Chương 118: Chương 118
Đông Cô sinh giữa tháng mười, ma lạt năng trở nên rất nổi tiếng ở Trường Vinh huyện, cô bé cũng vừa tròn đầy hai tuổi. Trong nhà không có sức lực để làm tiệc sinh nhật lớn, ngày hôm đó chỉ đóng cửa sớm một chút rồi sắp xếp làm mấy món ăn theo khẩu vị của cô bé.
Đồ ăn là do bà bà và nàng dâu phụ trách, đang bận giữa chừng thì Lưu Tảo Hoa cũng đến phụ giúp đỡ, tất cả mọi người náo nhiệt vui vẻ một hồi. Hoàng thị làm trưởng bối còn nói thêm vài câu, đại khái chính là một năm này Trình gia thay đổi rất tốt, cuộc sống trôi qua không tệ. Khi người ta nghèo thì cảm thấy việc kiếm tiền là quan trọng nhất, sau khi trong tay có dư dả đủng đỉnh đồng ra đồng vào thì phải nắm giữ những thứ khác.
Lưu Tảo Hoa vừa chia đùi gà cho Thiết Ngưu và Đông Cô, liền hỏi lão nương những thứ khác đó là gì?.
Hoàng thị không vui liếc nhìn nàng một cái, nêu ví dụ như an cư lập nghiệp, thêm nhân khẩu.
Ồ... Trọng điểm chính là sinh đẻ.
Nghĩ cũng thật là, cả bốn đứa con trai nhà Trình gia đều đã thành thân, nhưng chỉ có một cháu trai duy nhất là Thiết Ngưu, ngoài ra còn có hai cháu gái Đông Cô và Thất Cân, phía dưới không có một ai nữa. Nếu như vừa thành thân tình hình như vậy thì không đáng trách, đằng này Lưu Tảo Hoa đã gả tới đây 10 năm, Hà Kiều Hạnh hơn ba năm, nhìn thế nào cũng thấy có vẻ hơi ít.
Trước đó Trình Gia Hưng đã nói không cần vội vàng, nhưng trong chớp mắt Đông Cô đã tròn hai tuổi, là thời điểm thích hợp để mang thai thêm một đứa khác, Hà Kiều Hạnh lên tiếng bảo bà bà đừng lo lắng.
Lưu Tảo Hoa đi theo gật đầu nói đúng vậy, sao phải vội vàng như vậy chứ?.
"Thất Cân nhà chúng con còn nhỏ như vậy, việc buôn bán trong cửa hàng cũng rất tốt, bây giờ là thời điểm cố gắng làm việc chăm chỉ kiếm tiền ".
Nói thật, bán ma lạt năng vất vả hơn nhiều so với bán bánh đúc, ma lạt năng có quá nhiều thứ đồ ăn phải chuẩn bị, các món chay như rau củ quả phải về thôn để gom thu mua, chứ đừng nói tới thịt và đậu phụ phải đặt trước để người ta giao hàng tới, đậu phụ đưa tới chỉ cần cắt thành khối vuông nhỏ, cái này còn đơn giản, thịt thì chia làm đôi, một nửa cắt miếng mỏng một nửa băm nhỏ để làm thịt viên, rồi còn có miến phở đều là nhà mình cầm làm từ khoai lang ... Tất cả những thứ này đều phải được chuẩn bị sẵn sàng, muốn nấu nước súp ngon phải làm thêm cả dầu ớt cay, sau khi mở cửa bên ngoài phải có người trông coi nấu nướng, bên trong cần người rửa chén bát đũa.
Người khác chỉ nhìn thấy rằng nàng buôn bán tốt, mỗi ngày kiếm được nhiều tiền nhưng trên thực tế thì rất vất vả. Sáng sớm phải chuẩn bị trước hai ba canh giờ, sau khi đóng cửa vẫn phải dọn dẹp sạch sẽ rồi mới được nghỉ ngơi.
Mở một cửa hàng như vậy còn phải chăm sóc cả Thất Cân, nàng thật sự rất đau đầu, vì thế thường xuyên bảo Thiết Ngưu trở về chăm sóc trông nom muội muội. Nếu giờ bảo sinh một đứa khác ... Lưu Tảo Hoa nghĩ không muốn sinh đẻ nữa, chí ít là hiện tại không muốn.
Nàng cảm thấy nhà mình còn nghèo hơn lão tam lão tứ, cho dù có chút tích góp cũng không nên thoả mãn, phải liều mạng kiếm tiền hơn nữa.
Còn chưa tới tuổi trung niên, làm sao có thể ngồi thảnh thơi chê có quá tiền nhiều chứ?.
Lưu Tảo Hoa liền đem suy nghĩ này nói cho bà bà nghe, Hoàng thị khịt mũi một tiếng: "Tiền, tiền, tiền, ngươi chỉ biết để tiền vào trong mắt thôi".
