Chương 119: Chương 119
Thiết Ngưu thật sự đã chịu một trận thu thập, tuy rằng sau đó hắn từ chỗ tam thẩm thẩm lừa được rất nhiều đồ ăn ngon, nhưng chỉ cần nhớ tới dáng vẻ của nương hắn lúc động thủ là hắn vẫn còn cảm thấy mông đau nhức.
Bọn hắn ở ban học biết chữ đã được nghỉ, bắt đầu từ một tháng trước cuối năm đến giữa tháng giêng, nói qua mười lăm sẽ trở lại trường để báo danh, tính ra có đến một tháng rưỡi ngày nghỉ, những người thi tốt là có thể buông lỏng thoải mái, còn thi không được tốt thì chỉ có thảm... Lấy Thiết Ngưu làm ví dụ, nương hắn đã bị cảnh tỉnh sâu sắc, cảm thấy mình trước đó chăm chú vào việc buôn bán mà đã lơ là việc học của con trai, gần đây mỗi ngày đều giám sát hắn chép bài, trông thấy con trai đi dạo liền hỏi hắn đã viết xong bài của phần hôm nay chưa?.
Đừng nhìn Lưu Tảo Hoa chữ lớn không biết, nhưng nàng không dễ bị lừa gạt đâu, Thiết Ngưu mỗi ngày viết xong đều đưa cho nàng xem, tất cả nàng đều cất vào trong hộp gỗ rồi khoá lại, không cho cơ hội sử dụng nó nhiều lần, để đảm bảo mỗi ngày đều giao lên chữ mới viết.
Nhìn thấy nương canh phòng nghiêm ngặt như vậy, Thiết Ngưu còn giả khóc nói nương đã làm tổn thương lòng hắn, nhưng đường nương một chút cũng không tin lời con trai nói.
Lưu Tảo Hoa không ăn bộ dạng này, lập tức trả lời lại: "Trước đó nương tin tưởng con rất nhiều, kết quả con hồi báo nương như thế nào? Nếu không phải phu tử con đi ngang qua chào hỏi một tiếng thì nương vẫn còn mơ màng không biết gì. Tiểu tử thúi còn học được bản lĩnh này đấy, biểu hiện tốt liền trở về khoe trong nhà, biểu hiện không tốt liền che giấu! Con sao không nghĩ tới mình được đọc sách biết chữ là do nương cho? Không phải ai cũng có cơ hội vào huyện đọc sách...".
Cách đó mấy bước chân, bọn người Hà Kiều Hạnh đều có thể nghe thấy giọng nói giáo huấn con trai của Lưu Tảo Hoa.
Nhưng không có ai đi ngăn cản cả.
Tiểu tử choai choai là phải có người trông coi cẩn thận, buông tay thả hắn đi ra ngoài coi chừng đùa nghịch lại không kéo về được. Mặc dù thường ngày Thiết Ngưu vẫn ngoan ngoãn nghe lời, làm cái gì cũng biết đúng mực không có gây ra tai hoạ gì, nhưng phòng hoạ trước cũng không phải là điều xấu.
Tại sao ư, đọc sách thời buổi này khó khăn hơn rất nhiều so với lúc Hà Kiều Hạnh học ở kiếp trước, đặc biệt là những đứa trẻ xuất thân từ nông thôn, hầu hết không được học hành nhiều. Thiết Ngưu được coi là tốt số, hắn tám/ chín tuổi đã có cơ hội được học vỡ lòng đọc sách, không giống với rất nhiều người còn thông minh, có thiên phú đọc sách hơn hắn nhiều nhưng lại vì nghèo mà không thể đi đọc nổi sách.
Trình Gia Hưng chính là số ít người thông minh ở trong thôn, hắn chưa từng học qua trường lớp nào, trước kia không có điều kiện còn bây giờ lại không có tâm trạng hứng thú đó. Bận bịu buôn bán làm không xuể, để hắn đi học đường ngồi ngang hàng học cùng mấy đứa sáu, bảy tuổi nghe giảng bài... Cho dù da mặt có dày đến mấy cũng chịu không được.
