Chương 120: Chương 120
Không đợi Hà Kiều Hạnh chủ động đề cập đến, nhìn thấy Lưu Tảo Hoa rời đi thì Trình Gia Hưng liền đặt Đông Cô xuống rồi đi về phía Hà Kiều Hạnh: "Đại tẩu nghe được chuyện gì đến nói với nàng vậy?".
Hà Kiều Hạnh cười nói: "Chàng biết nàng đến tìm ta để buôn chuyện à?".
Trên mặt Trình Gia Hưng sáng rạng rỡ viết bốn chữ: Không phải thì sao?.
"Tẩu ấy vừa mới qua đây, đi chưa đến một canh giờ đã quay lại, mặt mũi hớn hở lôi kéo nàng nói chuyện, còn không phải là đã biết chuyện gì đó à?".
Hà Kiều Hạnh đem những chuyện Lưu Tảo Hoa kể nói lại. Nghe nói Đổng Tiểu Lực và vợ hắn đã bỏ nhau, Trình Gia Hưng một chút cũng không cảm thấy ngạc nhiên, nghe nói huynh đệ Đổng gia còn náo loạn ầm ĩ, bảo đệ đệ một mực đang làm liên luỵ đại ca, đại ca nói như thế nào cũng muốn phân gia ở riêng... Trình Gia Hưng chậc một tiếng.
Hà Kiều Hạnh lấy khuỷu tay nhẹ chọc hắn một cái, hỏi: "Trình Gia Hưng chàng cảm thấy sao? Đổng gia liệu có thể phân gia ở riêng được không?".
"Trừ khi một trong hai huynh đệ gây ra đại hoạ, bằng không thì sẽ không phân gia được. Hắn bài bạc không phải một hai ngày, náo loạn ầm ĩ như vậy rồi mà vẫn còn ở chung dưới một mái nhà, không quan tâm ngoài miệng nói như thế nào, nhưng trong lòng cha nương Đổng gia hẳn không nguyện ý phân gia đâu". Trình Gia Hưng người này không thì nghe những gì người khác nói ngoài miệng, ngoài miệng nói không tính, còn phải nhìn xem hắn đã làm cái gì.
"Nếu cứ kéo dài như vậy, đối với vợ chồng Đổng Đại Lực không phải là chuyện tốt".
Trình Gia Hưng bĩu môi nói: "Tiểu đệ kia của hắn là một cái hố thì bản thân hắn cũng có chút vấn đề, nếu biết từ đầu Đổng Tiểu Lực đánh cờ bạc sẽ gây hoạ ra chuyện lớn thì dù hy vọng không lớn vẫn nên nghĩ cho hắn một chút. Kể cả việc phân gia, chỉ ngoài miệng nói vài câu đều vô dụng cả, nếu cho dù như thế nào cũng muốn phân gia thì phải nghĩ đến biện pháp xác định chắc chắn sẽ có, thật sự đưa Đổng Tiểu Lực đến cái hố này có hơn một nửa vấn đề xuất hiện ở trên người hắn. Mỗi nhà đều có nỗi khó xử riêng, ai có thử thuận ý được mọi chuyện? Nhà chúng ta cũng vậy, trước đây có rất nhiều chuyện, còn không phải phải là dựa vào chính mình đón đầu đi giải quyết, còn bên kia trong lúc mấu chốt ngươi lại đi dựa vào ai?".
Nhớ tới Lưu Tảo Hoa nói rằng trong thôn hầu hết đều thông cảm cho Đổng Đại Lực, còn luôn mắng chửi Đổng Tiểu Lực là đồ không ra gì.
Lời này của Trình Gia Hưng ngược lại nói rất mới mẻ.
Trên dưới đều có đạo lý, ai cũng biết huynh đệ đã là cái hố, nếu không nghĩ lấy ra chút biện pháp cứng rắn mạnh mẽ thì hắn không xui xẻo thì là ai đây?.
Đổng gia bây giờ là chuyện được mọi người quan tâm thứ hai ở Đại Dung Thụ thôn, xếp số một chính là Trình gia bên này. Chẳng qua lý do được chú ý của hai nhà ngược lại khác nhau, Trình gia bởi vì đang có cuộc sống quá sung túc, Đổng gia lại như một trò cười. Con trai cãi nhau với cha nương, hai huynh đệ gây gổ ầm ĩ, đại tẩu mắng chửi tiểu thúc... nhà hắn mỗi ngày đều sôi nổi một kiểu. Trình Gia Hưng nói chuyện của Đổng gia nhiều thêm hai câu rồi lại nghe vợ hắn Hà Kiều Hạnh nói Chu thị tết năm nay sẽ về thôn, phản ứng của hắn còn nhạt hơn nữa, chỉ nói về thì kệ về chứ sao.
