Chương 122: Chương 122

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 1,597 lượt đọc

Chương 122: Chương 122

Con gái nhà Trương gia quả thật đã ăn chút đau khổ, bây giờ nàng mới biết được khi người đàn ông theo đuổi muốn thành thân với mình mà nói chuyện là không thể hoàn toàn tin tưởng được, nhà kia lúc đến nói chuyện cầu thân thì nói hay lắm, nói chắc như đinh đóng cột gì mà đợi nàng vào cửa là sẽ cho nàng làm chủ gia đình... Sau khi gả đi nàng mới biết được bà bà quá lợi hại, người đàn ông ngoài miệng nói yêu thương đau mình thì lúc trong nhà gặp chuyện hắn đều bảo nàng nhường nhịn, vì thế cuộc sống trải qua khá uất ức.

Dù vậy, nàng còn chưa đến mức hối hận.

Ngay cả khi nghe nương nói Trình Gia Quý đối xử rất tốt với biểu tỷ, nàng cảm thấy đó là chuyện đương nhiên, người đàn ông này trước đó đã có một bà vợ, nếu giờ lấy nữa mà không đối tốt thì chẳng nhẽ hắn còn muốn thành thân với người khác một lần nữa sao?.

Tóm lại là Trương gia đầu kia lúc này không có chênh lệch tâm lý quá lớn, thậm chí tiểu di dự định dành chút thời gian chạy đến Đại Dung Thụ thôn một chuyến, nghĩ cô cháu gái này nhà mẹ đẻ không thương, bây giờ lại mang thai không có ai chỉ bảo cho, tiểu di có kinh nghiệm tốt xấu gì cũng nên nói cho nàng biết một chút.

Tính toán như vậy nên ngày mồng 8 nàng đến đây, vào ngày này muội muội nhà mẹ đẻ của Lưu Tảo Hoa cũng đi tới.

Lưu gia muội muội này đã gả đi được nửa năm, lúc đầu còn trông cậy vào tỷ tỷ ra ít tiền để mua thêm của hồi môn thay nàng nhưng Lưu Tảo Hoa không có cho. Khi đó nàng rất tức giận còn chửi rủa ở trong lòng, hy vọng việc buôn bán của Lưu Tảo Hoa trong huyện sẽ bị ế ẩm thua lỗ. Kết quả ai mà biết được? Mấy người nhà quê tuỳ tiện làm chút thức ăn lại bán chạy điên cuồng ở huyện, nàng không tận mắt nhìn thấy nhưng nghe nói tỷ tỷ kiếm được rất nhiều tiền, người trong thôn còn nói rằng nàng kiếm được nhiều tiền đồng đựng trong sọt phải dùng xe bò đến kéo ...

Nếu là cái xương cứng, trước đó bị làm cho rớt mặt mũi thì sau này sẽ không đến cửa tìm nàng nữa.

Tuy nhiên, tiểu muội Lưu gia không phải dạng người này.

Trong lòng nàng rất ghen tị, nhưng lại không muốn phân biệt quá rạch ròi với Lưu Tảo Hoa. Nàng nhớ tới Lưu Tảo Hoa đã phàn nàn với người trong thôn rằng tuy là kiếm được tiền nhưng là buôn bán thức ăn rất mệt mỏi, phải bận rộn một hai canh giờ trước khi mở cửa, sau khi đóng cửa còn phải dọn dẹp lau chùi nữa.

Đặc biệt là nàng còn có một trai một gái, Thiết Ngưu chủ yếu ở học đường nên không cần nói, nhưng Thất Cân còn nhỏ mà nàng quá bận rộn nên thường xuyên không để ý tới con bé được.

Sau khi nghe nói điều này thì tiểu muội Lưu gia tâm liền động, nàng đã nghĩ ra được một cách.