Hắn chính là đem tam tự kinh âm thầm ghi nhớ ở trong lòng, sau đó mua sách vở về đối chiếu biết chữ, có rảnh thì học nhận biết một số chữ. Nghĩ đến từ từ có thể đem những chữ thường dùng nhận quen hết là tốt rồi, nếu không gặm được khúc xương này liền đem trách nhiệm giao cho con gái, hoặc sau sinh con trai thì để bọn hắn cùng học tập cho tốt.
Thiết Ngưu rất vất vả mới có thể đuổi kịp tiến độ, Lưu Tảo Hoa còn hy vọng hắn trong hơn một tháng nghỉ này nỗ lực chạy đua để theo kịp, tốt nhất là đạt được một khúc cua vượt qua. Hắn ngày ngày luyện tập viết chữ đến ê cả tay, ở Đại Dung Thụ thôn lại truyền tin tức mới đến.
Là Lưu Tảo Hoa, nàng buôn bán ma lạt năng nên cứ cách hai ba ngày lại trở về kéo một chuyến rau củ, lần gần đây nhất trở về thì nghe nói Dương thị có tin vui, Lưu Tảo Hoa quay lại nói cho Hoàng thị và Hà Kiều Hạnh biết. Nói trước đó lão tứ về thôn mở bàn tiệc hẳn là đã có thai, sau đó Dương thị liền đoán là mình có thai nhưng nàng sợ còn mới ồn ào bất ổn nên mới không có lên tiếng.
"Lão nhị biết được chuyện khi nào?".
Lưu Tảo Hoa cười một tiếng: " Đệ muội không nói cho chúng ta biết, chẳng lẽ nàng còn có thể giữ bí mật với chồng mình sao? Nương người nghĩ lại đi, năm nay nhị phòng nuôi bao nhiêu gia súc gia cầm, mang thai không thể chịu nổi mệt mỏi, vì thế khoảng thời gian này không phải đều đổ trên đầu lão nhị à? Nếu mệt mỏi chịu không được không còn hẳn đã báo tin cho chúng ta biết rồi".
Hoàng thị nghĩ đến thật vừa khéo, vừa vặn lúc này là mùa đông việc ngoài đồng ruộng không nhiều, sau đó liền nghe được câu "không còn" thì ánh mắt như hình viên đạn nhìn lao vào phía con dâu cả.
"Ngươi ngoài miệng sao không có chú ý thế hả? Người mới mang thai không được nói mấy lời không hay như thế ".
Lưu Tảo Hoa đánh xuống miệng của mình: "Là con không nghĩ nhiều, nói hưu nói vượn, nương đừng so đo với con!".
Biết nàng là người nói vô tình nên Hoàng thị chỉ nhắc nhở một chút, ngược lại hỏi nàng rằng Dương thị đã lên trấn khám đại phu chưa? Đại phu nói sao? Thân thể của nàng như thế nào? Cái thai này được lâu chưa?.
"Nàng không nói nhiều, điểm ấy nương biết rồi còn gì, có thể thông báo cho con một tiếng đã là không tệ rồi, sao có thể nói với con được rõ ràng nhiều như vậy? Những chuyện này đệ muội không có nhắc đến, nàng không nói chứng tỏ là không có chuyện gì xấu rồi, ngược lại là lão nhị, nhờ con hỏi nương xem cuối năm có định giết heo hay không? Nếu muốn giết mổ heo thì hắn để lại một con, còn không giết mổ sẽ bán hết hoàn toàn. Hắn nói Dương thị không lo được, vừa vặn giá thịt bây giờ đang tăng, chỉ cần nói một tiếng là có đồ tể đến thu mua".
