Chương 116: Chương 116

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 1,849 lượt đọc

Chương 116: Chương 116

Hoàng thị bị chuyện của cháu gái thu hút hấp dẫn, đến lúc ăn cơm chiều mới nhớ tới dâu cả, vì thế liền đi mấy bước đến sân nhà nàng hỏi hôm nay đã nói chuyện với gia đình mẹ đẻ như thế nào rồi, mời đến chưa? Nhà Lưu gia bảo ngày mai có mấy người đến?.

"Thích đến thì đến, con không quan tâm mấy người đến".

Nhìn thấy nàng chẳng thèm để ý, Hoàng thị lại hỏi nàng trở về đã nói cái gì à? Còn khuyên bảo nàng nữa, nói con người sống cả đời ai cũng có lúc mắc sai lầm, huyết mạch thí thân vẫn cần quan tâm thông cảm lẫn nhau,"Ta biết ngươi nghĩ gì, ngươi cảm thấy hiện nay không dựa vào bọn họ cũng có thể sống rất tốt, nghĩ như vậy không sai, ta muốn ngươi dù có hiểu lầm thì vẫn nhanh chóng nói ra giải quyết êm đẹp với nhau chứ không phải sợ lão đại thiếu đi sự giúp đỡ của nhà vợ, ngươi vẫn còn trẻ tuổi mà, hiện nay làm quá cứng rắn với cha nương thì sau này muốn sửa chữa lại sợ không dễ dàng, chờ tới khi ngươi có một bó tuổi rồi lại hối tiếc về điều đó ".

Người lúc còn trẻ thì tính tình nóng nảy, cái tôi quá lớn, chỉ vì chút khoé miệng mà làm ầm ĩ cãi nhau, về già quay đầu lại, lại thấy nhiều chuyện thật không đáng có.

Lưu Tảo Hoa còn cứng cổ, nói nàng bị điên rồi mới tự đưa mình đến cửa cho nhà mẹ đẻ gặm, cho bọn hắn nếm chút ngon ngọt còn không biết đòi đến mức nào đâu?.

"Không phải để ngươi ôm tiền đưa trở về, mà muốn ngươi đừng làm quyết liệt như vậy, giống như đầu năm mồng hai tết phải trở về nhà mẹ đẻ vậy, ngươi cứ thành thật cắt một miếng thịt cầm về, nhân tình đi lại đừng ném qua. Không cần phải thân thiết tình cảm giống như vợ lão tam với nhà mẹ đẻ, chí ít thì trên mặt mũi vẫn phải có thể diện không có điểm chê trách chứ".

Trong thôn luôn có những câu nói dành cho bốn cô con dâu Trình gia. Nhắc mới nhớ, Hà Kiều Hạnh là người một lời không hợp liền động thủ, cho dù người ta có nói nàng là con cọp cái hung dữ, đã thành thân hơn ba năm rồi mà không sinh được một đứa con trai nào... Nhưng trong lòng mọi người vẫn ghen tỵ hâm mộ với Trình gia vì có được con cọp cái này.

Nói như thế nào đây?.

Nàng đối với người tới cửa gây chuyện thì không khách khí, nhưng đối với người nhà lại rất tốt, vừa xinh đẹp, vừa có bản lĩnh.

Nếu làm Hà Kiều Hạnh phát bực thì có thể sẽ đánh gãy chân gãy tay người ra, còn Lưu Tảo Hoa không có giống tính tình như nàng. Lưu Tảo Hoa tức giận lên thì phức tạp hơn nhiều, người này rất yêu tiền, vì tiền mà có thể thông suốt da mặt dày lên để tiêu pha về nó, nhưng cũng là người lòng dạ hẹp hòi, thích ghi thù.

Về phần nhà Lưu gia, so với nhà Hà gia thì bọn hắn kém cách xa mấy vạn dặm, nhưng phần lớn con người đều như vậy, trong nhà có con gái cho ăn cơm nuôi lớn rồi gả cho một gia đình tử tế thì coi như là hết lòng quan tâm giúp đỡ, nàng sống ở nhà chồng như thế nào người nhà mẹ đẻ không quá quản, bị ủy khuất cũng chỉ khuyên nhẫn nại, khuyên ngươi kiềm chế tâm tính nói nhà ai không phải trải qua như thế đây?.

Bởi vì rất nhiều người đều làm như vậy nên bọn hắn tất nhiên là cảm thấy không sai, về phần Lưu Tảo Hoa sau khi có tiền giàu có nhà mẹ đẻ trông cậy vào nàng quay đầu sẽ giúp đỡ huynh đệ, bọn hắn cũng cảm thấy đây là chuyện đương nhiên.

Nói như thế nào nhỉ?.