"Nếu là sớm hơn một năm, nàng có lẽ vẫn còn chút ảnh hưởng đến nhị ca, bây giờ chỉ sợ là đã không còn. Cha sống ở nhà cũ, ta nghe cha nói qua, nhị tẩu mới này là người chịu khó không thích gây chuyện, lại rất quan tâm đến nhị ca, vợ moi hết tâm gan ra đối với chồng như vậy cho dù có là tảng đá cũng biết nóng lạnh..." Về sau khi Chu thị tái giá chưa bao giờ trở về, thời gian dài không gặp người, Trình Gia Quý làm sao còn nghĩ đến nàng nữa? Cho dù có còn nghĩ đến nhớ rõ những chuyện kia thì tình cảm cũng nhạt rồi.
Trước kia đúng là một cặp vợ chồng, nhưng sau khi tách ra thì ngươi gả cho người ta, ta cũng cưới vợ rồi, giờ đã là cầu về cầu, đường về đường.
Nói là muốn về thôn, chờ đến lúc gặp được nàng đã là đầu tháng giêng. Ngày hôm đó Hà Kiều Hạnh mang Đông Cô đi đến nhà Chu Tiểu Thuận nói chuyện với đường muội Hà Tiểu Cúc của nàng. Có người đi ngang qua trước nhà Chu gia nói vừa rồi nhìn thấy Chu thị, người quả nhiên là đã về thôn.
Người qua đường lại không có chuyện gì quan trọng nên không vội vàng rời đi, tiếp nói: "Nàng gả đi ra ngoài đến bây giờ đã hơn một hai năm nên cũng thay đổi không ít ".
"Sao lại nói lời này?".
"Này! Trước đó nghe nói nàng gả lên trấn điều kiện nhà chồng khá giả, hiện tại cuộc sống trôi qua rất tốt... Ta không tin. Có mấy người gả đi lần thứ hai có thể trôi qua sống tốt chứ? Gả lần hai đa số đều là goá vợ hoặc đơn tàn. Chuyện trên Thanh Thuỷ trấn ta nghe không được, tình hình của nàng ta không rõ, nhưng nhìn khí sắc kia, làm sao có thể tốt hơn trước đây? Nàng mặc một chiếc áo khoác mới trở về, người gầy, sắc mặt ngả vàng, ta thấy già hơn so với trước kia rất nhiều".
Rốt cuộc cũng từng làm qua chị em dâu với nhau, Hà Kiều Hạnh có thể nhớ lại diện mạo của Chu thị, sau đó so sánh với những gì người qua đường nói, nàng ta đã thay đổi, đại khái cũng biết Chu thị bây giờ trông như thế nào.
Hà Kiều Hạnh còn đang suy nghĩ miên man liền nghe Hà Tiểu Cúc hỏi: "Ta nghe nói lúc nàng bị hưu trở về nhà mẹ đã ầm ĩ rất khó coi, nàng trở về người nhà Chu gia có phản ứng gì ?".
Lời này của nàng là giúp Hà Kiều Hạnh hỏi, Hà Tiểu Cúc chưa nhìn thấy qua Chu thị hai lần bao giờ, lúc nàng gả đến Đại Dung Thụ thôn thì Chu thị cũng đã đến Thanh Thuỷ trấn rồi. Nghĩ đến người kia từng là vợ của Trình Gia Quý, không chừng Hạnh Nhi các nàng cũng muốn biết tình hình hiện tại của Chu thị nên Hà Tiểu Cúc mới mở miệng. Người qua đường còn nói: "Nhà Chu Đại Hổ sắc mặt không tốt lắm, nương nàng vẫn rất vui vẻ, bằng không sao gọi là nương ruột được?".
Hà Tiểu Cúc còn muốn nói gì nữa, người qua đường bảo nàng đi qua nhìn xem: "Ta chỉ nhìn qua nên không biết nhiều lắm ".
Không cần đi nhìn, trong thôn cũng có không ít người tò mò nên đã chạy đi tới nhà Chu gia, khó có dịp Chu thị được trở về, cho nên đại nương thẩm thím đều hỏi cho nàng ta đã gả cho gia đình nào vậy? Điều kiện cụ thể ra sao? Chồng bao nhiêu tuổi? Làm gì?...