Hoàng thị quay đầu nhìn Hà Kiều Hạnh: "Vợ lão tam, con nghĩ sao?".
Hà Kiều Hạnh nói: "Chúng ta trở về ăn tết, ở không bao lâu liền phải đi nên cũng không cần làm thịt khô gì cả. Về phần miếng ăn trong dịp tết này thì trở về đến nhà đồ tể mua thuận tiện hơn, đừng để nhị ca giữ lại. Nhà nhị ca nuôi heo cũng không dễ dàng gì, chỉ sợ để lại giết mổ thì ca ấy không chịu thu tiền của chúng ta, đây không phải là phí công nhị tẩu vất vả cả năm sao?".
Sau khi được Hà Kiều Hạnh nhắc đến, mấy người các nàng đều nghĩ đến một chỗ.
Ra bên ngoài mua bán cảm thấy mệt mỏi là mệt mỏi thật, nhưng lại kiếm được đồng tiền lớn. Nhị phòng lại không đi ra, vợ chồng hai người bọn họ sống ở nông thôn, dựa vào trồng trọt và chăn nuôi gia súc gia cầm để phụ giúp cuộc sống sinh hoạt hằng ngày. Đối với bọn hắn mà nói thì con heo là một vật lớn, nuôi dưỡng cũng không dễ dàng gì, nếu thật sự để lại phân phát cho người trong nhà ăn mà không thu tiền, hẳn sẽ rất đau lòng.
Hoàng thị và Lưu Tảo Hoa đều suy nghĩ nhập hồn vào điều đó, nếu không có điều kiện như hiện tại, nếu là ba, bốn năm trước, muốn bọn hắn giết mổ một con heo phân phát cho người trong nhà ăn thoải mái, nghĩ lại lòng đều có thể đau tê tái.
"Vậy thì không giết, trở về mua thịt ăn".
Sau đó Trình Gia Phú về thôn kéo đồ ăn, thuận tiện đem lời nói mang về, nói nương cùng bọn lão tam đã thương lượng năm nay không giết mổ heo, để Trình Gia Quý bán hết đi.
Heo hay heo giờ không quan trọng nữa, Trình Gia Quý hỏi đại ca bọn hắn ở trong huyện lúc nào thì trở về? Cuối tháng 12 âm lịch sao?.
"Cái này trước đó chúng ta đã tính toán rồi, trở về còn phải dọn dẹp chuẩn bị nữa, làm sao có thể đợi đến cuối tháng ? Ước chừng giữa cuối tháng, khả năng là ngày 21/22 gì đó sẽ trở về. Người hơi nhiều nên chắc chia ra từng chuyến về thôn, lão nhị đệ còn thiếu cái gì thì nói với ta, chúng ta cùng nhau mua mang về, đỡ cho đệ phải chạy thêm một chuyến".
"Trong nhà cái gì cũng có, chỉ chờ mọi người trở về thôi. Năm nay thật là... Đầu năm lão tam tiến vào trong huyện, tháng ba tháng tư đại ca cũng đi ra ngoài, về sau lão tứ lại lên kinh thành, không biết lúc này đã sắp xếp ổn định chưa. Một năm nay huynh đệ chúng ta không có gặp nhau được mấy lần, đến ăn tết cuối năm cũng gom không đủ người. Tứ đệ lần này đi không biết bao lâu mới trở về được, hắn để đệ muội ở nhà mẹ đẻ chờ sinh, đệ muội đã sinh cho hắn một tiểu tử mập mạp mà cũng không thể thấy được một lần".
Trình Gia Phú vỗ vỗ bả vai hắn: "Rồi có lúc sẽ thấy thôi, đệ đó, hãy chú ý chăm sóc vợ nhiều hơn, đến lúc này rồi đừng để ý đến mặt mũi đàn ông làm gì, giặt quần áo, nấu cơm những công việc này đệ hãy chịu khó cướp mà làm, đừng để nàng mệt nhọc. Cái thai này ngàn vạn lần trân quý bảo vệ nó, dù thế nào cũng phải bình an sinh hạ ra".