Nhà mẹ đẻ sinh ngươi ra, một bát nước một bát cơm nuôi ngươi lớn lên trưởng thành, lo lắng đem ngươi gả đi, có cuộc sống tốt thì sao lại không báo đáp một hồi chứ?.

Rất nhiều người đều có ý thức đứng về phía nhà Lưu gia, tự mình chỉ trích phê phán Lưu Tảo Hoa rất nhiều, nói người này quá lạnh nhạt, là người không có trái tim. Trước đó chưa giàu có thì còn qua lại với nhà mẹ đẻ, hiện tại con mắt mọc dài đến trên đỉnh đầu rồi không nhìn thẳng nhìn người. Quanh năm suốt tháng trở về một chuyến cũng không gặp nàng nói cho thêm chút gì, đừng nói là đồ vật, ngay cả một lời nói hữu ích cũng không có.

Ở trên trấn đều nghe nói, cửa hàng nàng ở trong huyện buôn bán rất tốt, hai vợ chồng ngày nào cũng loay hoay đến mức chóng mặt, hai người bận rộn làm buôn bán thức ăn đến mức con cái không thể chăm sóc tới, rõ ràng là có thể mời người giúp đỡ như Trình Gia Hưng, Lưu gia nghĩ đưa người đi kiếm chút tiền trở về, còn Lưu Tảo Hoa thà rằng chính mình mệt mỏi co quắp cũng không nguyện ý mời bọn họ.

Không chỉ vậy, trước đó hai vợ chồng muốn vào huyện, trước khi đi phải đem đồng ruộng trong nhà cho thuê hết, lúc ấy Lưu gia nghĩ muốn tiếp quản để trồng trọt, Lưu Tảo Hoa thoạt đầu không chịu bớt chút tiền, về sau mới miễn cưỡng đồng ý bớt một ít, nhưng lại biểu thị là địa tô muốn thu hết một lần không cho nợ, vì thế hai bên nói chuyện không thành.

Sau đó mấy người Lưu gia cứ nói đến đây đều rất tức giận, chỉ trích nàng cay nghiệt, nói nàng coi tiền ở trong mắt chứ không có một chút tin người, đều nói trong tay không dư dả mà đã như thế rồi, giống như cảm thấy nhà mẹ đẻ nhận không lươn chạch khất nợ vậy.

Lưu Tảo Hoa sau khi nghe đến đây còn gật đầu nói bàn chuyện tiền bạc thì không kéo đến tình cảm trộn lẫn vào, muốn thuê ruộng đất phải có tiền, không bỏ nổi tiền ra thì người nào dám cho thuê đây? Để cho ngươi kéo dài đến mấy năm quay đầu vẫn không chịu trả, nếu người đi đến cửa lấy tiền có phải còn trả đũa nói con gái gả ra ngoài giàu có rồi còn so đo mấy đồng bạc này, muốn bức đầu nhà mẹ đẻ vào chết à?...

Cuối cùng ruộng đất của đại phòng cũng không cho người nhà Lưu gia thuê, lúc ấy Lưu Tảo Hoa đem mọi chuyện xử lý xong rồi mới đi vào huyện, sau khi nàng rời đu, Lưu gia đã hung hăng phê phán chỉ trích nàng, vì thế trong thôn có rất nhiều lời đàm tiếu.

Những việc này mọi người ở trong huyện đều không rõ ràng lắm, nếu biết rõ thì Hoàng thị sẽ không giúp đỡ khuyên bảo.

Bà bà là người từng trải đứng bên cạnh khuyên con dâu vài câu, cũng không ép buộc nàng nhất nhất phải làm thế nào, kiểu gì, mà chỉ bảo Lưu thị hãy suy nghĩ cho rõ ràng, sau đừng hối hận là được.

Lưu thị quả thật đã suy nghĩ kỹ càng, nàng là ăn cơm ở nhà mẹ đẻ lớn lên, nhưng lúc ở nhà mẹ đẻ cũng làm việc, về phần nói Lưu gia đem nàng gả tới Trình gia... Lại không có chuẩn bị lo liệu đồ cưới, vì sao phải kêu nàng kính dâng cho nhà mẹ đẻ nhiều như vậy?.

Nếu cha nương huynh đệ không quá đáng thì hàng năm đưa chút gạo mì, thịt heo trở về nàng cũng không keo kiệt đâu.

Nhưng ngươi đã nói làm cho ta không thoải mái, tại sao ta phải làm cho ngươi thoải mái chứ?.

Não của Lưu Tảo Hoa đặc biệt nghĩ rất đơn giản, nàng nghĩ thông suốt rồi tiếp tục đi dọc đường cũ. Ngày hôm sau nhà Trình gia tổ chức bàn tiệc ở thôn, mời đầu bếp trong trấn về nấu thức ăn, trên bàn thịt cá chất đầy bát, nghiễm nhiên trở thành đủ đúng kiểu hai từ rượu thịt.

