Chương 117: Chương 117
Vào giữa tháng chín, liên tục có các thiếu gia nhà thương hộ tới cửa làm quen kết bạn, cách hai ngày lại hẹn Trình Gia Hưng đi uống rượu uống trà, nếu từ chối cả thì sẽ không thích hợp lắm nên hắn đã chọn mấy người để ứng phó.
Không quen ngồi xuống trò chuyện vài câu rồi viện cớ có chuyện đi trước, còn gặp gỡ người quen thì nói nhiều thêm một lúc.
Quả thật có người đem chủ đề nói về Hà Kiều Hạnh thì Trình Gia Hưng cũng không trả lời quá nhiều.
Thấy chiêu này không hiệu quả, có người đổi cách mượn trong nhà mở bàn tiệc rượu nên gửi thiệp đến mời ông bà chủ Trình Ký, lúc đến mời còn bảo hắn mang theo vợ đi cùng, nói cửa hàng mở đã gần năm trời rồi mà tất cả mọi người còn chưa quen mặt bà chủ, còn nói cho dù buôn bán cần hắn, cũng không thể mỗi ngày đem người trói chặt ở trong cửa hàng, hãy thường xuyên mang người đi dạo một vòng.
Thậm chí còn có người dùng giọng điệu trêu chọc hắn: "Ông chủ Trình chẳng lẽ còn sợ vợ bay đi mất hay sao?".
Trình Gia Hưng biết người khác nghĩ gì nên hắn không thèm giải thích, đâu phải hắn giữ không cho Hạnh Nhi ra ngoài, là do Hạnh Nhi không thích ra ngoài đó chứ. Theo lời nàng nói, thì ở nông thôn nói chuyện với nhóm tẩu tử hay muội tử đều phải suy nghĩ rồi mới nói, giờ lại gặp phải gia đình thương hộ, có người nào không giỏi nói lấy lòng vui đùa tâm người chứ? Muốn nói điều gì không được suy nghĩ quá nhiêu.
Hà Kiều Hạnh không ngốc, không đến mức tuỳ tiện tiến vào cái lưới của người ta, nhưng muốn nàng phải suy nghĩ năm sáu lần thấy không có vấn đề gì mới được mở miệng nói một lời, vậy thì quá mệt mỏi rồi.
Thà rằng đem những tinh lực này dùng trên người Đông Cô hoặc lấy ra suy nghĩ việc ăn uống cũng tốt, hà tất gì phải bận tâm dính đến những âm mưu lục đục đó chứ?.
Nghĩ như thế, nhưng nàng cũng đi ra ngoài hai lần, đây gọi là phép tắc lịch sự, đến nhà người khác liền thành thật ngồi cùng một chỗ với vợ và các tiểu thư, đa số thời gian đều là lắng nghe, bị hỏi đến mới đáp, nàng không tranh cướp lời nói, chứ đừng nói gì tới nhìn loạn và đi lung tung.
Ngoài ra, Hà Kiều Hạnh còn có ý thưởng thức quá các loại bánh ngọt được các gia đình lớn sử dụng.
Giống như mùa này, các gia đình đều yêu thích bày bánh hoa quế, bánh hoa quế ở địa phương tương tự như bánh đậu xanh ngọt màu vàng, đưa vào trong miệng cắn nhẹ một phát là tan ra, ăn rất ngon. Hà Kiều Hạnh lúc ấy còn nghĩ ra một loại khác gọi là bánh hoa quế thuỷ tinh**, bánh được làm ra nhìn rất óng ánh trong suốt, có thể thấy từng đoá hoa quế nở rộ bên trong, bề ngoài của nó so với bánh bản địa đẹp ngon hơn một chút.
Hà Kiều Hạnh chỉ là bà chủ của một cửa hàng nhỏ nhưng tay nghề của nàng tốt đến mức không ai dám xem thường. Nhìn thấy nàng nếm bánh hoa quế đến thất thần, người ngồi đối diện cười một tiếng rồi hỏi: "Hà tỷ tỷ thích ăn món này sao? Ta bưng luôn đĩa bàn này đến nhé".
Giọng điệu của nàng rất bình thường, biểu hiện cũng không giả tạo nhưng lời nói có mấy phần mỉa mai. Không phải sao, bên cạnh cũng có người khác đang cười, còn có người đi theo trêu chọc.
"Món này ta ăn chán rồi, bà chủ thích ăn thì bưng tới luôn đi".
"Nói về những người ngồi ở đây, chỉ có Hà tỷ tỷ và Lý tỷ tỷ trong nhà làm bán bánh ngọt điểm tâm, có thể thèm món này sao?".
