Chương 121: Chương 121

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 2,685 lượt đọc

Chương 121: Chương 121

Tái hôn cũng gần được hai năm, hiếm khi nhà chồng đồng ý cho trở về một lần, kết quả lại thành ra như thế này.

Một nhà đại bá nương nhìn nàng không vừa mắt, lại gặp lúc dịp tết nên người trong thôn rảnh rỗi ăn uống vui chơi tán dóc không có đi xuống đất. Vì thế nghe được phong phanh có rất nhiều người đến, lại có bà vợ đáng ghét của Chu lão xú nữa, Chu thị đã hối hận trở về rồi, nếu không phải nương còn quan tâm đến nàng thì một lát nàng cũng không muốn nghĩ ở lại.

Người tới xem náo nhiệt sẽ không một mực ở sân nhà người khác, chờ những người này giải tán hết đi Chu thị mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Nương nàng hỏi nàng hai năm qua như thế nào? Con rể với người khác đối xử ra sao? Có chu đáo không? Có quan tâm con không?.

Chu thị tất nhiên sẽ không đứng trên sân cùng người khác tố khổ, nàng đi sang bên cạnh mấy bước, nhìn thấy nương cùng đi theo đến, lúc này mới lau nước mắt lắc đầu.

Sự kết hợp giữa chồng già vợ trẻ, sao có thể không có chút vấn đề nào chứ? Mã lão đầu tính tình rất nóng bạo nhưng đối với Chu thị còn được, cho dù biết tiền căn hậu tấu nàng bị đuổi đi vẫn không nói ra một lời nào về chuyện này, sau khi nàng gả qua chưa bao giờ bị đói bụng, Mã lão đầu có đôi khi sẽ mua cho nàng một số thứ đồ vật nhỏ.

Trong mắt người nhà họ Mã, lão đầu tử đối với người mới tục huyền này coi như không tệ rồi, nhưng bản thân Chu thị lại không cảm thấy thế.

Trong lòng nàng so sánh Mã lão đầu với Trình Gia Quý, trước kia Trình Gia Quý có nghèo cũng không bao giờ để nàng chịu đói, trong nhà cho nàng làm chủ, nàng bị ủy khuất cũng xuất đầu lộ diện chống lưng cho nàng... So với Mã lão đầu nửa thân đã bước xuống mồ thì Trình Gia Quý mới bao nhiêu tuổi, vóc người cao to khoẻ khoắn, ngoại hình có chút kém hơn so với tam đệ Trình Gia Hưng của hắn nhưng ở trong thôn lại là số ít đàn ông tuấn tú đẹp trai. Sau khi tái giá, Chu thị nhìn thấy Trình Gia Quý một thân ưu điểm, dù là bị lão Trình Gia bỏ đuổi đi ra ngoài nàng cũng không hận Trình Gia Quý, nàng hận Hà Kiều Hạnh nhằm vào nàng, hận Trình Gia Hưng tuyệt tình, hận cha nương chồng xen vào việc của người khác, chuyện ban đầu có thể lớn có thể nhỏ, nhưng bọn hắn lại vội đuổi người để đi tới lấy lòng lão tam. . .

Chu thị biết rằng lật lại sổ sách cũng không có ích gì.

Không chỉ nàng lấy chồng mà Trình Gia Quý cũng đã lấy vợ, hai người bọn họ đã đoạn mất duyên phận.

Chu Thị không muốn làm cái gì, chính là trong nội tâm nhịn không được thường xuyên nhớ tới những chuyện trước kia.

Đặc biệt là nàng trong tình huống khá khó xử ở nhà Mã gia, Mã lão đầu đối với nàng còn được nhưng những người khác thì rất lãnh đạm, nhất là ba cô con dâu kia, ngoài miệng thì quan tâm gọi nàng là tiểu bà bà, kỳ thật không có để nàng ở trong mắt. Các nàng chỉ đem những việc lặt vặt trong nhà giao cho Chu thị, đến giờ liền gọi nàng nấu cơm, ăn xong đợi nàng thu bát.