Quả thật có mấy người nhà Hà gia đến, còn Lưu gia cho dù bị Lưu Tảo Hoa làm tức giận không nhẹ cũng ăn mặc chỉnh tề đi đến vì không muốn bỏ lỡ một buổi đầy món ăn ngon như vậy.

Sau khi ăn uống no say, Trình Gia Vượng đem chuyện sắp xếp an bài xong xuôi nói ra, rồi lại nhét cho Hoàng thị rất nhiều tiền, sau đó mới thu dọn bọc hành lý đi đến cùng với nha môn. Về phần cô vợ Viên thị của hắn, trải qua do dự và không nỡ đã quyết định ở lại nhà mẹ đẻ bên kia sinh con, nói không muốn gây thêm phiền phức cho bà bà.

Con dâu nói không muốn nàng trông nom chăm sóc, Hoàng Thị mừng rỡ vì thanh nhàn.

Vốn dĩ nàng cũng chỉ có một đôi tay, nếu muốn đi hầu hạ vợ lão tứ thì không thể giúp nhà lão tam. Viên thị nói tự nàng xoa thể lo được, cũng là chuyện tốt.

Hoàng thị vẫn ở lại Trình Ký, giúp đỡ một số việc rồi trông cháu.

Công việc buôn bán bánh trung thu của Trình Ký đã dừng lại, sau khi mở cửa trở lại hắn tiếp tục bán bánh nướng, điều này khiến những miệng thực khách thích ăn mặn rất vui mừng , lúc đầu nhà bọn hắn bán bánh nướng trăm ăn không ngán, sau này dừng lại không bán mấy tháng, một lần nữa mở cửa lại dậy sóng bùng nổ doanh số.

Hơn nữa Hoàng thị đã nhìn thử nhiều nên tay nghề làm bánh nướng rất tốt, đa số nàng làm phần lớn, cho nên tạm thời nàng sẽ đảm nhiệm làm bánh nướng. Còn Hà Kiều Hạnh suy nghĩ làm món mới, nàng nhớ tới bánh nướng chà bông *** ở đời trước nổi tiếng khắp cả nước, nên nghĩ muốn thử làm chúng.

Thịt chà bông không phải ở hiện đại mới có, từ xa xưa người Mông Cổ đã ăn nó, là một món ngon của vùng đồng cỏ thảo nguyên.

Bởi vì thời không gian này có Mông Cổ hay không thì nàng không biết, cho dù có thì giai đoạn nay giao lưu giữa các dân tộc cũng không nhiều, chà bông đối với Lộc Châu mà nói thì nhất định là hàng mới mẻ.

Thứ này đặt ở thời hiện đại có thể mua được sẵn, Hà Kiều Hạnh thật sự là lần đầu tiên làm nó, nàng biết đại khái chuyện gì đang xảy ra, và đã xào ra mấy nồi không thành. Có thịt chà giống thì làm bánh chà bông sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Mẻ bánh nướng chà bông đầu tiên làm được là vào buổi chiều, Hà Kiều Hạnh đưa cho bà bà Hoàng thị, Trình Gia Hưng, và Đông Tử mỗi người cầm một cái, không nói đến hai người bên trong có phản ứng gì, chỉ nói mình Đông Tử đứng ở ngoài quầy, hắn cầm tới liền gặm một miếng, khuôn mặt rạng ngời viết lên hai chữ -thật thơm, không khác gì nhắc nhở khách hàng nhớ lại dáng vẻ lúc hắn ăn thịt heo xé cay vậy.

Đừng nhìn Trình Ký mới mở cửa được một năm, bảng hiệu vàng đã có, cửa hàng tuy có quy mô nhỏ nhưng lại vó địa vị rất cao trong lòng các tín đồ ẩm thực địa phương. Mặc dù nhìn Đông Tử cầm bánh có vẻ ngoài rất bình thường, thậm chí mùi thơm bên trong không bằng bánh nướng, nhưng vẫn có người nhịn không được thèm ứa nước miếng.

Đây là dựa vào sự tin tưởng với bà chủ!.

Bà chủ Trình Ký chưa bao giờ khiến người ta phải thất vọng, nàng chưa bao giờ bán đồ ăn vặt không ngon!.

Có người thử thăm dò hỏi: "Đây là món mới trong cửa hàng sao? Bán thế nào vậy?".

"Có thể nếm thử không?".

"Món này gọi là bánh gì?". ...