Chu thị tránh nặng tìm nhẹ nói một chút, đang nói bỗng nhiên chợt thấy trong đám người có một người rất quen mắt.
Gương mặt kia cho dù có hoá thành tro bụi nàng cũng nhận ra được, chính là Lưu Tảo Hoa, người trước đó đã phá vỡ đi rất nhiều bậc thang và cho thêm không ít cản trở đối với nàng. Lưu Tảo Hoa cầm hạt dưa trên tay, vừa ăn vừa xem náo nhiệt.
Khi Chu thị nhìn sang, vừa vặn đụng phải ánh mắt của Lưu Tảo Hoa, Lưu Tảo Hoa thuận thế tiến lên hai bước, nói: "Thật vui vì ngươi hài lòng với cuộc sống hiện tại, ta còn sợ ngươi luẩn quẩn trong lòng trở về gây sự, điều đó có thể làm chậm trễ việc buôn bán của chúng ta đúng không? Nghe nói ngươi là mang thai em bé mới trở về, vừa lúc nhị đệ muội của ta cũng đang mang thai, qua mấy tháng nữa là các ngươi đều được làm nương rồi, làm nương làm cha, đây là duyên phận cả".
Khi nghe thấy điều này, Chu thị rất tức giận.
Nhìn thấy khuôn mặt đang tươi cười của nàng sắp không kìm nén được, nương nàng liền đứng dậy muốn đẩy Lưu Tảo Hoa rời đi: "Ngươi tới đây làm gì? Nhà ta không chào đón ngươi?".
Ngươi muốn đuổi ta đi, ta ngược lại càng không chịu đi: "Đường thôn này là của nhà ngươi sao? Ngươi đi được ta đứng không được à?".
"Lưu Tảo Hoa ngươi đừng quá đáng!".
"Ta quá đáng? Ta làm sao mà quá đáng rồi? Đã hai năm không gặp nàng nên ta nhớ nàng, nghe nói nàng trở về thôn nên ta lập tức qua đây quan tâm hỏi thăm người!".
Quan tâm sao?.
Lời nói này thật sự là cười chết người.
Nàng Lưu Tảo Hoa còn không phải sang đây xem trò cười sao?.
Chu thị càng không nguyện ý trở thành trò cười cho nàng, cố gắng để cho mình tươm tất thể diện một chút, nhưng vẻ nghèo túng rất khó dấu diếm, ngươi trải qua cuộc sống tốt hay xấu người sáng suốt đều nhìn ra được, không cần phải nói thêm cái gì.
Khi Lưu Tảo Hoa cãi nhau với nhà Chu gia thì vợ của Chu lão xú kia cũng lại đây, nàng là người từ Ngư Tuyền thôn gả tới đây, người nhà mẹ đẻ nàng lúc đi họp chợ trên Thanh Thuỷ Trấn đã gặp qua Chu thị nên cũng biết đại khái tình hình của nàng ta là như thế nào, nàng thoáng nhìn qua một cái rồi huỷ đi chiếc đài của Chu thị.
Chỉ nghe nàng nói: " Chu muội tử, ngươi gả cho Mã lão đầu phải không? Hắn thật ra có năng lực đấy, một bó tuổi rồi mà vẫn có thể làm cho ngươi mang thai!".
Mã lão đầu.
Một bó tuổi...
Lượng tin tức này quá lớn.
Thật ra vợ Chu lão xú kia cùng nàng quan hệ khá tốt, nhưng đó là chuyện của trước đây, chỉ là Chu thị đã rất lâu rồi không có trở về, không tận lực suy nghĩ lại thì tất cả mọi người đều không nhớ ra được còn có cái này người, bình thường đàm luận nàng thực sự không nhiều.
Lúc đó, nàng tính toán gả xa một chút sau đó sẽ bắt đầu lại từ đầu, cách này không sai, nhưng vì không muốn để mọi người biết tình hình hiện tại của mình không được như ý nên nàng đã gióng trống khua chiên khi trở về. Nàng cho rằng mình mang thai rồi thì sẽ có sự khác biệt, nghĩ đến chờ sinh xong liền có chỗ để nương tựa, bao gồm cả đồ đạc nhà họ Mã con trai nàng cũng nên có một phần... Đặc biệt trở về chính là cho những người trước kia mắng chửi nàng biết, nàng có thể mang thai và sinh con!.