Hà Kiều Hạnh lau tay rồi nói: "Ta không thích ăn món này, chẳng qua nghĩ đến bánh hoa quế còn có một loại cách làm khác".
Lúc đầu mọi người đều có chút không có tinh thần, nàng nói ra lời này tất cả đều hào hứng không ít, truy vấn hỏi cách làm như thế nào? Có thể lưu hành trong huyện một khoảng thời gian không? Hà Kiều Hạnh sao có thể nói cụ thể chi tiết cách làm như thế nào cho người khác? Nàng chỉ nói một chút về bề ngoài, còn nói hai loại bánh hoa quế này có hương vị khác nhau nhưng ăn đều rất ngon.
"Vậy lúc nào thì Hà tỷ tỷ làm chủ mời chúng ta ăn một bữa đi?"
"Làm chủ chỉ sợ không được, ta ở trong huyện chỉ có gian cửa hàng kia, không có nhà. Nếu như thật sự muốn nếm thử thì ta sẽ làm một lần, các vị cứ sai người đến Trình Ký lấy".
Sau đó Hà Kiều Hạnh thật đúng là đi mua một bình đường hoa quế để làm bánh hoa quế thuỷ tinh. Mấy nhà kia muốn nếm thử nên đã cử người đến cửa hàng lấy, phân lượng không nhiều, chỉ có ba năm miếng đủ cho bọn hắn nếm ra vị ngon của bánh.
Trước kia còn có người nói rằng bánh nướng là thứ bánh dành cho người bình thường ăn, hương vị cho dù có ngon đến đâu cũng không thích hợp để bày ra đĩa, vẻ ngoài không có gì là nói lên đẳng cấp cả.
Nhưng bánh hoa quế thuỷ tinh lại không giống như vậy, món này đặt lên bàn liền muốn ăn, chưa cần nếm thử, chỉ nhìn thôi là đã cảm thấy ăn rất ngon rồi.
Tình hình hiện tại là bánh nướng chà bông còn chưa có hạ nhiệt đâu, mỗi ngày làm bao nhiêu cũng không đủ bán... Nhưng lại có một số người ngo ngoe động đậy muốn bà chủ làm bánh hoa quế thuỷ tinh bán. Bà chủ bảo món kia là dùng để đáp lễ, đáp tạ người ta mời nàng đi ăn tiệc, nàng không có kế hoạch bày ra bán, chí ít trước mắt lúc này là như vậy.
Làm các nghề khác thì không sao, nhưng cùng dạng buôn bán đồ ăn cảm giác như đâm vào tim vậy.
Người cùng nghề ra món mới ít nhất cũng phải quảng bá thương hiệu bán một hoặc hai năm, nào mới có hai tháng thì dừng lại bao giờ? Đó chính là Trình Ký, trước đó bánh nướng ngàn lớp nhân trứng muối bán rất chạy đã dừng lại, bánh mochi bán tốt như vậy mà cũng dừng, thịt xiên nguội bán chạy lại dừng, gần đây là bánh dẻo lạnh đang bán dịp trung thu, không cần phải nói nữa, nó cũng vang dội ra cả huyện nhưng rồi cũng dừng... Cứ như vậy mỗi loại bán một thời gian là dừng, thật không công bằng khi ông trời để nàng ngừng bán hàng trong một thời gian rồi tiếp tục suy nghĩ làm ra món mới. Điều này thật sự là quá không công bằng.
Không biết là do đối với Trình Gia Hưng khăng khăng một mực hay là Hà Kiều Hạnh không hiểu chuyện phong tình, nói tóm lại là con đường cong vẹo cứu nước dùng sắc đã không thành. Còn có người nhắc đến với Trình Gia Hưng, nói đừng làm nhiều như vậy, chỉ bán một hai món được không, chừa một đường sống cho mọi người với.
Giống như trước đó dừng bán bánh nướng ngàn lớp nhân trứng muối, tiếp sau đó là bánh mochi, tất cả mọi người nhìn mà trông thèm rất lâu.
Loại chuyện này tất nhiên là được nhắc với Trình Gia Hưng.
Trình Gia Hưng nghe xong thích thú nói: "Chúng ta vừa mới bắt đầu bán hàng, có rất nhiều người đi mua về nếm thử, cũng đã học làm qua, không có một ai làm được món nào sao?".
Nghe có vẻ châm chọc mỉa mai, nhưng hắn nói rất đúng.
