Chương 145: Chương 145
May mà Đông Cô khi nhỏ không thích khóc nhè như Thiết Ngưu, bị cha trêu chọc như vậy cô bé cũng không tức giận đến mức rớt nước đái ngựa, mà còn giơ móng vuốt mập mạp của mình đánh Trình Gia Hưng hai cái.
Móng vuốt của con gái mập rơi vào chân đùi của Trình Gia Hưng, khiến hắn bị đau mà rên một tiếng.
Sau đó, lúc trên bàn cơm hắn còn nói, lực tay của con gái thối càng ngày càng lớn, không có phòng bị đã phải chịu cơn đau liên tục từ con bé. Hà Kiều Hạnh vừa cầm bát canh nương đưa tới, thổi thổi bớt nóng, mới uống một ngụm thì nghe thấy lời này.
"Chàng lại trêu chọc con bé à?".
Trình Gia Hưng không muốn nương vợ phục vụ mình nên hắn tự mình múc bát canh, thấy vợ hỏi như vậy hắn không lo uống nữa mà uỷ khuất nói: "Nàng cái gì cũng không biết mà đã đứng cạnh bênh vực con gái thúi rồi!".
Nhìn thấy bộ dạng này của con rể, Đường thị coi như mình mắt mù tai điếc không nghe không nhìn thấy gì cả, nàng bình tĩnh lại tập trung uống canh.
Hà Kiều Hạnh sẵng giọng nói: "Chàng lớn bao nhiêu tuổi rồi còn so đo với con gái nhỏ của mình nữa?".
Trình Gia Hưng diễn chưa đủ nghiện, lại nhìn xuống bụng của vợ: "Mới chỉ có một nha đầu thúi mà tim nàng đã chệch đi rồi, bây giờ có thêm một đứa trong bụng này nữa thì vị trí của ta nằm ở đâu? Trước kia còn từng thề với trời rằng ta là người đứng đầu tiên trong lòng nàng, là người cực kỳ quan trọng, nàng đúng là đồ lừa gạt!".
Ba người Đường thị, Đông Cô, Hà Kiều Hạnh mặt nhìn như chết lặng.
Hà Kiều Hạnh: "Ta không có, chàng đừng làm loạn nữa, mau ăn cơm đi, đồ ăn sắp nguội rồi".
Nàng tạm dừng một lúc rồi mới nói tiếp, nếu không có chuyện gì thì làm sao con gái lại động thủ đánh người? Bị con đánh còn không phải là đã chọc con tức giận hay sao?"Lực tay của con gái chàng lớn như vậy rồi à? Đau lắm sao? Ta nhớ trong nhà còn có rượu thuốc đấy, con đánh ở chỗ nào tý ăn xong ta xoa bóp cho chàng, đừng để máu u đọng bầm dập".
Trình Gia Hưng không phải thực sự phân tranh với con gái đâu, hắn chính là muốn sử dụng việc này để tăng thêm bầu không khí, vợ đã quan tâm lo lắng như vậy rồi còn có thể tiếp tục diễn sao? Hắn quay lại khuyên bảo Hà Kiều Hạnh ăn cơm ăn canh đi, nếu không ăn thì sẽ nguội mất, mà những món ăn ngon đều bị con gái béo dành ăn hết mất rồi.
Sau bữa cơm này, Hà Kiều Hạnh quả thật đã kéo người vào phòng, bắt hắn cởi đồ ra để xem đùi một chút.
Không có màu xanh hoặc màu tím.
"Nói bậy nghiêm trọng như vậy, thật sự đã doạ ta rồi, kết quả là người vẫn còn tốt mà".
"Lừa nàng làm gì? Một phát cào kia của con thật sự rất đau, một năm này sức lực khoẻ mạnh hơn rất nhiều, sớm muộn gì cũng đuổi kịp người làm nương là nàng thôi. Đáng tiếc là triều đình không cho phép nữ nhân làm quan, không chừng nhà ta có thể sinh ra một võ trạng nguyên đấy ".
"Không phải chỉ có sức mạnh mới có thể trở thành võ trạng nguyên, ta nghe nói võ trạng nguyên không những phải biết cưỡi ngựa bắn cung, mà còn biết được mưu trí bày binh bố trận, phải đọc thuộc cả binh thư".
"Đọc à! Vậy thì để cho con đọc! Ta đã sớm suy nghĩ phải đưa con gái đi học đường biết chữ rồi, nhà chúng ta có tiền bạc mà".
