Chương 144: Chương 144

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 3,908 lượt đọc

Chương 144: Chương 144

Hà Kiều Hạnh mang thai bảy tháng bụng rất lớn, nhưng trông nàng vẫn gầy hơn Viên thị một chút, không phải nói nàng sau khi mang thai không có thịt không béo lên, mà do cuộc sống của nàng trôi qua vẫn luôn tốt nên được chú ý chăm sóc hợp lý hơn. Cũng không phải chỉ hôm nay mới ăn uống tốt, mấy tháng mang thai này nàng có tròn trịa mượt mà hơn một chút nhưng không hề khoa trương giống như đệ muội.

Quần áo mùa đông rất dày nên thoạt nhìn nàng có vẻ béo hơn rất nhiều, Trình Gia Hưng sợ áo chật đè bụng nên mới nới lỏng chỉ cho áo khoác bông rộng rãi hơn, như vậy sẽ không tôn lên được dáng người. Thật ra tay chân vẫn rất thon thả linh hoạt, mặt cũng không có béo bao nhiêu, cằm vẫn còn nhọn.

Có người lo lắng vì mập, còn Hà Kiều Hạnh thì không quá lo lắng, nghĩ đến nương của mình không thể lúc nào cũng có thể ở bên này trông nom chăm sóc nàng, nhiều nhất là chờ nàng sinh con xong rồi ở cữ trong tháng là phải trở về. Bà bà sẽ phải chạy đi mấy đầu, không thể chỉ giúp đỡ một mình cho tam phòng được. Vì thế có rất nhiều chuyện cần nàng và Trình Gia Hưng lo liệu, ngoài buôn bán ra còn có con cái, có việc nào không phải nhọc lòng lo lắng chứ? Thật sự không dễ để phát triển một thân người lười biếng đến béo mà.

Hà Kiều Hạnh an tâm dưỡng thai, gặp trời nắng thì đi dạo ra ngoài một chút, lúc này hơn phân nửa đều có nương ruột hoặc chồng đi cùng, nếu là trời mưa thì trong ngoài nhà đều ướt lạnh, nàng sẽ tìm chỗ khác ngồi đợi, chẳng hạn như đi vào bếp nấu canh hoặc làm đồ ăn, làm một chút bánh ăn vặt...

Bây giờ con gái đã tròn ba tuổi nên biết được nhiều việc hơn trước, Trình Gia Hưng trước đó đã bảo với con bé là nương đang mang thai cho nên thường xuyên căn dặn con không được từ bên ngoài đột nhiên nhảy vào hù doạ làm nương sợ, giật mình, cũng đừng chạy nhảy vào trên trước người nương.

"Trong bụng nương có em bé, trước khi bình an sinh ra ngoài thì không được va chạm mạnh vào đó".

Trình Gia Hưng ôm con gái trong ngực nói, lần đầu tiên Đông Cô nghe ngạc nhiên đến trợn tròn con mắt,"Nương muốn sinh em trai cho con rồi?".

"Vẫn chưa biết là em trai hay em gái đâu".

"Vậy lúc nào mới biết được ạ?".

Trình Gia Hưng nói qua năm, vào khoảng tháng hai hoặc tháng ba.

Đông Cô bẻ những ngón tay mũm mĩm của mìn chậm rãi đến số từ bây giờ cho đến tháng 2, tháng ba năm sau, mất mát nói: "Còn phải chờ nhiều thời gian như vậy nữa ạ".

Trình Gia Hưng thuận tay chọc vào má béo của con gái: "Cái này là chờ không nổi muốn làm tỷ tỷ rồi à?".

Đông Cô gật đầu lia lịa.

Cô bé muốn có em trai, nhà khác đều có em trai, không nói có em trai chơi rất vui, mà khi ra ngoài còn có thể giúp đỡ đánh nhau với người ta. Mặc dù trong nhà đầy đủ chăm sóc cho Đông Cô rất chu đáo, từ nhỏ cô bé đã được ăn mặc rất tốt, nhưng trên đời này có ít chuyện hoàn mỹ lắm. Đông Cô còn nhỏ không thiếu ăn thiếu mặc, cô bé được trong nhà yêu thương nâng niu như bảo bối , so với trong thôn thì cô bé hạnh phúc sướng hơn rất nhiều, nhưng bạn chơi cùng lại rất ít. Lúc ở bên ngoài buôn bán gia đình không dám để cô bé đi ra ngoài chơi một mình, người làm bạn với cô bé ngoài trừ mấy người trong cửa hàng thì đó chính là Thiết Ngưu và Thất Cân ở cửa hàng đối diện, Thất Cân nhỏ hơn cô bé một tuổi, lại không thông minh quỷ linh tinh như cô bé, bây giờ vẫn ngây thơ không biết gì cả.