Bánh nướng ngàn lớp nhân trứng muối thì đơn giản hơn một chút, có người đã học làm theo được giống tương tự, nhưng mùi vị lại có sự khác biệt. Sự kết hợp giữa lòng đỏ trứng muối và nhân đậu đỏ, lớp da bánh giòn xốp bên ngoài không thể đạt được hương vị hoàn hảo, cho dù làm bao nhiêu lần cũng vậy, dù dáng vẻ bề ngoài nhìn giống nhưng ăn lên lại không giống, cảm giác mỗi lần ăn đều không ngon.
Còn về bánh mochi và bánh trung thu dẻo lạnh sau này thì chỉ có thể viết lên mấy chữ: Không có cách.
Tất cả mọi người đều phát hiện, Hà Kiều Hạnh nàng đặc biệt rất giỏi trong việc làm các loại bánh có kết cấu trong suốt mềm mại, món điểm tâm truyền thống của địa phương là bánh đậu xanh, bánh hồ điệp xốp giòn các loại , nàng làm mấy món mới này cho các sư phó nhìn nếm nhưng vẫn như lọt vào trong sương mù. Chẳng hạn như trong thành phần bảy tám nguyên liệu thì bọn hắn đã có thể đoán ra được năm loại, nhưng năm loại này khi phối kết hợp với nhau không tạo ra cảm giác giống, lăn qua lộn lại giày vì mệt gần chết vẫn đều không ra được.
Tài nghệ không bằng người ta, không thừa nhận thì có thể làm như thế nào?.
Vì thế liên tục có người đến muốn bàn chuyện làm ăn, hợp tác với Trình Gia Hưng, muốn hợp tác cũng rất phiền phức.
Trước tiên hãy nói về công thức, nếu không thiếu tiền thì Trình gia sẽ không bao giờ bán nó. Còn về hợp tác, đầu tiên hai bên phải tin tưởng lẫn nhau, không có cơ sở này thì chuyện trở mặt nhau cũng là chuyện sớm hay muộn mà thôi? Bọn họ cùng các thương hộ trong huyện này có thể có cơ sở tín nhiệm gì đây? Cho nên trong lúc này Trình Gia Hưng không nghĩ tới khả năng hợp kiếm tiền, hắn đem việc này nói với vợ, hỏi Hà Kiều Hạnh có biện pháp gì không?.
Kinh doanh thực phẩm ăn uống đời sau thì dễ hơn một chút, đồ ở hậu thế được bọc kín cẩn thận bảo đảm chất lượng sử dụng lâu dài, mà đặt trong bối cảnh lịch sử này thì chỉ để được vài ngày đã hỏng, muốn phát tài giàu có hơn nữa chỉ có cách mở rộng trải dài các cửu hàng, muốn mở rộng quy mô cửa hàng thì cần phải có nhiều người, và công thức tất nhiên dễ bị tiết lộ ra ngoài.
Điều quan trọng nhất để kiếm tiền từ tay nghề thủ công là phải giữ bảo mật thật tốt công thức, một khi công thức bị tiết lộ ra ngoài, người ta sẽ dựa vào vốn liếng chỗ dựa vững mạnh để đánh bại ngươi đúng không? Còn ngươi sẽ dựa vào cái gì để đứng vững chân đây?,
Bất quá Hà Kiều Hạnh cảm thấy tình hình như bây giờ đã tốt rồi, muốn mở rộng quy mô, chỉ có mấy người này trong nhà dù có lòng nhưng không có sức, lăn lộn làm không tốt có khi còn mất công dã tràng ấy chứ.
Việc hợp tác cứ như vậy bị gác lại, Hà Kiều Hạnh luôn cảm thấy có người muốn lôi kéo làm quen nàng, nhưng nàng không quan tâm lắm. Một mặt là phải chiếu cố việc buôn bán của nhà mình, còn đối diện bên kia đại tẩu đã bắt đầu bán malatang. Đồ dưới đáy nồi là do Hà Kiều Hạnh giúp đỡ điều chỉnh chuẩn bị mùi vị, còn dầu ớt cay được đưa ra cho khách cũng do Hà Kiều Hạnh dành bớt thời gian để làm với Lưu Tảo Hoa.
Bảng hiệu Bánh Đúc Mỹ Vị tạm thời được lấy xuống, bây giờ thay treo vào đó là MaLaTang Mỹ Vị ( hoặc gọi là Ma Lạt Năng).
Ma Lạt Năng món này quá thơm, nhóm lửa nấu bên ngoài toả ra hương vị kia đã thu hút được người qua đường lại đây trong vòng mấy giây. Lưu Tảo Hoa vốn dĩ là người thích khoác lác khéo miệng, nên muốn dỗ người vào tiệm ăn chút gì đó quả thật không khó, gặp lúc vừa đói bụng liền đi vào với nàng, ngồi xuống gọi thịt viên, đậu phụ cắt lát, các loại rau tương tối rẻ. Chỉ cần tuỳ tiện gọi mấy thứ đã nấu ra được một bát, vừa cay vừa nóng ăn toát cả mồ hôi, món này đặt bán vào lúc cuối mùa thu đầu mùa đông thật sự là quá tốt.