Chu thị lại không nghĩ tới, nàng hiện tại gả cho người này là do con trai nuôi dưỡng, làm chủ gia đình chính là ba con trai đã trưởng thành, hơn phân nửa gia sản đều do bọn họ kiếm được, có thể cho nàng ăn no coi như tốt rồi, cho dù nàng thật sự sinh được con trai thì có thể mưu tính được cái gì?.
Người vợ đầu đã mất để lại ba người con trai và hai con gái, nhà kia thật đúng là không thiếu con trai.
Đây là những điều nói sau, chỉ nói trước mắt bây giờ thôi, Chu thị vạn vạn không nghĩ tới Lưu Tảo Hoa còn không có làm gì nàng mà vợ của Chu lão xú kia đến một cái liền huỷ đi chiếc đài của nàng.
Lời này vừa nói ra, lập tức được dân làng sôi nổi hỏi chuyện, vợ Chu lão xú kia lại rất thích hưởng thụ cảm giác được mọi người vây quanh hỏi, vì thế liền đem những gì nghe được từ nhà mẹ đẻ kể cho mọi người biết.
"Mã lão đầu ở Thanh Thuỷ trấn à, trước đây làm tạp công trên trấn, việc gì cũng đã làm qua, hắn trước đó đã có một người vợ, vợ sinh cho hắn ba trai hai gái, nữ nhân này số mệnh thật không tốt đã chết sớm cách mấy năm rồi. Sau khi vợ chết, Mã lão đầu liền đem 5 đứa con nuôi lớn, con gái lớn thì đem gả chồng, hiện tại các con của hắn có cuộc sống không tệ, cũng có chút vốn liếng của cải, chỉ đáng thương hắn cô đơn một mình nên nghĩ muốn tìm cho hắn bà vợ tới làm bạn !".
"Nếu không một nữ nhân bị hưu làm sao có thể dễ dàng gả lên trấn vậy chứ? Con cái nhà kia chính là muốn tìm một người đến làm bạn với chăm sóc cho Mã lão đầu... Mã lão đầu đã có bó tuổi rồi, số tuổi của hắn lớn như cha ta vậy, các ngươi nói xem hắn có phải rất bản lĩnh không? Còn có thể làm cho người ta bụng lớn nữa".
Lời nói này vừa nói ra, không ít người ở đây đã bị sốc đến ngây người, một số người còn nhìn Chu thị với sự đồng cảm.
Hai năm sau sự kiện hưu vợ, thời gian có thể đã làm loãng đi rất nhiều cảm xúc, thậm chí lúc trước còn từng ghét bỏ nàng nay lại sinh ra thương cảm đồng tình. Những thông cảm đồng tình này không phải là điều Chu thị muốn, nàng lúc trước bị Trình gia lấy ra hai tội để bỏ đó chính là ăn cây táo rào cây sung với thành thân nhiều năm rồi mà không sinh được con.
Hiện tại nàng mang thai, đặc biệt trở về chính là muốn tất cả mọi người biết nàng có thể mang thai, cũng không phải là gà không biết đẻ trứng.
Nàng vì tranh khẩu khí mà trở về, kết quả là tấm màn che đã bị vợ của Chu lão xú kia xé toạc ra, hiện tại vừa xấu hổ vừa mất mặt, trong lòng khó chịu bực bội, nhưng lại có người còn không tin nổi nói: "Đây là sự thật sao? Không thể nào? Chu thị ngươi thật sự gả cho người có tuổi già bằng cha mình sao? Hắn lớn hơn ngươi nhiều như vậy, không chừng một ngày nào đó sẽ chết, nếu không có người này, ngươi sinh con trai cũng vô dụng thôi, con trai trước đó của lão đầu tử còn có thể xuất tiền nuôi con thay ngươi hay sao??? Bọn hắn sẽ mặc kệ không quan tâm, vậy ngươi sẽ lấy tiền đâu mà nuôi con của ngươi đây??".
Không phải người ta có lòng xấu mới nói ra những lời như vậy, mà vì họ đã từng chứng kiến cảnh ngộ tương tự rồi.
Lão già goá vợ cưới tục huyền, nếu người tục huyền có số tuổi nhỏ thì khi hắn chết đi sau này thực sự là khổ như tự đá vào chân mình vậy.