"Nương à! Con biết nương ngóng trông trong nhà có thêm mấy đứa cháu trai, con đây không phải đã sinh Thiết Ngưu rồi sao, giờ mà thúc giục chuyện sinh đẻ không phải đến lượt con nữa! Lão nhị so với Gia Phú nhà con không nhỏ hơn bao nhiều, bây giờ còn chưa có đâu".
Hoàng thị chỉ nói: "Lời này ta nói cho ngươi biết thôi, ngươi nghe qua rồi không có bị ảnh hưởng gì, nếu ta đi nhị phòng nhắc đến với hắn thì cái gì cũng thử rồi có khi lại tuyệt vọng hơn đấy".
Lưu Tảo Hoa:...
Nói cách khác, lão nhị yếu ớt nên muốn che chở cho hắn, còn nhà mình tâm thô không sợ mưa sa gió táp phải không?.
Nghĩ lại nhị phòng cũng thật là long đong gập ghềnh, Lưu Tảo Hoa cảm thấy có rất nhiều chuyện là lão nhị tự chính mình làm, nàng gả tới đây có mười năm, rất nhiều chuyện thấy rõ ràng. Bốn người con trai Trình gia được chia làm hai nhóm, lão đại lão nhị giống nhau, lão tứ lão tam hợp cạ một cặp. Hai ông ca ca lớn làm chuyện gì cũng đều do dự chần chừ, không đem bức hắn đến cùng thì không thể làm được chuyện lớn. Còn hai cái đứa tiểu đệ sau thì có chủ ý rất lớn, nhà người khác muốn làm cái gì tất cả mọi người đều phải ngồi xuống bàn bạc thảo luận cẩn thận vài lần, bọn hắn ngược lại thường xuyên đã đưa ra quyết định rồi mới nói cho mọi người biết.
Nghĩ đến đây, Lưu Tảo Hoa cảm thấy chính mình tốt hơn, cảm thấy Trình Gia Phú thật may mắn vì đã cưới được nàng, nếu không phải cưới nàng, sao có thể được đi theo bên cạnh thần tài vào huyện buôn bán đây?.
Mọi người luôn nói rằng người một nhà thường xuyên vì tiền bạc mà làm tổn thương tình cảm, nếu nàng nói không nói tiền bạc mới làm tổn thương tình cảm, vậy làm sao có người làm việc rõ ràng rành mạch cho ngươi?.
Đổi chỗ mà làm, ngươi muốn không?.
Trước đó buôn bán bánh đúc ngọt đến bây giờ là ma lạt năng, Hà Kiều Hạnh sù không tự mình trông nom cũng giúp nàng rất nhiều. Hà suy nghĩ chu đáo cho nàng, cố gắng hết sức giúp đỡ nàng, tại sao vậy? Còn không phải là 5 phần lợi nhuận sao.
Hoàng thị luôn nói Lưu Tảo Hoa chỉ biết để tiền vào trong con mắt, lời này không sai, bản thân Lưu Tảo Hoa cảm thấy điều này không có gì là không tốt cả, ăn mặc chi tiêu không tốn tiền sao? Đọc sách viết chữ không tốn tiền à? Con người sống không thể thiếu tiền được, vậy tại sao phải muốn nàng xem tiền tài như cặn bã đậu chứ ?
"Lúc này nương còn có thời gian rảnh rỗi nhớ thương chuyện của con với tam đệ muội sao? Tính toán thời gian, tứ đệ muội cũng đã đến ngày sinh rồi thì phải?".
Bình thường vội vàng chuyện buôn bán nên không có người cố ý đi đếm ngày sinh của Viên thị, nghe Lưu Tảo Hoa nhắc nhở, Trình Gia Hưng nhớ tới trước đó hắn nghe tin đệ muội mang thai là vào lúc mới tiến vào huyện làm buôn bán một đoạn thời gian, lần đó là vì lòng đỏ trứng muối mới về thôn, đồng thời nghe được hai việc vui.
Đó là lúc nào nhỉ?.
Giữa tháng hai hay tháng ba.
Khi đó phát hiện ra hỉ mạch chính là vào đầu năm, cho dù có mang thai mười tháng thì tính giờ cũng nên sinh rồi.
"Không biết thai này của nàng là con trai hay con gái nhỉ".
Sờ lấy lương tâm mà nói, mặc dù nàng cũng thích cháu gái nhưng trước đó đã có Đông Cô và Thất Cân đều là cháu gái, cho nên Hoàng thị liền ngóng trông con dâu thứ tư sẽ sinh con trai. Không riêng gì muốn con trai tiếp tục kéo dài hương hoả, mà còn cảm thấy có con trai thì Viên thị sẽ yên lòng hơn, người có yên lòng mới an phận một chút.