Đã từng làm một lần bán đậu phộng, nàng đã hiểu rõ điều quan trọng nhất trong buôn bán đồ ăn đó là công thức và tay nghề, nàng không có tay nghề nên tự hỏi liệu mình có khả năng đi ăn trộm công thức được không. Hà Kiều Hạnh bên kia bận rộn làm không hết việc phải nhờ tiểu đệ nhà mẹ đẻ đến giúp đỡ, còn Lưu Tảo Hoa cũng bận rộn như thế thì nên mời muội muội nhà mẹ đẻ đến giúp đỡ mới đúng.

Tiểu muội Lưu gia lúc đầu định đến tìm nương nàng, để nương đi nói chuyện, sau lại nghĩ tới mình đã gả cho người ta rồi, không có lợi ích nhà mẹ đẻ sẽ không giúp, thậm chí có khả năng sẽ cắt đứt con đường của nàng thay thế người khác đi cửa hàng của Lưu Tảo Hoa cũng nên.

Nghĩ như vậy nên nàng không có nói cho ai biết, một mình chạy tới phía nhà Trình đại ca tìm người.

Lúc nàng đi qua, Thiết Ngưu đang trải rộng giấy bút mực trên bàn trong nhà chính tập viết, nghe được tiếng động nên đi ra ngoài xem thì thấy tiểu di tới.

"Tiểu di, người có việc gì à?".

"Ta tới tìm nương ngươi".

"Nương không ở nhà, nương vừa ôm muội muội đi ra ngoài rồi ". Trước khi đi ra ngoài còn cảnh cáo Thiết Ngưu phải thành thật ở nhà chép sách luyện chữ, nói trở về sẽ kiểm tra.

"Vậy ngươi biết nàng đi đâu không?".

Thiết Ngưu không nghĩ nhiều như vậy, đại khái chỉ một phương hướng, còn tốt bụng nói cho tiểu di biết người hơn phân nửa là ở nhà tam thúc: "Nương cháu không có việc gì liền rất thích đến tìm tam thẩm nói chuyện, đến nhà tìm không thấy người thì sẽ ở đầu bên kia, nếu bên kia không thấy người, vậy hãy đến gốc đa cổ thụ nhìn xem". ...

Nếu không sao có thể nói là mẹ con chứ?.

Thiết Ngưu quả thật rất hiểu rõ nương hắn.

Tiểu muội Lưu gia một đường tìm đến nhà tam hợp viện liền nhìn thấy Lưu Tảo Hoa đang ngồi ở trong sân, nàng chạy vội tiến lên mấy bước, đến gần một chút đang định gọi tỷ thì Lưu Tảo Hoa cũng đã nhìn thấy nàng. Lúc nói chuyện với Hà Kiều Hạnh thì mặt mũi cười toe toét, nhưng vừa nhìn thấy nàng thì mặt lại dài xụ ra.

Hà Kiều Hạnh cũng chú ý có người đi tới, nàng ngoảnh đầu sang nhìn một chút: "Người đến tìm đại tẩu thì phải? Ta nhìn có điểm giống muội muội nhà mẹ đẻ của tẩu?".

"Là muội muội nhà mẹ đẻ ta". Lưu Tảo Hoa ôm Thất Cân đứng dậy nói một tiếng với Hà Kiều Hạnh, nói nàng đi gặp tiểu muội. Nàng liền bước tới trước mặt tiểu muội Lưu gia, hỏi thẳng: "Ngươi tới đây làm gì?".

Tiểu muội Lưu gia nói có chút việc.

Người nhà mẹ đẻ là hạng người gì sao Lưu Tảo Hoa không biết chứ? Nàng liền bĩu môi nói: "Có lời thì nói, không có thì lăn đi, đứng ở chỗ này làm tâm trạng của ta không tốt đâu". .

Lưu Tảo Hoa mở miệng là không khách khí, thẳng thắn như vậy, nếu không có việc cầu nàng thì tiểu muội này đã mắng chửi người rồi. Tiểu muội Lưu gia nhận nhịn chịu đựng nói: "Không phải tỷ ở trong huyện mở cửa hàng buôn bán đồ ăn sao? Nghe người ta nói buôn bán rất tốt, ngày thường bận rộn làm không hết việc. Tỷ thuê ta được không? Ta đi vào trong huyện giúp ngươi, giống như người nhà Hà gia giúp Hà Kiều Hạnh vậy".