Nếu mấy người con trai có tâm một chút thì sẽ cho nàng miếng cơm ăn, để nàng làm trâu làm ngựa trong nhà, đem mẹ kế coi như làm một bà thô sử mà dùng. Còn gặp gỡ người không tốt thì có thể đi lục soát đồ đạc của ngươi, rồi đem ngươi quét sạch ra khỏi cửa, thật sự đi đến bước đường kia một nơi đặt chân cũng không có, ngươi lại không phải là nương ruột của hắn, có thể gây chuyện gì được với hắn đây.
Đây là lời nói thật, Chu thị không thích nghe, và những người bình thường khác cũng không thích nghe.
Sắc mặt nàng lúc đầu đã không dễ nhìn, giờ còn thối tệ hơn nữa.
Người trong thôn xem náo nhiệt càng nói càng sôi nổi, Lưu Tảo Hoa nghe qua vài câu liền xoay người rời đi. Có người thắc mắc, vốn dĩ trước đây Lưu Tảo Hoa và Chu thị đối đầu với nhau, Chu thị lúc này rơi xuống mức này sao nàng ta không thừa thắng xông lên hung ác giẫm mấy bước chứ.
"Ngươi sao lại đi rồi? Trong nhà có chuyện gì à?".
Lưu Tảo Hoa không thèm giải thích: "Nghe nói nàng về thôn nên ta đến nhìn một lát, nhìn xong không quay về còn ở chỗ này làm gì? Đợi nàng mời ta ăn cơm sao? Trong nhà ta còn có con gái nhỏ, ta trở về bồng con gái đây".
Lưu Tảo Hoa biết các nàng băn khoăn khó hiểu điều gì.
Nói thật, lúc đầu nghe tin người trở về, trong lòng Lưu Tảo Hoa cũng ôm tâm trạng đi theo chế giễu, nhưng chân chính nhìn thấy Chu thị bây giờ, rồi lại nghe người trong thôn một lời một câu nói những điều đó, trong lòng nàng đột nhiên mất hứng.
Nghĩ tới mình ở trong huyện mở cửa hàng bán đồ ăn thức uống, kiếm tiền dù không thể so sánh được với tam đệ muội nhưng đặt ở trong thôn đã là đỉnh nhất rồi. Nàng làm gì phải lòng vòng đi so sánh với Chu thị? Trước kia đã từng là chị em dâu một nhà luôn phân cao thấp, hiện tại nàng ta bắn đại bác cũng không tới chứ còn so sánh cái rắm à.
"Ta đi trước đây, các ngươi cũng đừng đứng ở chỗ này nữa, nàng khó có được lại mang thai, các ngươi khiến nàng tức giận đến mức làm rơi em bé thì đây không phải là nghiệp chướng rồi sao?".
Vợ Chu lão xú kia đã đem hết những lời nên nói và không nên nói nói toạc ra, tất cả người tới xem náo nhiệt đều đã hiểu rõ chuyện Chu thị tái giá như thế nào rồi, muốn biết đều đã biết, lưu lại ở đây có có ý nghĩ gì nữa. Vì thế các nàng cũng lần lượt tản ra, tốp năm tốp ba kết bạn đi trở về, trên nửa đường còn nói thầm với nhau.
"Ban đầu đều là con dâu nhà Trình gia, bây giờ ngươi xem, cuộc sống của Trình gia càng ngày càng sung túc giàu có, còn nàng thì thành dạng gì rồi?".
"Trình Gia Phú và Trình Gia Quý vốn dựa vào Trình Gia Hưng, ít nhất là muốn kiếm tiền phải dựa vào hắn. Lúc trước ta đã nói rồi, ngươi không có bản lĩnh thì đừng gây chuyện, ầm ĩ lên ngươi lại phát bực rồi ôm xui xẻo vào bản thân. Ngươi xem, Lưu Tảo Hoa rất giỏi nịnh bợ xum xoe người ta nên được người ta mang đi cùng vào huyện buôn bán, muốn có tiền liền có tiền. Chu thị thì sao? Trước kia ở với Trình Gia Quý, nàng còn đẹp hơn cả Lưu Tảo Hoa, bây giờ thì trông già hơn người khác mấy tuổi, mà nàng còn nhỏ tuổi hơn đấy".
"Cuộc sống tốt như vậy lại chắp tay tặng cho người khác".
"Nhìn Dương thị đi, đó mới là người được đấy, người ta nói nàng nàng làm như không nghe thấy, mắng nàng nàng cũng không tức giận, nên cho heo ăn thì cho heo ăn, nên cho gà ăn thì cho gà ăn, cho dù nàng không có khởi xướng phát tài nhưng nhìn cuộc sống kia vẫn có thể, lúc này lại mang thai, nếu sinh được con trai thì cuộc sống tốt lành đang chờ ở phía sau".
