất bên cạnh nhét vào trong mồm hắn.
Mới đầu tất cả mọi người đều xem đến ngốc lặng, chờ sau khi hồi tỉnh lại thì hai bên đã đánh nhau tới tấp rồi.
Chờ nhóm người lớn nghe được động tĩnh chạy tới hỏi chuyện này ai làm sai, thì Trịnh Đông Cô, người vừa rồi hăng hái đánh nhau đầu tiên liền đứng lên cáo trạng, con bé đưa tay chỉ người nằm trên mặt đất vô cùng thê thảm kia, ngửa đầu nhìn Hà Kiều Hạnh nói: "Là hắn! Hắn muốn cướp vòng bạc của con!".
Một câu này đã để cho người nhà Hà gia chiếm thế thượng phong, ăn trộm bị người ta bắt được, bị đánh là đáng đời, không ai đồng tình với hắn. Không những không đồng tình thương cảm mà người biết chuyện còn lắc đầu, nói bên trên nhà lão Triệu cũng bất chính, giờ sinh ra bên dưới thì cong vẹo.
Tất nhiên, lần này không thể tránh khỏi việc nhắc đến một nhân vật trung tâm khác của vụ ẩu đả đánh nhau này-Trình Đông Cô.
Con bé thật không hổ danh là con gái của Trình Gia Hưng với Hà Kiều Hạnh.
Cha trước kia là tên lưu manh, nương là một con cọp cái, vì thế sinh ra đứa con gái mới hai tuổi đã biết đánh nhau với người khác, đem đứa bé năm tuổi lớn hơn nó đánh cho sợ hãi.
Hà Kiều Hạnh còn phàn nàn rằng tuy con bé không bị thương nhưng dính đầy bùn bẩn cả tay chân với trên người. Sau đó lại nhìn Trình Gia Hưng hỏi hắn, chiêu đạp đầu gối, ngồi lên bụng người ta, nhét bùn đất vào miệng người ta là học ai vậy?.
Trình Gia Hưng cũng không biết là con bé học được từ ai.
"Chẳng phải năm ngoái vợ Chu Đại Hổ nhét vải tã cứt đái vào miệng Đổng Tiểu Lực, không lẽ con bé nhìn xem rồi nhớ kỹ???".
Hà Kiều Hạnh có thể tin vào điều vô lý này không?.
"Khi đó con bé mới bao nhiêu tuổi? Mới có nửa tuổi thôi! Nửa tuổi thì biết được cái gì?."
Trình Gia Hưng xua tay nói: "Con gái ta không chịu thiệt là được! Về phần Triệu gia, tuổi còn nhỏ không học cho tốt, hắn đáng đời bị đánh!"
Mấy người Hà gia đã biết, cái tính tình kia của Đông Cô là từ đâu mà nuôi dưỡng ra rồi, trò chuyện cũng trò chuyện đủ rồi, nghỉ cũng nghỉ đủ rồi, bọn hắn liền chuẩn bị đi trở về. Trình Gia Hưng cùng ra ngoài đưa tiễn mấy bước rồi mời sáng ngày mai đến uống rượu.
Phải nói rằng lần này về thôn có rất nhiều đặc sắc, không chỉ có Trình Đông Cô đột nhiên nổi tiếng thành danh mà ngay cả Lưu Tảo Hoa cũng tạo nghiệt. Nàng và Hà Kiều Hạnh chính là hai thái cực, Hà Kiều Hạnh đã sống hai đời làm người, cũng gặp qua vô số chuyện, cho dù chuyện khiến nàng không vui nàng sẽ không để trong lòng, đã qua thì cho qua đi.
Lưu Tảo Hoa lại là người rất mang thù, trước khi nàng tiến vào huyện, người nhà mẹ đẻ không nói giúp mà từng người từng người đều dội gáo nước lạnh lên người nàng, còn nói nàng cầm nhiều tiền thấy đâm tay thì mang trở về cho nhà cũng tốt, tại sao phải đi thuê cửa hàng đắt tiền như vậy chứ???.
Lúc ấy vừa vặn muội muội trong nhà chuẩn bị lấy chồng, còn trông cậy mong nàng lấy tiền ra đi mua thêm đồ cưới.
Tiền đã vào trong túi Lưu Tảo Hoa nào có dễ dàng bị moi lấy ra như vậy sao? Nàng một văn tiền cũng không cho, cho, hùng hùng hổ hổ tiến huyện thành bán một mùa bánh đúc. Bán bánh đúc không mang lại nhiều tiền như chiếc quạt quay tay, nhưng mỗi ngày đều có thể thu về một giỏ tiền bạc, trừ tiền vốn và phân chia một nửa tiền lời thì Lưu Tảo Hoa vẫn kiếm được. Một năm tiền thuê này trả xong rồi, tiền thua năm sau hoặc năm sau nữa đã có sẵn.
Lưu Tảo Hoa về nhà mẹ đẻ hơn nửa canh giờ, ăn nói thống soái vui vẻ rồi nói phải trở về ăn cơm trưa.
Trước khi đi nương nàng còn nắm lấy cánh tay nàng, bảo đừng nhìn bây giờ kiếm được tiền rồi thì không cần nhà mẹ đẻ, ngày tháng còn dài, ai có thể nói trước được chuyện tương lai sẽ tốt đẹp chứ? Từ xưa đến nay nữ nhân muốn sống tốt ở nhà chồng thì phải trông cậy vào cha nương ruột, huynh đệ, thậm chí là cháu trai.
Lưu Tảo Hoa cảm thấy lời này rất chính xác, nhưng chỗ dựa phía sau tam đệ muội Hà Kiều Hạnh đó mới gọi là nhà mẹ đẻ, còn nhà lão Lưu thì ai không biết ai chứ? Trông đợi vào cái nhà này, có thể mong đợi điều gì đây? Nếu thật sự có thể trông cậy vào được thì sự kiện đậu phộng lúc trước sẽ không phải thê thảm như vậy, về sau Lưu Tảo Hoa nhớ lại cũng biết mình làm không đúng, nhưng sai không riêng gì một mình nàng, oan ức tất cả lại để cho nàng gánh trên lưng hết.
Nương nàng còn nói, nếu tương lai buôn bán phát triển làm lớn, không phải sẽ cần tìm người giúp đỡ sao? Có thể tin tưởng được chỉ có huynh đệ ruột thịt nhà mẹ đẻ mình thôi.
Cũng giống như Hà Kiều Hạnh, nàng thiếu người liền mang đệ đệ Đông Tử của mình đi theo.
Lưu Tảo Hoa khi đó rất vui vẻ.
Đừng nói tới việc nàng buôn bán nhỏ không cần thuê người, cho dù rất cần người thì cũng không bao giờ tìm mấy người nhà mẹ đẻ nàng đâu... Mấy người này à, tất cả đều nhìn chằm chằm vào túi tiền của nàng, bọn hắn không đáng tin, không dựa vào được.
"Con nói nương này, nếu trong lòng các người có con thì ba năm trước đã không bức đẩy con ra ngoài đường rồi. Chuyện Trình gia sau khi phân gia ở riêng, người đã quên hết rồi à? Lúc đó sao không thấy một ai nghĩ đến gia đình chúng con vậy? Không thấy bóng dáng một người nào đến giúp đỡ chút gì hả?".