"Ngươi dừng lại đi thôi, ta không có tiền, không có khả năng thuê nổi ngươi đâu".

Tiểu muội Lưu gia cắn răng nghiến lợi nói: "Tỷ bao ta ba bữa ăn, không trả tiền ta cũng giúp tỷ".

Lưu Tảo Hoa vốn đã nghi ngờ nàng, nghe xong lời này càng cảm thấy mục đích của nàng không đơn thuần: "Ngươi đã gả cho người ta rồi còn muốn đi vào trong huyện giúp ta, đây không phải là cùng chồng ngăn cách hai nơi sao? Nếu ngươi nói ngươi cần dùng tiền gấp, nhất định phải ra ngoài làm kiếm tiền thì ta còn miễn cưỡng tin được, nhưng ngươi lại nói chỉ cần bao cơm không cần trả tiền... Lăn lộn mệt nhọc người mà không cần tiền bạc? Đừng nói với ta là tỷ muội thâm tình? Ta tin ngươi mới là quỷ đó!".

"..."

Nếu một câu nói thật không có thì chuyện này không thành rồi, tiểu muội Lưu gia suy nghĩ rồi nói: "Ta nghĩ sau này cũng muốn buôn bán kiếm tiền như các ngươi, nhưng ta không biết buôn bán như thế nào nên muốn mượn cơ hội này theo tỷ học ".

" Học buôn bán chỗ ta?".

Lưu Tảo Hoa nhìn nàng chằm chằm, cuối cùng lắc đầu: "Ta nghĩ ngươi không phải là muốn đến học nghề chỗ ta, mà chỉ sợ là muốn học làm bánh đúc với ma lạt năng, học xong liền tìm chỗ khác mở cửa hàng cùng tranh giành mối làm ăn với nhà ta! Chưa kể trong tiệm ta không thiếu người, cho dù có thiếu người, ta có thể sử dụng loại người muốn rắp tâm hại người, ngươi nghĩ ta là đồ ngu ngốc sao?".

Ở trên chuyện kiếm tiền, bộ não của Lưu Tảo Hoa xoay chuyển rất nhanh, không phải sao, chỉ mới mấy câu đã đem tấm màn che của muội muội xé rách ra.

Đã nói đến nước này rồi, che che dấu dấu cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Tiểu muội nàng nói: "Ta học xong sẽ không bán ở trong huyện, ta chỉ mở cửa hàng ở ngay trên trấn thôi, như thế còn có thể chèn ép việc buôn bán của ngươi sao? Đến lúc đó hai tỷ muội chúng ta cùng nhau kiếm tiền không phải tốt hơn à? Ngươi nhất định phải nhìn ta nghèo mới vui sao?".

"Ngươi nghèo hay không thì liên quan cái rắm gì đến ta, ngươi hôm nay chết đói cũng không liên quan đến ta! Bởi vì chồng của ngươi không có bản lĩnh, không nuôi sống nổi ngươi!".

Lưu Tảo Hoa mới không tin những gì nàng nói, nàng chỉ biết rằng công thức phải nắm chắc giữ bí mật trong tay mình mới an toàn, cho người khác học không nói đến chuyện cạnh tranh buôn bán mà lúc nào cũng luôn nơm nớp lo sợ ngày nào đó không cẩn thận công thức bị nàng tiết lộ ra ngoài, nếu người người đều biết làm đồ thế nào thì còn kiếm được tiền cái rắm à.

Sư việc đến cùng là không nói chuyện thành công, tiểu muội Lưu gia đã rất tức giận khi bỏ đi.

Lúc hai nàng nói chuyện Hà Kiều Hạnh đã cố ý tránh né, nhìn người đi rồi mới quay lại vào trong sân, thấy Lưu Tảo Hoa cũng tức giận, Hà Kiều Hạnh hỏi nàng có chuyện gì vậy?.