Lời đúng là nói trúng tâm khảm của Hà Kiều Hạnh, bình thường các cô nương rất ít đọc sách biết chữ, nhưng nàng làm nương vẫn mong muốn con gái được đi học biết hết mặt chữ, thuận tiện học một số đạo lý sống làm người, đừng có trở thành một người mù chữ. Ít nhất vẫn phải biết đọc danh sách của hồi môn, nhìn xem sổ sách trong nhà cùng các văn thư, mình có thể biết chữ thì cả một đời sẽ ít đi nhờ người ta hơn.
Lúc hai vợ chồng đang nói chuyện đọc sách thì Đông Cô bây giờ đang được bà ngoại dẫn ra ngoài đi dạo.
Đường thị vừa rồi dọn dẹp rửa sạch bát đũa, lau bàn ghế xong, nghĩ mới ăn cơm bụng thấy hơi no nên liền dẫn cháu gái đi dạo một vòng, lần này là đi bộ tới bờ sông.
Bình thường không có người thì Đông Cô sẽ không được phép đi xuống đến bờ sông, lúc này cô bé được Đường thị ôm đi dọc một đoạn bờ sông. Đường thị muốn nhìn một chút xem ngày hôm nay có ai ra thuyền cá không, nếu là có, không quan trọng là ai, nàng muốn trò chuyện với người ta một chút. Bởi vì cách com sông nên tin tức giữa hai thôn không được linh thông rõ ràng, nàng sau khi tới đây không còn nghe thấy sự tình của Ngư Tuyền thôn, ít nhiều cũng có chút nhớ thương , lo lắng.
Kết quả là không thấy ai ra thuyền đánh cá, mà gặp phải mấy người ở ven sông giặt quần áo sau bữa tối
Những người khác trông thấy nàng liền hỏi: "Đường thẩm nhi, sao lại ra đây vậy?".
"Ta đưa cháu gái đi ra ngoài dạo một chút, để tiêu hoá cho nhẹ bụng".
Người tới giặt đồ chính là hai nàng dâu trẻ tuổi, hai nàng đều không nhìn ra được ăn cái gì mà phải đi cho tiêu hoá bớt đồ ăn... Con gái mập nhà Trình gia được bà ngoại ôm vào trong ngực, cô né căn bản không có xuống đất!.
Nói thật, ở nông thôn nuôi ra được con trai mập mạp trắng trẻo là chuyện hiếm thấy, thật sự chưa gặp qua con gái nhà ai mà được như vậy, nhưng nhà Trình gia quả thật đã khiến cho tất cả mọi người phải mở rộng tầm mắt
"Đường thẩm nhi tới đây được một khoảng thời gian rồi nhỉ? Là dự định ở chỗ này cho đến khi Trình tam tẩu tử sinh con xong sao?".
"Không được sao? Ta không đến một mình con rể bận bịu không được rảnh tay? Không nói tới Hạnh Nhi đang mang thai mà trong nhà còn có một đứa trẻ nhỉ nữa ".
"Dùng tiền mời người là được mà, tại sao nhất định phải liên luỵ mệt chọc người vậy?".
Đường thị bĩu môi: "Vậy còn không bằng tự mình ta đến, đó là con gái của ta, ai có thể cẩn thận chăm sóc tốt hơn ta được chứ? Dù sao mùa đông không có nhiều việc, ta tới ở ben này cũng không có chậm trễ việc gì".
Nói đơn giản vài câu rồi Đường thị ôm cháu gái đi xa, hai nàng dâu kia giờ mới nhớ tới mình xuống bờ sông để giặt quần áo bên không dám chậm trễ nữa, tranh thủ thời gian tìm chỗ ngồi xuống bận việc. Trước tiên đem quần áo ngâm vào trong nước, lấy xà phòng bôi lên rồi dùng khúc gỗ đánh đập lên quần áo, hai người vừa làm vừa nói chuyện, không biết đời trước Hà Kiều Hạnh tích luỹ được bao nhiêu công đức mà đời này lại viên mãn hạnh phúc như vậy.
Không riêng gì chồng nà nương ruột với bà bà cũng đối xử với nàng rất rất tốt.
"Người ta nói không có người nương nào không lo lắng yêu thương cho con cái, nhưng có mấy người sẵn sàng chịu đến nhà chồng của con gái để giúp đỡ chăm lo con gái mang thai với ở cữ sinh con chứ? Chẳng qua là con gái đã gả đi ra ngoài, dù sinh được con trai thì như thế nào? Chỉ là trong nhà có thêm một cháu ngoại trai, nhưng cháu ngoại trai có quý giá như thế nào thì cũng là của nhà người khác".