Con người chính là như vậy, thiếu cái gì thì mong muốn khao khát cái đó.

Đông Cô cảm thấy nếu mình có nhiều thêm mấy em trai hoặc em gái thì khẳng định chơi sẽ rất vui, nghe nói trong bụng nương có một người, sang năm có thể sinh ra em trai cho mình, cô bé có thể không vui sao?.

Cô bé rất vui vẻ, tất nhiên là sẽ nghe mời cha nói, bảo cô bé không được quầy rầy va chạm vào bụng nương, hù doạ nương sợ cô bé đều nhớ hết. Hà Kiều Hạnh có đôi khi nhìn thấy ánh mắt khát vọng của con gái nhìn bụng mình, hình như rất muốn sờ nhưng lại không dám.

Nàng liền vẫy tay gọi Đông Cô đến, bảo con bé đừng sợ, sờ một cái thử xem.

Đông Cô không những không đưa tay ra mà còn giấu cả hai tay ra phía sau, lắc đầu lia lịa như trống bỏi không đồng ý.

"Không muốn sờ à? Hay là con không thích em trai em gái vậy?".

"Thích ạ".

"Đã thích sao lại trốn tránh? Con như thế này thì em trai em gái biết sẽ buồn đấy".

Con gái mập trầm mặc một hồi, sau đó mới cẩn thận sờ một chút, vừa chạm vào con bé liền rụt tay lại, sau đó lại nghiêm túc giải thích với cái bụng, nói ta là tỷ tỷ của đệ, tỷ tỷ rất thích đệ, đệ sớm ra ngoài một chút nhé, đừng có nằm mãi trong bụng nương như vậy...

Hà Kiều Hạnh bị con gái chọc cho bật cười, Đông Cô còn ngơ ngác không biết nương đang cười cái gì.

Con gái mập này đã bị cha nói cho ngốc luôn rồi, trên thực tế so với nhiều đứa trẻ trong thôn thì thông minh hơn nhiều, thậm chí đầu óc cô bé còn nhanh nhạy thông minh hơn đứa trẻ năm sáu tuổi. Vào tháng 11 Đường thị có tới đây, Trình Gia Hưng có thể rút ra một chút thời gian mang con gái đi ngoài, hai cha con ngốc đứng ở dưới gốc cây đa cổ thụ chơi, Trình Gia Hưng nói chuyện phiếm với người ta, Đông Cô cùng mấy đứa trẻ khác chơi ở bên cạnh, vì thế liền có một nha đầu hỏi cô bé có phải nương ngươi đang mang thai em trai rồi không?.

Dưới tình huống không ai trêu chọc mình thì tính tình của Đông Cô rất tốt, người ta hỏi cô bé tình nguyện trả lời.

Giống như lúc này, cô bé liền gật đầu.

Nha đầu kia đầu tiên nhìn cô bé với vẻ mặt hâm mộ, sau đó gật đầu tỏ vẻ thông cảm: "Nương ngươi nếu sinh ra em trai thì sau này sẽ yêu thương em trai ngươi, không thương yêu ngươi nữa. Nhà chúng ta cũng là như vậy, lúc chưa có em trai thì chúng ta ăn lương thực phụ, khi có em trai chúng ta vẫn ăn lương thực phụ còn em trai lại được ăn cháo gạo trắng với trứng gà. Ta có một lần ăn trộm một miếng liền bị đánh đòn, còn nói rằng gạo trắng trứng gà không phải dành cho hàng bồi tiền như ta ăn...".

Mặc dù là tiểu cô nương nhưng Đông Cô cảm thấy bản thân không giống như vậy, cô bé nghe nha đầu kia nói xong rồi mới nói: "Muội cũng không có ăn cháo trắng mà".

"Ngươi ăn mặc tốt đẹp như thế này mà vẫn ăn đồ lương thực phụ như chúng ta à?".

Đông Cô nghiêng đầu hỏi nha đầu kia: "Lương thực phụ đó là cái gì? Ăn có ngon không? Muội chưa ăn qua bao giờ".