Hai huynh đệ hắn còn rất hợp ý, trò chuyện xém chút nữa đã quên canh giờ, vẫn may là Trình Gia Quý nhớ tới hỏi đại ca có ở lại ăn bữa cơm trước khi đi không, Trình Gia Phú nhìn sắc trời, nào dám ở lại thêm nữa, cuộc trò chuyện dừng tại đây, chuẩn bị kéo rau củ trở về huyện.
Cha Trình thấy hắn chuẩn bị đi, liền hừ một tiếng, bảo đừng cố lề mề kéo dài đến cuối năm, sớm một chút sắp xếp công việc rồi trở về . Tách ra cả năm trời rồi, đến lúc này còn không định về đoàn tụ với nhau à? Huynh đệ cũng nên ngồi xuống uống bát rượu, nói mấy câu trong lòng.
Trình Gia Phú đáp ứng thật tốt, cũng mang lời nói tiến vào trong huyện, hắn nói cho Hoàng thị rằng cha rất nhớ nương, hỏi hắn mấy lần lúc nào thì trở về.
Lúc bận rộn không rảnh để suy nghĩ những thứ này nọ, bây giờ nghe lão đại nói như vậy, Hoàng thị cũng nhớ lão già kia, nàng hận không thể lập tức quay trở về. Trước kia chỉ ở trong thôn thì chỉ nghĩ muốn đi ra ngoài, bây giờ đi ra ngoài một thời gian rồi lại rất nhớ nhà.
Từ giữa tháng 12, Trình Gia Hưng đã chuẩn bị để về nhà ăn tết, ngay khi qua ngày 20 tháng 12 thì cửa hàng dừng buôn bán. Về cơ bản các nguyên liệu không cất giữ lại được đều dùng hết, những nguyên liệu nào còn giữ lại được thì đóng gói cẩn thận cất vào trong cửa hàng. Sau đó bắt đầu kéo chở đồ tết và người từng đợt đi về, Hà Kiều Hạnh, Hoàng thị, Đông Tử với Đông Cô là nhóm đầu tiên trở về thôn.
Lưu Tảo Hoa liều mạng bán thêm hai ngày nữa, đem toàn bộ hàng còn tồn đọng lại bán hết mới thông báo cho khách quen rằng đã đến cửa ải cuối năm nên cửa hàng sẽ đóng cửa, lần này về cũng phải đến 15 tháng giêng mới quay trở lại, đến lúc đó mong mọi người vẫn ủng hộ.
Trong mùa đông này, Lưu Tảo Hoa dành toàn bộ sự chú ý của mình vào việc buôn bán đồ ăn, tinh lực còn được phân ra để thúc giục Thiết Ngưu học tập, thật sự là không chú ý nhiều đến chuyện trong thôn. Cho dù sau khi trở về, nàng cũng không lập tức vọt đi la cà như trước mà trải giường chiếu xong xuôi rồi nằm ngủ một giấc thật sâu, ngủ một giấc thoải mái rồi mới đứng dậy bắt đầu dọn dẹp. Đem mạng nhện bám treo trong nhà quét đi, bụi bẩn bám trên bàn ghế lau sạch, trong phòng ngoài nhà đều quét dọn sạch sẽ, chuồng heo lồng gà tạm thời mặc kệ, nàng thu dọn nhà bếp với sắp xếp đồ ăn xong thì mang con gái đi nhà cũ thăm Dương thị đang mang thai, nhìn nàng khí sắc rất tốt, đứng nói với nàng vài câu rồi lại đi đến trước mặt Hà Kiều Hạnh dạo qua một vòng, cuối cùng mới đi dọc theo đường thôn.