"Không thể nói như vậy, Hà Kiều Hạnh đối xử, quan tâm với nhà mẹ đẻ rất tốt, ngươi nghĩ lại xem nàng đã giúp đỡ huynh đệ nhà mẹ đẻ mình như thế nào? Chỉ bằng người tỷ tỷ này mà Hà Đông Thăng đã bắt đầu làm giàu phát tài rồi đó. Nghe nói hắn làm buôn bán ở trong huyện rất rực rỡ, còn có quan hệ thân thiết với tiểu thư một hộ gia đình giàu có nữa, không chừng có thể tìm được một người cha vợ đắc lực làm chỗ dựa ấy".
"Còn có chuyện này nữa sao?".
"Ngươi không biết à? Chuyện này chính là đích thân miệng của Lưu Tảo Hoa nói đấy?".
"Có phải lần trước Lưu Tảo Hoa trở về ăn tết trung thu phải không?".
"Đúng vậy, chính là lần đó nói, là thật hay giả thì chưa đến một năm là có thể nghiệm chứng tính xác thực rồi, nếu thật sự có chuyện tốt này không phải là đã được lan truyền khắp mười dặm tám thôn sao?" Hai nàng dâu ngồi cầm chày gỗ đập đập nói chuyện đến khí thế ngất trời, từ Hà Kiều Hạnh nói đến Đông Tử, từ Đông Tử nói đến Lưu Tảo Hoa . Mặc dù trong thôn có rất nhiều người phê bình Lưu Tảo Hoa , nói nàng người này vô tình vô nghĩa không nói chuyện với người thân, những lời nói phê bình như vậy đều là nhóm người có tuổi, còn các cô vợ trẻ thì thật ra có chút hâm mộ, ao, ghen tỵ.
Rất nhiều người hy vọng rằng mình có thể giống như Lưu Tảo Hoa, ngươi chọc ta tức giận thì ta sẽ chọc lại ngươi, không thích liền nói thẳng, không thoải mái thì mắng chửi lại. Mọi người đều cảm thấy sống như nàng rất tốt, nhìn mà xem đi, bà bà không nói gì nàng, nương ruột cũng không quản được vào chuyện của nàng, chồng thì nghe lời răm rắp nàng sai sử, trong khi đó nàng còn có tiền nữa.
Đa số mọi người đều tự nhận thức được, biết rằng mình không thể làm được như Hà Kiều Hạnh, không thể làm được như Hà Kiều Hạnh mà còn không sánh được với Lưu Tảo Hoa nữa sao?.
Lưu Tảo Hoa một là không xinh đẹp, hai là không có bản lĩnh, nhìn có chút hơi ngu ngốc, mấy năm trước suýt chút nữa đã đem chuyện làm long trời lở đất, nhưng bây giờ lại thống soái, dễ dàng...
Vì thế liền có người tổng kết rằng sự thành công của Lưu Tảo Hoa là số may mắn trời cho , muốn học theo được như thế thì khó như lên trời.
Không dễ dàng gì tìm kiếm được một cái đùi to để ôm, ngươi còn phải thông suốt, từ bỏ đi ra ngoài được như nàng, vì phát tài làm giàu mà mặt mũi cũng có thể bỏ, có thể ngậm đắng nuốt cay, còn phải vẽ phân ra giới hạn với những con trùng đi đến hút máu. Người hại ta một lần, dù cho sau này có nhận lỗi nói bao lời hữu ích như thế nào thì cũng không được mềm lòng, cho dù bọn hắn huy động cả nhà hay lớn hơn là cả thôn lên án phê bình cũng không chút nào giao động... Muốn làm được như thế này thì thực sự nghe nói rất dễ dàng à?.
"Tiểu muội của nàng lần trước còn tìm đi đến huyện thành ngươi biết không? Cho rằng ở bên ngoài nhiều người nhìn như vậy nên nàng ta vừa khóc vừa cầu xin Lưu Tảo Hoa muốn chỉ định thoả hiệp đồng ý, đó là thân muội muội ruột thịt, người ta đến quỳ xuống cầu xin ngươi ngươi còn không há miệng ra sao?... Nghe nói nàng thực sự không có nhả ra, mà còn không sợ mất mặt nữa, ở ngay giữa thanh thiên bạch nhật khách hàng ngồi đó lật lại nợ cũ, nói đứa bé thứ hai nàng mang thai bị mất là do người muội muội này gây ra, nàng còn không có làm gì mà tại sao muội muội lại phải ép buộc tỷ tỷ vào con đường cùng vậy? Nói nàng ta vì thèm đỏ mắt buôn bán ma lạt năng mà ăn nói không đàng hoàng, quay đầu lại tự mình học trộm, buôn bán đổ bể làm không tốt còn đi đến cầu xin tỷ tỷ cứu mạng, nàng co điên khùng ngu ngốc mới đi cứu cái mạng này! Không cho muội muội ăn chút đau khổ thì sau này nhất định sẽ làm ra nhiều chuyện không hay hơn nữa!...".