"Nàng đỏ mắt ghen tỵ với việc buôn bán của ta nên muốn tới học trộm, bị ta vạch trần mắng mỏ bỏ về rồi".

Loại chuyện này đã gặp qua nhiều lần rồi nên không cần phải hỏi nữa. Hà Kiều Hạnh khuyên nhủ mấy câu để nàng bớt tức giận, loại chuyện này nàng ta nói gì định làm như thế nào đều không quan trọng, chỉ cần mình không đồng ý là được.

Vì thế tiểu muội Lưu gia còn chạy đến nhà mẹ đẻ phàn nàn với nương rằng tỷ tỷ nói chuyện một chút cũng không nghĩ tới tình cảm tỷ muội , nói muốn đi làm việc trong cửa hàng nàng, vậy mà nàng liền từ chối, còn nói không có tiền để thuê nổi người, lừa gạt ai đây chứ?.

Đương nương hiểu rõ con người của Lưu Tảo Hoa, cũng như vậy rất hiểu tính cách của con gái nhỏ, chắc chắn trước đó nàng đã có tính toán gì bị tỷ tỷ vạch trần nên không có đồng tình với nàng mà còn nói: "Ngươi hôm nay mới biết đức hạnh kia của nàng? Đừng nói là ngươi, lần trước nàng về thôn ta có đi qua tìm nàng, nàng cũng không cho ta sắc mặt tốt đâu".

Tiểu muội Lưu gia nóng nảy: "Nương! Nương, người không muốn nghĩ cách à ! Cứ như vậy uổng phí rồi sao? Bây giờ nương không nói được nàng, về sau nàng buôn bán càng lớn giống như Trình Gia Hưng vậy, kiếm được rất nhiều tiền, nương còn có thể dựa vào được không?".

Lưu nương thật sự không có cách nào cả.

Nàng đã nói hết lời nhưng Lưu Tảo Hoa không nghe, cho dù có uy hiếp cũng không thành, nàng gả cho Trình Gia Phú, Trình Gia Phú lại là người bị vợ nắm chặt quyền trong tay, Lưu Tảo Hoa bây giờ đã có con trai con gái, có tiền trong tay, cuộc sống trôi qua rất tốt, căn bản không cần nhà mẹ đẻ làm chỗ dựa cho nàng.

Nàng đã không cần nhà mẹ đẻ làm chỗ dựa, thì làm sao có thể tuỳ ý để người nhà mẹ đẻ ý kiến bài bố chứ?.

Phải nói rằng mọi chuyện tệ như vậy là do chuyện xảy ra trước đây, chính là lần Trình Gia Hưng bán đậu phộng da cá, lúc đó trong nhà đỏ mắt học theo mua bán nhưng lại làm rối ren tệ hơn, vì muốn thu hồi vốn nên đã đi bức bách Lưu Tảo Hoa, sự việc đó nàng không chỉ bị bêu xấu thanh danh trên lưng mà còn là ngòi nổ để làm rơi đứa bé trong bụng nữa...

Không nói tới lúc ấy nàng có suy nghĩ cực đoan, qua sau một khoảng thời gian nàng mới quay đầu nghĩ lại.

Tự nhận chính xác là mình sai, nhưng chuyện này sai không chỉ duy nhất là nàng, nàng bị uỷ khuấy và chống đỡ quá nhiều tội danh. Khi đó nếu người nhà mẹ đẻ đáng tin có thể đứng ra làm một chút chỗ dựa cho nàng hoặc nói giúp đỡ nhận một ít sai lầm.

Lưu gia đã làm cái gì?.

Bọn hắn không làm điều gì tốt mà ngược lại đẩy người ta xuống vực sâu.

Sau chuyện lần đó, Lưu Tảo Hoa còn có thể tin tưởng vào gia đình mẹ đẻ mình sao? Trong lòng nàng, tất cả người nhà mẹ đẻ đều không đáng tin dựa vào được, có chuyện tốt tới so với ai khác thì đều nhanh chân hơn cả nhưng gặp gỡ phiền phức lại lập tức chuồn bay đi.