Lúc nào mở bán và giá cả ra sao Đông Tử không phải là người quyết định, hắn ứng phó không được liền gọi tỷ phu Trình Gia Hưng. Trình Gia Hưng ra ngoài, đem con gái béo thèm ăn ném cho Hà Kiều Hạnh, nếu những món khác Hà Kiều Hạnh không dám tuỳ tiện cho ăn đâu, nhưng chà bông thì khác! Cái này đã xào qua nên mềm nhão, không đau răng cũng dễ tiêu hoá, dễ cho ăn.

Đông Cô đã gần hai tuổi rồi, ngoại trừ những món tiêu hoá không tốt thì thức ăn bình thường nấu mềm là con bé có thể ăn được.

Giống như bánh nướng Hà Kiều Hạnh sẽ không cho ăn, nhìn con bé thèm chà bông nên cho ăn hai muỗng.

Khi đang cho ăn còn hỏi bà bà: "Con hé nhà chúng ta có phải béo quá rồi không ạ? Trước đó con không cảm thấy gì, hôm về thôn lo làm bàn tiệc nhìn mấy đứa nhỏ nhà Chu gia không chênh lệch nhiều nhưng lại thấp với gầy hơn con bé hai vòng".

Đúng vậy, nhưng béo thì có gì không tốt, Hoàng thị còn nói: "Bọn hắn lấy cái gì để so với cháu gái ta? Nhìn Đông Cô xem, mới hai tuổi đã có thể đem đứa bé năm tuổi ấn nằm trên mặt đất đánh".

Hà Kiều Hạnh đầu đầy hắc tuyến: "Nương còn khen con bé nữa?".

"Thế nào là khen? Đây không phải là lời nói thật sao? Con bé khẩu vị tốt nên cứ để con bé ăn đi, cô nương nhà chúng ta có thể chạy nhảy, ăn nhiều một chút có là gì, chỉ một lát đã đói bụng. Hơn nữa có thể ăn là phúc, ăn no người chắc khoẻ là một điều may mắn ".

"Nói tới đây, Đông Cô đã gần hai tuổi rồi, con và lão tam tính thế nào? Có phải là lúc nên cho con bé thêm đệ đệ rồi không?".

Con gái béo mập miệng ngậm thịt chà bông, hàm hồ lặp lại: "Thêm đệ đệ?".

Hà Kiều Hạnh đưa tay chỉ trên trán con bé: "Không có nói chuyện với con, con ăn đi".

Ồ, ực dạ.

Hà Kiều Hạnh cho con bé ăn mấy miếng nhỏ rồi không cho ăn nữa, Đông Cô có hơi thất vọng nhưng không làm ầm ĩ, chỉ nói ngày mai con cũng muốn ăn, ngày mốt cũng muốn.

Cứ như vậy, những chiếc bánh nướng chà bông Trình gia dưới sự mong đợi chung của con gái béo và thực khác đã được bán. Trước đây bánh nướng chà bông cùng que cay là món ăn vặt rất phổ biến trong cả nước, các chủ cửa hàng online đều bán món này, hiện tại đi qua bàn tay của Hà Kiều Hạnh nó được bán trong Trường Vinh huyện, bán chạy đến mức kinh người.

Một năm này, Trình Ký đẩy ra rất nhiều hàng mới, kiếm rất nhiều tiền, cũng tạo ra rất nhiều danh tiếng.

Trước đó là sợ trêu chọc phải Mẫu Dạ Xoa, dù là trông thèm đỏ mắt đều khắc chế không đến gây sự.

Hiện tại Hà Kiều Hạnh đã thể hiện năng lực rất lớn, đồ ăn ngon do chính tay nàng làm ra tầng tầng lớp lớp, có câu nói lợi ích đủ lớn thì sẽ có người chấp nhận rủi ro, vì thế liền có người bí quá hoá liều, lúc này đến không phải là thu bảo kê, mà là một tiểu soái ca, Tôn thiếu gia nhà phía tây.

Bọn hắn nghĩ ra một con đường cong cứu nước, trước hết chuẩn bị làm quen kết bạn với Trình Gia Hưng, xưng huynh gọi đệ sau đó mở tiệc tiếp đãi người gia đình Trình gia, quang minh chính đại nhận biết Mẫu Dạ Xoa, dụ sắc nàng, mục đích là tranh thủ tới đào góc tường của Trình Gia Hưng.

Hầu hết nhận lệnh đi ra đều cảm thấy rất tốt, vì buôn bán trong nhà cũng hy sinh khá lớn, dù sao ai cũng không thể nghĩ được có một ngày bọn hắn phải buông tay hạ mình đi thông đồng với một thôn cô. Tiểu soái ca đẹp trai ở đây mới mười lăm mười sáu tuổi, so với Hà Kiều Hạnh đã thành thân hơn ba năm có một cô con gái hai tuổi, thật sự là nhỏ hơn gần một vòng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right