Nếu nói đến về chuyện kích động tình cảm thì Lưu Tảo Hoa mạnh hơn nhiều so với tiểu muội của mình rồi.
Không riêng gì như vậy, da mặt của nàng còn đặc biệt dày, nói bừa bãi bịa đặt câu nào cũng không hoảng hốt, vì thế một câu thật hay giả có ai có thể phân biệt được? Mọi người chỉ biết bà chủ bán ma lạt năng nhà này mồm mép hơi lợi hại một chút nhưng lại là người phúc hậu, các món ăn thịt cá rau củ đều rất tươi ngon, phân lượng vừa đủ, hương vị chưa từng thay đổi giảm đi, bình thường chào đón tiếp khách hàng rất cởi mở thận thiện, nào có giống người có trái tim sắt đá đâu?
Trước đó bà bà ở bên cửa hàng Trình Ký đối diện trông giữ cháu gái, không phải nàng thường xuyên bưng mang đồ ăn đi qua hiếu kính đó sao? Gọi nàng đi đến giúp đỡ xưa nay nàng chưa từng lười nhác từ chối.
Nếu Lưu Tảo Hoa không phải người tốt, thì chắc chắn nàng bên trong việc này có nội tình.
Sau khi nàng một phen nói xong thì tất cả các khách hàng đều tin tưởng, trong cửa hàng mọi người vừa ăn vừa nói chuyện phiếm, ăn uống no nê còn nói nàng làm rất đúng. Loại người này vì kiếm tiền mà chuyện thiếu đạo đức gì cũng làm, làm ăn thua lỗ thì lại xuống nước đi cầu xin người thân giúp đỡ, phải để cho nàng chết đuối mới được! Loại chuyện này à, đã có một lần thì sẽ có lần thứ hai, cho nên không thể dung túng được!.
Khách hàng đã nói như vậy, Lưu Tảo Hoa liền đi theo gật đầu: "Đổi lại là các ngươi có tay nghề này có thể làm ăn nửa đời người, thân thích bằng hữu tuỳ tiện đến khóc lóc ngươi có thể dạy cho hắn không? Hắn học xong không phải là ngươi sẽ bị bụng chết đói sao? Ta lấy chồng mười mấy năm trước, làm buôn bán mới chỉ được một năm này thôi, đây là công việc buôn bán của nhà chồng, nàng tới khóc ta liền phải chỉ dạy sao, việc này không khác gì bức ta đến con đường cùng? Ta mà dạy cách làm h thì còn sống sót được không? Cha nương chồng không mắng chết ta ư? Chồng không đánh chết ta sao?".
Trình Gia Phú ở ngay bên cạnh biểu thị rằng hắn không dám...
Vợ không nắm kéo lỗ tai hắn đã là tốt rồi, hắn nào dám động thủ chứ?.
Hắn ta không thể huỷ đi cái đài mà Lưu Tảo Hoa đã dựng lên được, nên chỉ có thể lấy hết dũng khí ra hợp tác, chỉ thấy hắn mặt hầm hồ trầm giọng nói: "Bốn năm trước ngươi vì nhà mẹ đẻ náo loạn đến mức thiếu chút nữa đã khiến cho tình cảm huynh đệ của chúng ta bị chặt đứt, nếu có lần thứ hai nữa thì ta sẽ hưu bỏ ngươi!".
Kết quả là, Lưu Tảo Hoa chỉ có thể nói với tiểu muội rằng nàng không thể giúp được gì, bảo nàng trở về cùng người nhà chồng thương lượng bàn bạc cho tốt, nhìn xem làm sao để vượt qua giai đoạn khó khăn này.
Chờ đến khi nguyên liệu nấu ăn chuẩn bị hôm nay đã bán hết, cửa hàng đóng cửa, Lưu Tảo Hoa cùng Trình Gia Phú ngồi xổm bên chậu gỗ to để rửa sạch bát đũa, nói xong, nàng mới nâng khuỷu tay lên đánh chồng một cái: " Trình Gia Phú, chàng được đó! Nghe chàng nói câu bỏ ta chuyện giống như thật vậy".
Trình Gia Phú rụt cổ.
"Không phải nàng nháy mắt với ta sao? Ta là vì phối hợp với nàng mới nói thế, ta nói không tốt sao?".
"Không có, chàng nói rất tốt, người nghe cảm thấy rất chân thực, giống như lời nói thật ở trong lòng đó ".