Nàng nói rằng ở trong huyện bận bịu việc đã quen rồi, lần này về trừ quét dọn nhà cửa ra thì không có việc gì khác nữa, chợt được nhàn rỗi lại thấy không quen.
Các nàng dâu đại nương trong thôn nhìn nàng nói như vậy đâu có cảm giác nào là không quen, đây chính là khoe khoang thì có.
"Lưu thị, công việc buôn bán của ngươi làm tốt chứ? Món ma lạt thăng đó bán rất chạy phải không?".
"Bán chạy! Đương nhiên là bán tốt rồi! Nước súp là do đích thân đệ muội dạy làm, còn có dầu ớt hai ta cùng làm nữa, cái này rất là thơm! Cách nửa con phố có thể ngửi thấy được, xa xa đã kéo khách hàng đến nườm nượp ".
"Vậy một mùa đông này ngươi kiếm được bao nhiêu?".
Lưu Tảo Hoa nói nàng không có làm sổ sách, người ta hỏi nhiều hay ít, nàng chỉ nói mấy chục lượng luôn luôn có.
"Ngươi gồng gánh đi bán cũng kiếm được nhiều như vậy, về sau mở cửa hàng chỉ có con số này thôi sao? Không phải lừa người ta à?".
Nhìn các nàng liền biết không hiểu việc: "Ta bán Ma lạt năng cũng giống như bán mì sợi, bánh bao bánh nướng vậy, mỗi ngày đều buôn bán, không phải là đồ mới mẻ chỉ bán được trong dịp tết. Ngươi thấy ta mùa đông năm nay bán, sang năm có thể bán, năm sau nữa vẫn như cũ bán được, đây là công việc buôn bán lâu dài".
Hơn nữa, tổng cộng sổ sách cũng không phải là mấy chục lượng, nhưng sau khi trừ tiền vốn, chia năm phần tiền lời cho Hà Kiều Hạnh rồi vẫn thu được vào túi mấy chục lượng, khoản này thật không nhỏ đâu. Dù sao mặt tiền cửa hàng Trình Ký chỉ đáng giá xấp xỉ một nghìn hai, một mùa đông này Lưu Tảo Hoa có thể kiếm được nhiều tiền như vậy là do nàng đã liều mạng làm đấy. ...
Đầu tiên là người trong thôn hỏi về chuyện buôn bán, nói liền nói, sau đó lại đổi ngược là Lưu Tảo Hoa hỏi các nàng.
Lưu Tảo Hoa là một người yêu thích trò chuyện với mọi người, trước đó không có thời gian rảnh, bây giờ đúng là cơ hội bù đắp lại, nàng nghe người ta nói chuyện nhà đông tây một trận, chuyện nên biết đều đã biết, nàng liền chạy như bay về sân tam hợp viện.
Vừa lúc Trình Gia Hưng nướng khoai lang đỏ chín, Hà Kiều Hạnh cầm một củ, bọc trong giấy nháp rồi bẻ đôi đưa cho Lưu Tảo Hoa một nửa.
Lưu Tảo Hoa nhận lấy rồi cắn một miếng: "Còn ngọt lắm!".
"Cha đưa, đương nhiên là ăn ngon rồi... Đại tẩu, không phải ngươi vừa mới đi về nhà, sao lại tới đây? Có chuyện gì à?".
Lưu Tảo Hoa nói nàng không có trở về: "Ta vào trong thôn đi dạo một vòng, cùng mọi người nói chút chuyện".
"Ồ? Trong thôn lại có chuyện gì mới mẻ sao?".
"Hà Tiểu Cúc sinh cho Chu Tiểu Thuận một đứa con trai ngươi biết chưa?".
"Đây không phải là chuyện ở đầu tháng à?".