Cuộc sống ở trên trấn còn khổ hơn cả trong thôn, đi đến bước đường này, Chu thị biết mình không còn đường rút lui nên chỉ có thể dùng bộ não của mình động đến Mã lão đầu, muốn để hắn đứng dậy làm chỗ dựa cho mình. Chu thị thừa cùng hắn thân mật trong phòng có nhắc qua hai lần, Mã lão đầu luôn luôn nói làm bà bà hẳn là nên giúp đỡ con trai con dâu nhiều một chút, còn nói chi phí ăn uống trong nhà đều phải dựa vào ba đứa con trai kiếm tiền trở về, nhóm con dâu phụ trách mua sắm sửa sang may vá kiếm đồng phụ cấp gia đình, làm dưa muối đồ chua này nọ, đồng thời phải chăm sóc con nhỏ việc không ít đâu.

Dùng tiền mua người trở về tục huyền không phải để làm bồ tát mà cúng bái, cho dù Mã gia không tính là nghèo khó nhưng tiền bạc không phải là gió thổi bay tới, muốn cuộc sống tốt hơn phải cẩn thận quản lý buôn bán.

Mã lão đầu cảm thấy có cơm ăn áo mặc, để cho Chu thị làm một số việc cũng không có gì là sai cả.

Nàng mới bao nhiêu tuổi, chẳng lẽ thật sự coi mình là bà bà ngồi chờ con dâu tới hầu hạ sao?.

Chu thị nghe xong lời này bị nghẹn trong lòng, nàng là người thích dùng mánh khoé, nhưng không phải là người lười biếng. Nấu cơm giặt quần áo chẳng là gì, nhưng cái nàng không chịu đựng được đó chính là thái độ của người nhà họ Mã. Giống như không phải đối với bà bà mà giống như người hầu hơn vậy, chủ nhà phân phó, để ngươi làm gì liền phải làm việc đó, không dám nói một chữ không nào.

Hai năm nay nói chung là nàng đã trải qua như thế, dù không có bị đói không bị đông lạnh nhưng trong lòng rất chua xót, cả người giống như đắm chìm trong nước Hoàng Liên vậy.

Bọn Trình Gia Hưng đi vào trong huyện buôn bán, lúc đầu Chu thị không biết, bởi vì Thanh Thuỷ trấn cách khá xa huyện thành, món bánh nướng cùng bánh nướng ngàn lớp nhân trứng muối căn bản không có truyền qua. Nàng chân chính biết được là sau khi quạt quay tay nổi tiếng trong huyện, sau đó đến các nhà giàu trên Thanh Thuỷ trấn, tửu lâu quán trà đều có, quạt quay tay đều được bán đến bên kia, mùa hè lúc ấy còn có rất nhiều người chạy tới xem đồ mới lạ.

Nói đến quạt, chắc chắn sẽ nói tới người đã phát minh ra nó, Chu thị nghe người ta nói, chiếc quạt này là do huynh đệ nhà Trình gia bên kia sông thuộc Đại Dung Thụ thôn chế tạo , dựa vào món đồ này mà huynh đệ hắn đã kiếm được rất nhiều tiền.

Nhà họ Trình ở Đại Dung Thụ thôn... Trừ Trình Gia Hưng bọn hắn ra sẽ không có người khác, Chu thị nghĩ đến có lẽ là Trình Gia Hưng và Trình Gia Vượng làm ra, chỉ hai người bọn họ mới có bản lĩnh kia.

Nghĩ đến đây, Chu thị lại cảm thấy khó chịu một đoạn thời gian.

Khi đó trời rất nóng, vào thời tiết này thì con người rất dễ bực bội phiền lòng, còn làm ảnh hưởng tới ăn uống nữa.

Vì thế thịt trên người Chu thị đã hao hết trong mùa hè này, lúc ấy khẩu vị ăn uống của nàng rất kém, ăn cái gì cũng không vô.