Nha đầu kia cho rằng cô bé đang nói hồ đồ nên hỏi bình thường ngươi ăn cái gì? Điều này không cần phải nghĩ, Đông Cô liền mở miệng liệt kê ra: "Muội ăn mì trứng gà, cháo thịt nạc, cháo cá, trứng hấp, hoành thánh, bánh hấp, bánh nướng nhân thịt... Nương muội nấu cơm, nấu ăn rất ngon".

Vốn chỉ là hâm mộ thôi, nghe đến đây thì nha đầu này thực sự ghen tỵ với Đông Cô.

Nha đầu này lớn lên trong một gia đình trọng nam khinh nữ, từ nhỏ nghe chính là câu nói như thế kia, gặp cũng là loại chuyện đó, dù là nghe Đông Cô nói vậy, nha đầu vẫn là cho rằng có em trai rồi không thể có đại ngộ như trước nữa,"Hiện tại nhà ngươi chỉ có một mình ngươi, cho nên cha nương mới thương ngươi, chờ ngươi có em trai rồi thì em trai ngươi sẽ ăn mì trứng, ngươi sẽ không có trứng gà mà ăn đâu".

"Muội cũng không thích ăn trứng cho lắm, trứng đâu có ngon hơn thịt? Nhưng nương muội nói mỗi ngày ăn trứng đều rất tốt".

"Sao ngươi lại nghe không hiểu tiếng người vậy? Chờ ngươi có em trai thì những cái ngươi ăn với ngươi mặc đều bị em trai giành hết, ngươi cùng em trai cãi nhau thì người bị đánh luôn là ngươi, bất kể là ai sai thì cả nhà đều đổ lỗi hết trên người ngươi".

"Muội là tỷ tỷ, không nên nhường cho em trai sao?". Đông Cô từ trong túi áo lấy ra hai cục đường được bọc trong giấy dầu, một viên đưa vào miệng, còn viên khác đưa cho tiểu tỷ tỷ ở bên cạnh,"Nương muội làm kẹo ngô đường, cho tỷ ăn này, món này ăn rất ngon đấy".

Nha đầu kia nhìn Đông Cô đưa kẹo đường qua, trong lòng rất phức tạp.

Cô bé đã hơn năm tuổi rồi, ở nông thôn thì đã biết rất nhiều chuyện, đừng nhìn người cô bé nhỏ như vậy nhưng cũng giúp gia đình rất nhiều việc trong nhà rồi đấy, chẳng hạn như nhổ cỏ bắt sâu trong vườn rau, đào giun trùn cho gà ăn, canh lửa trong bếp lò... Không ngoa khi nói cô bé còn nhỏ mà đã suy nghĩ như người lớn, chính bởi vì dạng này, nhìn Đông Cô đơn thuần như vậy mới có thể cảm thấy tâm tình phức tạp.

Đặc biệt là khi nhìn thấy những ngón tay mập nhỏ cầm cục kẹo đường đưa tới, mọi ghen ghét, đố ý cùng với một chút ác ý dường như đã tan biến mất, cô bé cầm cục kẹo đường ngô Đông Cô đưa qua, thật cẩn thận bỏ vào trong miệng, sợ ăn quá nhanh mà không dám nhai, chỉ ngậm lấy thôi. Qua một hồi lâu cô bé mới hỏi Đông Cô: "Muội thật sự không sợ sao?".

"Cha nương muội rất yêu thương muội".

"Vậy ông bà của muội thì sao?".

"Cũng yêu thương muội lắm, cha muội có bản lĩnh lớn như vậy sẽ kiếm được tiền, cho nên không sợ có nhiều thêm em trai". Còn về phần đánh nhau, Đông Cô mới không bị chịu thiệt đâu, đừng nói tới bản thân mình đã lớn hơn vài tuổi, coi như người cùng tuổi cũng không đánh thắng được mình.

Cô bé sinh ra trong một gia đình hạnh phúc nên không dễ bị lừa, cho dù ngươi nói đến khô miệng thì nhà ngươi vẫn là nhà ngươi, cô bé nghe giống như nghe chuyện cổ tích vậy.

Chơi gần đủ rồi Trình Gia Hưng mới mang con trở về, đi được nửa đường Đông Cô liền nói: "Vừa rồi tỷ tỷ chơi với con có nói, về sau nhà tỷ ấy có em trai thì cha nương không còn yêu thương tỷ ấy nữa, trong khi em trai được ăn cháo trắng còn tỷ ấy thì ăn lương thực phụ".