"Còn có vợ Đổng Tiểu Lực làm loạn nửa năm, cuối cùng bị hưu trở về, nàng rất vui mừng, nói thà bị hưu còn tốt hơn sống với con ma bài bạc. Đổng Tiểu Lực có chút chịu không nổi đả kích này, cái này có khác gì đang đùa giỡn với người ta đâu, đại ca tẩu tử hắn thật sự nhịn không được lại bắt đầu gây chuyện". ...
Đổng gia ầm ĩ náo loạn đòi phân gia ở riêng không phải một hai lần, đại phòng Đổng gia muốn vứt bỏ cục nợ này nhưng trưởng bối lại không chịu gật đầu, bọn hắn cũng biết đánh bạc không tốt, lại không cảm thấy nhất định sẽ bị lấy mạng, chỉ nghĩ Đổng Tiểu Lực là kẻ phá của.
Thời đại này phân gia ở riêng rất khó, đặc biệt là khi cha nương cả hai còn sống đều đi làm được, ngươi muốn chính mình là chủ gia đình riêng là gần như không thể được.
Đổng lão gia tử kia vẫn coi trọng con trai cả, sau khi suy nghĩ muốn cho phân gia nhưng vợ hắn có chết cũng không đồng ý, không những không đồng ý, nàng còn không đặt chuyện giúp con trai bỏ cờ bạc trước tiên mà bây giờ lại nghĩ đến chuyện cưới tiếp vợ cho con trai, lần này muốn tìm người dịu dàng hiền lành.
Người trong thôn sau khi nghe xong đều cười nhạo nàng.
Dịu dàng hiền lành thì gả cho ai mà chả được, sao phải luẩn quẩn trong lòng đưa tới cửa cho kẻ trộm chà đạp thật lãng phí?.
Tất cả mọi người không biết là lão thái thái này đã hạ thấp tiêu chuẩn của mình xuống rồi, nàng ngưỡng mộ yêu thích nhất là con dâu như Hà Kiều Hạnh có bản lĩnh kiếm tiền.
Lưu Tảo Hoa một hơi nói xong chuyện nhà Đổng gia, không đợi Hà Kiều Hạnh biểu đạt cảm nghĩ đã tiếp tục nói lên chuyện sau.
"Ta còn nghe nói hoi Chu kia ăn tết có khả năng sẽ trở về, người Chu gia nói nàng ở trong huyện có cuộc sống rất tốt, đây cũng coi là tin tức tốt, ước chừng muốn trở về là kiếm chút mặt mũi thể diện trong thôn, để cho mọi người đừng có coi thường nàng".
Chu thị tái hôn đến Thanh Thuỷ trấn, Thanh Thuỷ trấn ở bên kia sông, là nơi người dân Ngư Tuyền thôn đi họp chợ. Trước đó Hà Kiều Hạnh đã nghe nhà mẹ đẻ nói qua, nói ở trên trấn gặp qua nàng, Chu thị gả nhà bên kia điều kiện không tệ nhưng dưới hình thức mua người về trên danh nghĩa thành thân, hai nhà không tính là kết thân.
Cứ nghĩ nàng sẽ không trở về, có thể là có việc vui nên chồng nàng cho đi về.
Hiện tại hai nhà Trình Chu không liên quan gì với nhau, nên không cần quan tâm nhiều lắm, giờ nàng lại quay về, mà Dương thị lúc này lại có... Chỉ sợ gây phiền phức không tốt mà thôi.
Trong lòng Hà Kiều Hạnh đang quay cuồng, băn khoăn không biết có nên nói chuyện này với Trình Gia Hưng hay không.
Nàng lúc đầu tính toán muốn để cho Trình Gia Hưng đi nhắc nhở nhị ca một câu, chợt nhớ tới nhà mình mới ở trong huyện trở về, giờ mới biết được chuyện này. Còn Trình Gia Quý vẫn luôn ở trong thôn, bất kể tin tức này có phải thật hay không thì hắn có lẽ đã sớm biết, trong lòng hắn hiểu rõ nên chắc không cần lắm miệng.