Quạt quay tay đã mang đến cho Chu thị một sự kích thích rất lớn, chẳng qua nó đã trôi đi được nửa năm, điều nàng quan tâm nhất bây giờ không phải là cái đó. Nàng hỏi nương: "Trình Gia Quý hắn...".

Còn chưa nói hết lời, nương nàng liền nhíu mày: "Đều đã tách ra rồi, sao con còn nhắc tới hắn làm gì?".

"Con chỉ muốn biết sau này hắn cưới cô nương nhà ai? Cuộc sống trôi qua thế nào?".

"Con tội gì phải như vậy chứ?".

Chu thị là một người cứng đầu, một hai muốn biết.

Nương nàng thở dài, nói vài câu: "Trình Gia Quý cưới vợ vào mùa thu năm ngoái, nhà gái là người ngoài thôn, là cô nương có mệnh rất cứng đã khắc chết cha mình, ta đã gặp qua mấy lần, người hiền lành chất phát, mặc cho ai mắng nàng đều không cãi lại, còn các mặt khác của nàng đều không bằng con. Nương đã nói với con rồi, tại sao đầu óc lại không thanh tỉnh đi trộn lẫn cùng kẻ lừa đảo muốn lấy công thức kẹo chữ đậu đường chứ, nếu chuyện này không xảy ra, làm sao đến nông nỗi...".

Nhìn sắc mặt ảm đạm của Chu thị, nương nàng thở dài rồi nói thêm: "Con cũng nghĩ thoáng chút đi, đừng nhớ thương Trình Gia Quý nữa. Quả thật Trình Gia Quý có hai tiểu đệ rất có bản lĩnh, Trình Gia Hưng buôn bán tốt, Trình Gia Vượng được đi kinh thành. Nhưng dù huynh đệ có tốt thế nào đi chăng nữa thì bản thân hắn vẫn chỉ là người nông dân bình thường, là người không có tiền đồ kiếm ăn ở trong đất, con bây giờ tốt xấu gì cũng đã chuyển lên trấn sinh sống".

Tất nhiên nương nàng biết, coi như con người Trình Gia Quý có một số khuyết điểm thì việc hắn còn trẻ tuổi là điều mà Mã lão đầu không thể so sánh được.

Đã đi đến bước này rồi, làm sao còn có thể quay đầu nhớ thương hắn chứ?.

Ngươi nhớ thương thì có ích lợi gì?.

Trước đó người nhà Chu gia đã thăm dò qua, biết Chu thị chuẩn bị trở về nhưng Trình Gia Quý không có phản ứng nhiều lắm, tâm hắn đã đặt trên người Dương thị rồi, giống như năm đó phục vụ Chu thị, đối với Dương thị cũng vậy, nấu cơm giặt quần áo, làm thịt gà cho nàng ăn, bán heo sống cho nhà đồ tể lấy tiền đi mua áo khoác bông mới cho Dương thị...

Lời nói thật đương nương không dám nói, đành phải lừa gạt như vậy, nghĩ chỉ cần đối phó được ngày hôm nay, chờ người trở về Thanh Thuỷ trấn là tốt rồi.

Cũng may là Trình Gia Quý rất phối hợp, nghe tin Chu thị đã vào thôn, hắn lúc đầu còn chút việc phải đi ra ngoài liền đổi thời gian thành thật ở lại nhà cũ Trình gia, chỗ nào cũng không có đi, sợ vừa ra khỏi cửa sẽ gặp phải vợ trước.

Cho dù từng người đã lập gia đình riêng rồi nhưng gặp phải vẫn xấu hổ, hắn cũng lo lắng những người nhiều chuyện trong thôn thấy được quay đầu lại đi truyền nói lung tung.

Dương thị bình thường không nói nhiều, dù người khác có mắng nàng cũng không cãi lại, nếu thật sự nghe được chồng mình như thế nào thế nào, chỉ sợ sẽ khổ sở ở trong lòng. Chuyện năm đó đúng sai Trình Gia Quý không muốn nói về nó nữa, đã qua rồi thì cho qua đi, hắn chỉ nghĩ tới cuộc sống của mình, muốn cuộc sống bình ổn suôn sẻ mà sinh hoạt thôi.