Trình Gia Hưng giật nảy mình, sợ con gái sẽ nghe lọt lời này vào tai, vừa cam đoan trấn an con vừa hỏi người chơi với con hồi nạy là ai, nghĩ đến về sau sẽ ngăn cách Đông Cô không chơi với con bé đó nữa, không để những nhà có tư tưởng trọng nam khinh nữ trong thôn làm hỏng tâm hồn con gái nhà mình.

Thật đáng thương khi gặp phải loại cha nương thế này, Trình Gia Hưng quản không được nhiều như vậy, chỉ biết nếu con gái nhà mình mà thật sự tin tưởng thì đó mới là việc rất phiền phức.

Đông Cô có tin không?.

Cô bé tất nhiên là không tin rồi.

Cô bé đã ba tuổi rồi, cha nương đối xử quan tâm với mình ra sao chẳng lẽ cô bé không biết được? Người lớn đều nói thích con trai, cô bé lại cảm thấy chuyện không giống như vậy. Giống như bà ngoại đó, bà thích nương hơn, đối với tiểu cữu thì luôn hung dữ hơn với nương rất nhiều. Đại bá nương cũng thế, đối với Thất Cân luôn luôn kiên nhẫn nhỏ nhẹ hơn với Thiết Ngưu ca...

Nhìn thấy con gái mập thật sự không bị ảnh hưởng gì, trong lòng Trình Gia Hưng mới thả lòng thở phào nhẹ nhõm, sau khi hắn đem người trở về rồi tranh thủ thời gian nói chuyện này cho Hà Kiều Hạnh biết.

Hà Kiều Hạnh nói: "Ta đã sớm nói rồi, đứa bé sau khi sinh ra chắc chắn sẽ hao tổn rất nhiều năng lượng của chúng ra, cũng không thể bỏ qua sơ sót với Đông Cô, đứa trẻ nhà người ta bọn chúng không nghĩ nhiều về nó. Ta nếu bận rộn không thể quan tâm tới con được, con đi ra ngoài nghe người ta nói thổi gió bên tai, vạn nhất tin tưởng điều đó thật thì phiền phức lắm". Cong người nếu bắt đầu ngày tháng như thế nào thì qua dần thời gian nó sẽ mọc rễ đâm chồi nảy lộc trong tư tưởng suy nghĩ, khi đó muốn trừ bỏ là việc rất khó.

"Yên tâm đi, ta hiểu rõ mà, nàng xem ta hiện tại có rảnh để mang con đi ra ngoài chơi không? Thật ra con gái của chúng ta rất dễ dỗ, chỉ cần mỗi ngày có đồ ăn là sẽ lấp được cái miệng của con bé, nàng nói nàng bận rộn không thể rảnh tay, bảo con bé ngồi chơi ở bên một lát thì con bé cũng không làm ầm ĩ".

Ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng hai ngày sau hắn vẫn lén lút quan sát, thấy Đông Cô quả nhiên không có bộ dạng bực bội buồn chán, mỗi ngày trôi qua đều rất vui vẻ, lúc người lớn rảnh rỗi thì con bé sẽ quay cuồng chơi trước mặt người lớn, còn khi người lớn bận rộn thì con bé có thể tự mình chơi vui đến nửa ngày.

Có một lần Hà Kiều Hạnh cảm thấy chân bị chuột rút nên bảo Trình Gia Hưng xoa bóp, chờ xoa bóp xong đi ra ngoài thì không thấy người đâu cả, trước sau nhà đều không thấy, vì thế nàng liền đứng ở trong sân gọi một tiếng, một lúc sau ở bên nhà cũ truyền lời nói đến, là Hoàng thị nói người ở bên đây. Trình Gia Hưng đi qua nhìn xem thì thấy con gái đã ở trong phòng nằm sấp xuống giường của nhị phòng nhìn hai em trai, con bé nhìn không chớp mắt, nghe thấy động tĩnh, cô bé quay lại hỏi cha lúc nào nương sinh em trai có phải cũng giống vậy không? Còn hỏi hai em trai này tại sao không đi ra chơi vậy ạ?.

"Lúc con lớn hơn nửa tuổi cũng như thế này, suốt ngày gặm bàn tay bàn chân đấy".

Đông Cô cúi đầu nhìn đôi chân được nhét trong đôi giày bông nhỏ của mình, nghĩ đến cảm giác đút chân vào trong miệng, ôi...

"Con không có! Con không có gặm qua! Cha, người cứ nói lung tung đi!".

"Lừa con làm gì? Nếu không sao lại gọi con là nha đầu thối chứ?".

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right