Có thể ông trời nghe được lời cầu mong của Hoàng thị nên thật sự đồng ý với nàng. Nửa tháng sau, Viên thợ mộc để người học đồ hắn mới nhận chạy một chuyến vào huyện thành, nhắn cho Trình Ký bên này rằng Viên thị đã sinh được một tiểu tử béo mập.
Người học đò này truyền lời xong liền chuẩn bị trở về, lại bị Trình Gia Hưng gọi lại, vừa vặn Hoàng thị nói muốn đi trấn nhìn xem Viên thị thế nào, vì thế hắn liền chuẩn bị xe ngựa mang lão nương đi một chuyến, tiện thể chở người học đồ này trở về luôn.
Bọn hắn đi vào buổi trưa, đến chạng vạng tối người mới trở về, Trình Gia Hưng cùng nương hắn Hoàng thị đều quay lại, nói thật đúng là tiểu tử béo mập, còn nói nhà mẹ đẻ Viên thị bên kia chăm sóc hai mẹ con rất tốt. Trong tay Viên thị có tiền nên không cần bà bà vây quanh ở trước mặt, nàng hình như dự định thông qua người môi giới mua một tiểu nha hoàn tới.
Bây giờ đã vào tháng 11, cho dù mới đầu tháng nhưng trời khá lạnh. Khoảng thời gian này Trình Gia Hưng không có chạy ra ngoài mà ngồi nửa ngày bên lò nướng. Người khác có thể tránh một bên sưởi ấm nhưng Đông Tử còn phải trông quầy hàng, quầy hàng bên ngoài rất lạnh lẽo nên Hà Kiều Hạnh bỏ tiền ra may hai cái áo khoác bông dày cộm cho hắn, còn nhờ người mang về mấy cái bình nước nóng bằng đồng.
Cái bình nước nóng bằng đồng này thật sự dùng rất hữu ích, ban ngày ôm cầm trong tay hoặc trong ngực, buổi tối trước khi đi ngủ thì đổ đầy nước nóng vào đó rồi nhét bình trong ổ chăn, không bao lâu chăn bông trên giường đã ấm lên.
Có cái này dùng, dù việc ngoài quầy hàng có lạnh cũng không quá khó chịu.
Chỉ cần không gặp trời mưa thì việc buôn bán của Trình Ký với ma lạt năng đối diện đều rất tốt. Vào mùa đông có một chút mưa là trời rất lạnh, đi ra ngoài còn dễ ướt nhẹp dày bông vải, gặp trời này buôn bán sẽ ít đi hơn.
Hà Kiều Hạnh dứt khoát nhìn trời mở lò, nhìn sắc trời không tốt, khách hàng tới ít thì nàng sẽ làm ít hơn, cũng không thể để quá lãng phí. Mà ma lạt năng bên kia cũng như vậy, bọn hắn là khách đến mới nấu, chỉ cần đồ chưa bỏ vào nồi thì vào mùa đông này đều có thể cất giữ được.
Buôn bán vào mùa đông tháng mười hai âm lịch thực sự không ổn định được như mùa xuân thu, thường xuyên là một ngày tốt một ngày xấu, trời mưa xuống thì mở cửa muộn hơn ngày thường, họp chợ ngày ấy lại phi thường tốt, bận bịu cũng qua không hết việc.
Rất nhanh đã đến cuối năm, giá thịt heo đã tăng lên hai văn, tương ứng bánh nướng chà bông cũng tăng giá lên một chút. Nhưng người mua vẫn đặc biệt nhiều, đặc biệt là các ông chủ có lai lịch, thường xuyên có người hỏi Đông Tử đang đứng quầy, hỏi bọn hắn có phải sẽ về quê ăn tết không? Ngày nào sẽ buôn bán lại? Mọi người nghe ngóng một chút để tính toán chuẩn bị thời gian mua đồ, cuối năm có thể thiếu đậu phông hạt dưa cục đường, điểm tâm bánh ngọt được sao? Dù sao cũng phải mua, so với mấy thứ trước kia đã ăn chán rồi thì bánh nướng chà bông lại được người ta ưa chuộng hơn.
Trình Ký bán bánh nướng chà bông, còn Hương Di Phường và Như Ý Trai vẫn tập trung vào bán kẹo chữ đậu đường, ngày lễ ngày tết món này là bán chạy nhất.
Bọn hắn còn học được một chút từ Hà Kiều Hạnh, nghĩ dù hương vị của nó không thể thay đổi được nhưng hình thức bên ngoài lại có thể thay đổi một chút, để khách hàng nhìn thấy mới mẻ. Hai tháng cuối năm này là thời điểm cửa hàng bánh ngọt hái ra tiền, vì thế mấy nhà trong huyện đều dốc hết sức lực vào làm.