Ăn Ma Lạt Năng không chỉ vui thích về ăn uống, mà mặt tiền cửa hàng đã được thay đổi để mọi người lúc rảnh rỗi dễ dàng trò chuyện hơn, cho nên lúc bắt đầu ăn bầu không khí đặc biệt sôi nổi.
Thành thật mà nói, Lưu Tảo Hoa rất mệt mỏi, nàng trời chưa sáng đã phải thức dậy chuẩn bị đồ nước súp trong nồi, rồi các nguyên liệu nấu ăn để sẵn đó, vừa mở cửa liền bận rộn đến lúc đóng cửa, nấu nấu nấu khó có lúc thời gian rảnh để nghỉ ngơi.
Mà thuận tiện của nó cũng có.
Vốn dĩ trong nhà phải nấu cơm nấu đồ ăn, nàng bán ma lạt năng, buổi sáng nấu cơm để trong nồi, đến giờ ăn cơm thì hâm nóng lại rồi nấu thêm một bát ma lạt năng là có thể ăn luôn. Món ma lạt năng này người khác đến ăn một lần phải tốn mất tầm 10 vân tiền, còn nhà mình ăn chỉ tính chi phí, cũng không đáng mấy.
Khách bị mùi thơm của ma lạt năng gọi đến, ăn no xong thuận tiện sang cửa hàng đối diện mua thịt heo xé cay hoặc bánh nướng chà bông, hai nhà chiếu cố lẫn nhau buôn bán rất tốt.
Lưu Tảo Hoa lại một lần nữa mở cửa buôn bán, Hà Kiều Hạnh bên này tiền thu vào tay càng nhiều hơn, nàng bận rộn cả ngày không có thời gian tiêu tiền trong túi cho nên số tích góp tăng lên rất nhanh.
Lại nói đến nửa năm trước Đường thị lúc ấy thúc giục Đông Tử thành thân, thoạt nhìn Đông Tử không kháng cự, hắn nói chỉ cần đôi bên đều nhìn trúng nhau là khi nào cũng có thể làm tiệc vui. Thấy hắn phối hợp như vậy, Đường thị còn cho rằng năm nay sẽ có con dâu mới bước vào cửa nhà cũ Hà gia.
Sự thật đã chứng minh, để tìm được một người vợ có thể chung sống cùng đồng tâm hiệp lực trải qua ngày tháng tốt trong cuộc sống không hề dễ dàng.
Sau khi Đông Tử nói ra yêu cầu, Hoàng thị giúp đỡ đi ra ngoài thả lời nói, có người nguyện ý gả cho hắn nhưng hắn lại không coi trọng, chuyện cứ rề ra như thế vẫn chưa giải quyết được, còn Đông Tử nhìn như thế nào cũng không nóng vội, hắn ngày nào cũng đứng ở quầy vui vẻ bán bánh nướng chà bông, lúc rảnh thì đi vào huyện dạo nhìn xem một vòng, chú ý chủ yếu là các cửa hàng buôn bán tốt, hoặc nghề gì có tiền vốn là đi vào.
Để nói rằng mấy nhà bên cạnh gần đây, buôn bán tốt nhất ngoại trừ Trình Ký đó là Ma Lạt Năng Mỹ Vị, Đông Tử đặc biệt hâm mộ cửa hàng ma lạt năng của nhà Trình đại ca đối diện, mới đầu nghe nói hắn còn cảm thấy thứ đồ kia không thể bán kiếm được tiền, theo như lời lão tỷ nói, chẳng phải ma lạt năng chỉ là nấu một nồi gia vị cay cho người ta thôi sao? Vẫn là nấu loạn tùm trong nồi.
Chỉ sau khi ăn qua hắn mới biết được hương vị kia.
Đặt trong thời tiết lạnh giá, sau khi ăn xong vẫn còn muốn ăn nữa, mỗi ngày đều nhớ thương về nó.
Đừng nói khách hàng bên ngoài, ngay cả mấy nhà buôn bán bên cạnh cũng không chịu nổi mùi thơm đó, mỗi ngày đều có người đưa tiền cho nàng, Đông Tử thường xuyên nghe được có người gọi Lưu Tảo Hoa nấu cho hai phần, Lưu Tảo Hoa nấu xong thì rướn cổ lên hét một tiếng, người kia liền cầm lấy tiền lấy bát tô đi ra cửa.