"Các ngươi nói xem, Trình lão nhị và Dương thị có biết tin Chu thị trở về hay không? Hai người bọn họ nếu biết rồi thì sẽ có phản ứng gì nhỉ?".
"Đã hơn hai năm trôi qua, hiện tại vợ mới cũng vào cử được hơn một năm, hắn còn có thể có phản ứng gì? Lúc trước còn nói hai người bọn họ tình cảm rất tốt, kết quả vẫn là Chu thị tái giá trước, nàng tái giá rồi, Trình Gia Quý còn có thể nhớ thương nàng không?". ...
Nương theo chuyện Chu thị về thôn, trong thôn lại một lần nữa sôi động, đã lâu rồi không còn ai nói về nàng, nhưng vây giờ thì có.
Ngoài trừ việc bàn tán Chu thị thì mọi người cũng đang trộm ngắm nhìn Trình Gia Quý và Dương thị, muốn nhìn xem phản ứng của họ như thế nào.
Dương thị vẫn như cũ, từ trên mặt nàng cho dù ai cũng nhìn không ra cái gì.
Về phần Trình Gia Quý, hắn ta đã hoàn toàn thoát ra khỏi mối quan hệ tình cảm trước đây của mình, khi nghe được tên Chu thị, hắn có chút phản ứng nhưng không nhiều. Còn nói nàng hiện tại sống tốt là tốt rồi, mai thai cũng tốt, sinh một đứa về sau sẽ có chỗ dựa.
Lúc người trong thôn đang vây quanh xem náo nhiệt, Hà Kiều Hạnh từ sân Chu gia trở về, nàng đứng trong dân nhà mình nhìn về phía xa xa một chút, cho dù là nghe nói Chu thị về thôn thì nàng cũng không đi sang bên kia góp chuyện.
Đang nhìn về phía xa thì Đông Cô trên người được bọc kín, đầu đội chiếc mũ nhỏ, bước chân ngắn bụ bẫm chạy lại đây, cô bé ngửa đầu lên nhìn nương, Hà Kiều Hạnh thấy vậy cũng nhìn sang, sau đó ngồi xổm xuống cùng với tầm mắt của con rồi hỏi: "Sao vậy?".
"Nương ơi con đói".
"Là đói hay thèm ăn rồi?".
"..." Đông Cô nghĩ nghĩ, nói miệng con thèm ăn, muốn ăn .
Hà Kiều Hạnh đứng dậy dẫn con đi vào nhà bếp, nhìn xem có gì ăn không. Nàng còn chưa chuẩn bị xong thì Lưu Tảo Hoa đã trở về, , Lưu Tảo Hoa quen thuộc chạy sang bên này, có chuyện gì đều muốn nói một chút cho Hà Kiều Hạnh biết, nàng vừa rồi thấy Chu thị nên cũng muốn tìm thần tài lảm nhảm vài câu.
"Đệ muội ngươi không thấy rồi, Chu thị nhìn khác xưa rất nhiều, nàng thay đổi nhiều lắm, nàng nói mình trôi qua rất tốt nhưng ta nhìn nàng chịu không ít khổ đâu".
Hà Kiều Hạnh liền dựng lỗ tai lên nghe, tay thì bẻ củi khô rồi nhét vào bên trong lòng bếp nấu đồ ăn cho con gái. Nghe xong một lúc nàng mới có phản ứng hỏi lại: "Đại tẩu cùng nàng trước kia không hợp nhau lắm, đi qua không ầm ĩ cãi nhau đấy chứ?".
"Ngươi nói có lạ hay không! Trước kia mỗi lần gặp nàng ta đều muốn đánh đối đầu với nàng, hai năm không gặp lại nhau, ngày hôm nay nhìn nàng như thế, ta vậy mà không có lời gì muốn nói. Nếu không phải nhìn thấy ta, một đôi mắt nhìn trừng bừng bừng như hạt mơ nhìn ta thì ta cũng lời nói chuyện với nàng".
"Bởi vì chênh lệch quá lớn đi".
Lưu Tảo Hoa mạnh mẽ gật đầu nói: "Khả năng giống như đệ muội đã nói, ta cảm thấy không đáng để so đo cùng nàng, thật là hạ thấp bản thân mà!".