Lưu nương cũng biết vấn đề nằm ở nơi đó, nhưng chuyện đã xảy ra mấy năm trước rồi, cũng không tốt để nhắc lại một lần nữa.

Cho dù có lật lại thì nàng cũng không thể nói chuyện như với một bông hoa được.

Hai mẹ con bàn bạc nửa ngày mà vẫn không thể nghĩ ra cách để lật ngược tình thế, nếu đổi lại là người khác thì kiểu gì cũng có thể sẽ tấn công tác động được. Lưu Tảo Hoa người này, ngươi muốn nàng hoà nhã thì đơn giản thôi, muốn nàng cho tiền cho chỗ tốt cũng được... Nhưng hết lần này tới lần khác nhà Lưu gia chỉ nghĩ muốn dính ánh sáng của nàng, lợi dụng chia sẻ lợi ích, cho nên mới nói có cái rắm ấy, người há miệng thì ta phải dỗ dành đồng ý ngươi sao.

Lưu Tảo Hoa không riêng gì chửi mắng tiểu muội mà còn phàn nàn với Hà Kiều Hạnh , sau khi nói chuyện với Hà Kiều Hạnh xong, về nhà vẫn không quên nhắc nhở với Trình Gia Phú. Nói có bất cứ việc gì liên quan đến việc buôn bán trong nhà đều phải bàn bạc với nàng, nàng gật đầu mới tính, rồi dặn dò Trình Gia Phú không được hứa hẹn lung tung.

Trình Gia Phú hỏi lại nàng: "Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi hay không? Sao đột nhiên lại nghiêm túc như vậy?".

"Có một số người trông thèm ghen tỵ với tiền của chúng ta kiếm được nên đã thay đổi biện pháp nghĩ muốn ăn cắp học trộm".

Trình Gia Phú thở dài: "Ta đã bảo nàng đừng có đi khoe khoang... Còn không phải do nàng đắc ý quá sức rồi sao".

"Bọn hắn đều coi thường ta không làm được, cuộc sống của ta sung túc rồi còn không được khoe khoang một chút sao? Ta chính là cố tình để chọc tức chết bọn hắn đi. Trình Gia Phú, chàng nhớ kỹ cho ta, mặc kệ là ai, dù là thúc bá thím thẩm biểu tỷ đường muội ai cũng tốt, rảnh rỗi ta mặc kệ chàng, nhưng nói đến chuyện buôn bán thì chàng hãy ngậm chặt miệng lại, không giải thích không đồng ý hứa hẹn. Ta thật vất vả mới làm được buôn bán, nếu hư mất thì cả nhà chỉ có thể uống gió tây bắc thôi".

Nhìn thấy chồng gật đầu rồi, Lưu Tảo Hoa mới nói tiếp: "Nếu bọn hắn mời chàng đi uống rượu, chàng tuyệt đối không được uống say, coi chừng làm lộ ra lời nói cho người ta biết đấy".

Mỗi khi đến lúc này, Lưu Tảo Hoa đều rất hâm mộ Hà Kiều Hạnh.

Nhà mẹ đẻ nàng từng người từng người đều xem trọng lợi ích, xem trọng chỗ làm việc, so sánh với điều đó, nhà Hà gia bên kia tình người khăng khít hơn nhiều, dù có muốn học cách buôn bán, họ cũng không bày ra vẻ mặt khó chịu làm người ta chán ghét.

Lúc trước Lưu Tảo Hoa nói muốn vào huyện buôn bán, là nàng trực tiếp mở miệng, nói rõ sẽ chia lợi nhuận cho Hà Kiều Hạnh, đó là lý do vì sao nàng lại dạy cho mình tay nghề.

Nếu tiểu muội Lưu gia cũng có thể thẳng thắn như thế thì Lưu Tảo Hoa sẽ không đến mức mắng chửi người đâu.

Nói cái gì đều nghe rất êm tai, kết quả mục đích chính là học trộm, thật sự rất đáng ghét.