Hà Kiều Hạnh và mọi người dự định kiếm xong khoản tiền này sẽ về thôn trước vài ngày, tam hợp viện đã quá lâu không có người ở nên phải thu dọn một trận. Hai vợ chồng đang thương lượng nên mua cái gì trở về, tốt nhất là đem đồ chuẩn bị cho tết đều mua kéo trở về thì lúc này Thiết Ngưu vô cùng đáng thương đi tới.
Hỏi hắn sao thế, hắn nói bị nương đánh.
Hoàng thị hỏi, hỏi hắn đã gây hoạ ra chuyện gì?.
"Cháu không có gây sự chuyện gì cả".
"Cháu không gây chuyện?? Nương cháu bận rộn cả ngày như thế mà còn thả tay ra để thu thập cháu, cháu còn nói không gây ra rắc rối gì sao?".
Thiết Ngưu chột dạ, chột dạ trong lòng xong mới nói nhỏ: "Sắp hết năm rồi, học đường chuẩn bị nghỉ lễ nên trước đó phải làm bài kiểm tra...".
Nháy mắt Hà Kiều Hạnh đã hiểu.
Đây là bài thi cuối năm bị rớt nên bị đánh không oan.
Mặc dù Trình gia không có người đọc sách, nhưng Trình Gia Hưng và Hoàng thị cũng biết hắn làm bài kiểm tra không tốt, hỏi làm sao? Không học tập nghiêm túc? Gửi quà nhập học xong liền thoải mái qua ngày à?.
Thiết Ngưu nuốt nước bọt, nói rằng lần đầu làm bài kiểm tra nên trong lòng hắn rất hồi hộp.
Hắn mới chỉ học một năm, bài kiểm tra cuối kỳ đơn giản chính là nghe viết, Thiết Ngưu nói hắn bình thường có tập viết nhưng lúc đó kiểm tra đầu óc choáng váng nên không nghĩ nhớ ra gì để viết, sau đó phu tử thấy bọn hắn biểu hiện kém nên cho thêm bài tập về nhà, dù sao nghỉ trở về cũng không thể thảnh thơi chơi bời cả ngày được, mỗi ngày phải chép bài rồi đầu xuân đi học đường nộp cho phu tử kiểm tra.
Thiết Ngưu liền lơ là, bởi vì cha nương đều bận rộn chú ý vào trong cửa hàng, hắn bình thường tự mình đi học, chuyện học đường bên kia trong nhà không rõ ràng chứ đừng nói là kiểm tra không tốt, Lưu Tảo Hoa lúc đầu cũng không biết hắn có bài kiểm tra.
Không may là nhà hắn mở cửa hàng buôn bán, hôm nay vừa vặn phu tử dùng hết văn phong tứ bảo* nên đi ra ngoài mua, đi ngang qua đây, Lưu Tảo Hoa liếc mắt một cái liền nhận ra hắn, chào hỏi hắn rồi cứ như vậy chuyện được bóc mở ra...
*văn phong tứ bảo là giấy bút nghiên mực ấy.
"Cháu không giải thích cho nương hiểu sao? Không có nói với nàng rằng lần đầu kiểm tra nên lo lắng khẩn trương sao?".
"Cháu có nói nhưng nhưng nương không tin. Nương nói lúc đó thật sự khẩn trương lo lắng tại sao không trở về nói? Chính là không chăm chỉ học hành tốt mới chột dạ hy vọng vào trốn tránh được. Cháu nói cháu thật sự chăm chỉ học tập, nương hỏi cháu nếu thật sự học tốt như vậy còn khẩn trương cái gì...".
Lưu Tảo Hoa dù sao cũng không tin, lui một bước mà nói, cho dù hắn thật sự lo lắng khẩn trương nên thi làm bài không tốt nhưng trở về giấu diếm không báo cũng đáng bị đánh.
Thiết Ngưu nói rất nhiều nhưng không có hai người đau lòng thay hắn, Hoàng thị còn nói nên bị thu thập, ở trong huyện đọc sách chi phí cao hơn rất nhiều so với ở thôn, tiền nhập học phải giao không ít, sao có thể không chăm chỉ cố gắng học tập chứ?.
"Cha cháu cùng ba thúc thúc muốn đọc sách mà không có cơ hội, cháu là người đầu tiên trong nhà được đọc sách hẳn nên quý trọng nó. Không nói tới phải ra ngoài thi cử, mà chỉ cần học nhận biết hết các con chữ, lại học làm sổ sách, qua mấy năm nữa là có thể giúp đỡ nương cháu cũng tốt, cháu biết viết biết tính toán cũng dễ nói chuyện làm mai cho cháu hơn".