Chu thị là bị nhà Trình gia hưu ra ngoài cho nên không có khả năng đi đến dân nhà họ Trình, Trình Gia Quý trốn tránh không đi ra ngoài, hai người tất nhiên là không đụng mặt nhau rồi.

Cũng may là trong lòng Chu thị mặc dù vẫn còn có chút hoài niệm trước kia, nhưng không nhất định phải gặp được hắn.

Không phải là không muốn gặp, mà trong hai năm qua đã có nhiều thay đổi quá lớn, lúc nàng cúi đầu rửa mặt có nhìn xuống chính mình qua làn nước, thật đúng là không thể nhận ra mình nữa rồi. Sau khi tách ra, người ta vẫn như cũ, còn mình thì trông già đi hơn mười tuổi, điều này làm sao Chu thị có thể chấp nhận được?.

Nàng vẫn hy vọng rằng mình ở trong lòng Trình Gia Quý có thể có cái ấn tượng tốt, cho nên nàng chỉ ở nhà mẹ đẻ hơn nửa ngày, lời muốn nói đã nói, rồi thành thật trở về Thanh Thuỷ trấn. Đầu này Trình Gia Quý từ trong miệng những người khác nghe được chút ít, cũng đã biết chuyện về sau nàng gả cho một lão đầu tử.

Tái giá gả lần hai cho lão goá vợ là chuyện không hiếm, điều hiếm có đó chính là lần này nàng lại mang thai.

Vợ Chu lão xú còn nói Mã lão đầu còn lớn tuổi hơn cả cha nàng, thế mà hắn vẫn có thể làm cho người ta mang thai, công nhận hắn có bản lĩnh thật. Người trong thôn đều nói có lẽ trong mệnh nàng có một đứa con, nếu không rơi hai đứa con rồi, hiện tại lại gả cho một lão già( lão đầu tử) làm sao còn có thể mang thai được?. ...

Người khác nói Trình Gia Quý nghe, đám người nói xong rồi hắn lại tiếp tục đi làm việc của mình. Năm đầu Dương thị đã cố gắng chăm chỉ làm việc nên trong tay có tiết kiệm được chút bạc, đây là một động lực rất tốt, vốn dĩ sẽ tiếp tục làm tiếp nhưng Dương thị mang thai không thể chịu mệt nhọc, năm nay có lẽ bọn hắn sẽ nuôi thêm nhiều gà một chút, còn heo chỉ sợ không chăm sóc được, dù sao thì việc trong đất vẫn còn đó, ruộng đất là gốc của người nông dân.

Trình Gia Quý lại nghĩ tới Dương thị cũng có nhà mẹ đẻ, năm ngoái nàng đã nhờ người mang một chút đồ về, năm nay còn chưa thấy động tĩnh gì cả.

Nghĩ đến đây, Trình Gia Quý liền lắm miệng hỏi thêm một câu: "Có muốn báo tin vui cho người nhà mẹ đẻ biết không?".

Dương thị đầu tiên là lắc đầu, sau đó mới nói: "Đến chỗ tiểu di của ta nói một tiếng đi, còn nương ta thì không cần đâu".

Nàng sợ Trình Gia Quý hiểu lầm nên giải thích:"Không phải lòng dạ ta hẹp hòi hay ghét bọn họ, mà ta nghĩ không quay về đối với nương sẽ tốt hơn, ta trở về sợ nương lại nhớ tới cha".

Ngày hôm sau, Trình Gia Quý đưa vợ đến sân tam hợp viện để nàng làm bạn với tam đệ muội, còn mình thì mang một chút đồ đi đến Tiểu Hà thôn. Hắn ra ngoài phải hơn một canh giờ, trở về trước đến nhà huynh đệ đón người, sau đó quay về nhà mình mới đem chuyện nghe được kể cho Dương thị biết.