"Trở về đã hơn mười ngày rồi, đợi như thế này thêm phiền, ta hận không thể lập tức quay trở vào trong huyện mở cửa hàng buôn bán kiếm tiền".

Trình Gia Phú nói hắn và tam đệ đã thương qua, ra 15 mới đi vào huyện.

"Đây không phải là còn chờ thêm bảy ngày nữa sao?".

"Chỉ bảy ngày mà thôi, chớp mắt là đến liền, nàng nếu chờ không bận gì thì đi chặt cây trúc vót que nhỏ đi, hoặc làm một ít mì, cái này có thể để được".

Vì thế Lưu Tảo Hoa đã tìm thấy cho mình một số việc để làm, chỉ hai ngày sau đó trong thôn lại xảy ra một chuyện vào ngày mồng 10 tháng giêng. Bà nội Chu Tiểu Thuận bị ngã trong sân gãy chân, chuyện này không có liên quan gì đến Lưu Tảo Hoa, lúc nàng đi đến sân tam hợp viện nhìn thấy Hà Kiều Hạnh có tâm sự, hỏi ra mới biết được rằng người đang lo lắng cho Hà Tiểu Cúc.

Hà Bảo Căn chịu đem con gái gả cho Chu Tiểu Thuận đó là nhìn thấy con người hắn không tệ, tất nhiên Chu Tiểu Thuận rất tốt với Hà Tiểu Cúc, chẳng qua ở thời buổi này quan hệ gia đình rất phức tạp, bà bà nàng dâu rồi giữa chị em dâu với nhau, muốn ở giữa xử lý tốt thật không dễ dàng.

Đặc biệt là Chu gia còn chưa có phân gia ở riêng, nhưng người trong nhà lại đứng thành hai đội. Lão thái thái và Chu Tiểu đứng một bên, cha nương hắn đứng ở bên kia.

Lúc đầu có lão thái thái trấn giữ nên những tâm tư bất chính tròn nhà mới không thể trỗi dậy gây sóng gió được.

Hiện tại lão thái thái bị té gãy chân, thương thế nghiêm trọng, chuyện sau này nàng có thể quản càng ngày sẽ càng ít, đây chỉ là một phương diện, một mặt khác nữa là lão thái thái bị gãy chân tất nhiên cần phải có người hầu hạ phục vụ, chuyện này rất có khả năng bị đẩy lên người Hà Tiểu Cúc, ai bảo nàng là vợ của Chu Tiểu Thuận, ai bảo người lão thái thái thương nhất cũng là Chu Tiểu Thuận chứ?.

Việc chăm sóc người già hẳn là nên làm, người có chút hiếu tâm sẽ không từ chối. Vấn đề nằm ở chỗ là Hà Tiểu Cúc có con nhỏ, nàng với Viên thị sinh cùng khoảng thời gian, trước mắt đứa bé còn quá nhỏ không thể tách ra khỏi người nương được.

Vừa phải chăm sóc con nhỏ, vừa phải làm việc lại còn phải chăm sóc bà nội Chu nữa.

Mấy tháng sau này nàng có thể phải chịu đựng không ít mệt nhọc rồi.

Nói thế nào thì Hà Tiểu Cúc cũng là đường muội của Hà Kiều Hạnh, việc nhà Chu gia không đến phiên Hà Kiều Hạnh nói cái gì, nhưng mắt thấy Hà Tiểu Cúc phải bận rộn đến chóng mặt, nàng nghĩ tới muốn về Ngư Tuyền thôn một chuyến để chuyển lời cho Bảo Căn thúc, đem chuyện này nói rõ cho thúc ấy biết.

Có một số việc Hà Tiểu Cúc không thể từ chối, nhưng cha nàng lại có thể giúp nàng từ chối. Con rể đó, nên gõ liền phải gõ, Hà Tiểu Cúc mới sinh xong được mấy tháng, còn đang nuôi con nhỏ, thời điểm này sức khoẻ đang bị giảm sút, sao có thể chịu được quá mệt nhọc?.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right