"Ta tới nhà tiểu di uống chút trà nóng rồi ngồi nói chuyện một lát, ta có nhắc đến chuyện nhà chúng ta, tiểu di lại nói đến chuyện nhà nương nàng. Muội muội kia của nàng, việc hôn sự vẫn chưa được thuận lợi, từng nghe nương nói trước kia người muội muội đó đối với nàng không khách khí, đanh đá, đến bây giờ vẫn như vậy, không có ai dám cưới nàng ta cả".

Trên thực tế tình hình còn nghiêm trọng hơn những gì Trình Gia Quý nói.

Trước kia nàng luôn cảm thấy chính là do tỷ tỷ tang môn tinh cản đường, tin rằng hôn sự của mình bị chậm trễ là do người tỷ tỷ này. Hiện tại Dương Nhị Muội đã gả đi hơn một năm, chướng ngại không còn nữa nhưng vẫn không có ai đến đề cập thành thân với nàng, đây không phải là rõ ràng đang tát bạch bạch vào mặt nàng sao? Rõ ràng ngươi không gả ra được không phải lỗi của bất cứ người nào cả, mà đều do tật xấu của bản thân mình đó.

Tiểu di của Dương thị chỉ nói đến chuyện hôn sự Yêu Muội không thuận lợi chứ không nói đến chuyện con gái mình. Hai năm trước, người Trình gia muốn kết thân nhất chính là nhà Trương gia ở Tiểu Hà thôn, con gái nhà này còn nhỏ nên không chịu gả cho Trình Gia Quý cưới vợ lần hai, vì thế nương nàng mới đem mối này giới thiệu cho cháu gái của mình.

Khi đó người làm nương này đã nói rằng, tương lai sau này của con gái có tốt hay xấu thì đừng hối hận, đường là do bản thân mình chọn.

Cô con gái này gả đi muộn hơn một chút so với Dương Nhị Muội, làm vợ người ta cũng được hơn nửa năm rồi, ban đầu là vô cùng vui vẻ gả đi, lúc ăn tết về nhà ngoại nhìn sắc mặt xem ra không phải tốt, rõ ràng là nàng đang gắng gượng tỏ vẻ mà thôi.

Con gái ngược lại còn nói không hận nhưng người làm nương đã hối hận vì lúc trước quá tôn trọng con, cho con nhiều tự do để con lựa chọn mọi thứ. Trước kia còn nói thà lấy người nghèo còn hơn lấy Trình Gia Quý đã có người dùng qua... Giờ nàng đã hiểu phần nào được câu nói người nghèo chí ngắn, biết không có tiền cuộc sống rất khổ sở.

Lại nói đến Trình Gia Quý, đối với người khác như thế nào tạm thời không nói đến, nhưng hắn đối xử với vợ thật sự rất tốt.

Hắn không quyết đoán dứt khoát được như Trình Gia Hưng, không giỏi làm việc lớn nhưng không khó sống, không cãi nhau tranh chấp với vợ về những chuyện nhỏ nhặt, mà đặc biệt rất dễ nói chuyện.

Hà Kiều Hạnh sau khi gặp qua Dương thị, trong lòng liền có suy nghĩ Trình Gia Quý thật may mắn khi cưới được người vợ như nàng, đây đúng là kiếm được lời.

Hiếm có được người nhị tẩu mới này không chỉ tính tình tốt mà còn không lắm miệng, không thích trộn lẫn gây chuyện thị phi.

Những người khác lại có suy nghĩ trái ngược với nàng, tỉ như tiểu di Trương gia ở Tiểu Hà thôn, nàng cảm thấy Dương Nhị Muội thật may mắn, lúc trước mọi chuyện nhìn như đã hỏng bét rồi mà quay đầu lại, lại có được con đường cuộc sống rất tốt, ở nông thôn, Trình Gia Quý có điều kiện như vậy là hộ gia đình đầy đủ sung túc rồi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right