Chương 146: Chương 146

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 3,754 lượt đọc

Chương 146: Chương 146

Cũng bởi vì sự phối hợp này mà mấy ngày nay Lưu Tảo Hoa đều nhìn kỹ Trình Gia Phú, sau khi xác định hắn không mắt đưa mày lại với đại tỷ phía đông và tiểu muội phía tây mới yên tâm trong lòng. Sau đó, khi Trình Gia Phú trở về thôn kéo rau củ đồ ăn còn gặp Trình Gia Hưng phàn nàn một trận, nói rằng tiểu muội Lưu gia đi vào trong huyện náo loạn ầm ĩ không quan tâm gì tới việc buôn bán cửa hàng nhà mình, điều này thật đúng là làm khổ hắn mà.

Cho dù Trình Gia Hưng thông minh cũng không thể nghĩ ra được chuyện kia nên hỏi đại ca thế nào?.

Trình Gia Phú mặc một chiếc áo khoác bông cũ quấn quanh người, nhưng than thở đem chuyện tiểu muội Lưu gia đi vào trong huyện làm cái gì đều kể ra hết cho lão tam nghe. Trình Gia Hưng nghe xong còn rất tán đồng, mặc dù có mấy lời sai sự thật nhưng đặt vào trong hoàn cảnh này lại không sai, đối với người như thế nào thì nên dùng chiêu như thế đó. Nếu đối phương nói chuyện biết phân phải trái thì ngươi không cần phải chơi chiêu, có chuyện thì từ từ nói rõ, còn nếu nàng ta chắc chắn muốn đến chiến tiện nghi lợi dụng ngươi để làm theo ý mình, thì có một lần sẽ có các lần tiếp theo không dứt.

"Có trái tim nhân hậu là tốt, nhưng điều tốt này phải đặt đúng chỗ, đại ca đừng nhìn đệ đối xử tốt với nhà mẹ đẻ của vợ mà học mù. Lưu gia kia từng người đều là bạch nhãn lang cả đấy, ngươi cho một cân thịt nàng ta cũng không biết ơn mà còn quay đầu lại oán trách cắn lại mình ".

"Ta biết, ta cũng không có cái điều kiện kia để đi giúp đỡ ai, cuộc sống trong nhà cũng chỉ là tàm tạm mà thôi".

Trình Gia Hưng vừa nghĩ tới liền hỏi: "Mùa đông đã lâu rồi, đại tẩu không nấu canh thịt dê cho đại ca ăn sao? Còn không may hai bộ áo bông mới cho ca à? Sao vẫn ăn mặc áo cũ như thế này?".

"Áo bông mới có làm, mới may đầu năm, nhưng đi ra ngoài làm việc ta không muốn mặc. Lão tam đệ chú ý nhiều chứ ta chỉ cần người ấm áp là được, cũ cũng không sao, áo này mới mặc ba năm thôi, cũng không có mấy mảnh vá vụn". Trình Gia Phú nói trước mắt bọn họ kiếm được nhiều tiền nhưng chi tiêu cũng rất nhiều, nào là tiền thuê cửa hàng, tiền cho Thiết Ngưu đi học biết chữ, giấy bút sách vở nữa..."Trước đây vì xây ngôi nhà mới này mà đã đào vét hết của cải tích lũy rồi, sau lại cùng bọn đệ buôn bán góp được một ít thì đổ vào việc thuê bắt đầu buôn bán trong cửa hàng, vào huyện buôn bán đã được một năm rưỡi rồi, kiếm được tiền, đại tẩu của đệ nói với ta là nên chi tiêu tiết kiệm hơn để có thêm tiền tích góp rồi cắn răng mua một cái cửa hàng, như thế thì sẽ tiết kiệm được tiền thuê. Ta nghĩ mua cái cửa hàng cũng tốt, cho dù về sau buôn bán không được thì một gian cửa hàng có giá trị vài trăm lượng, đây có thể coi là con gà đẻ trứng, cho người ta thuê mỗi năm vẫn có tiền thu vào đều đều, so với trồng trọt ở nông thôn thì mạnh hơn nhiều".

Trình Gia Hưng vỗ vỗ bả vai hắn, mấy năm trước Trình Gia Hưng rất chán ghét Lưu Tảo Hoa, bây giờ nghĩ lại, nàng đã nghĩ thông suốt không lộn xộn nữa thì có thể chung sống với đại ca trôi qua ngày tháng tốt lành.

Đại ca là người không có chí tiến thủ, gặp việc hơi lớn một chút là không dám quyết đoán, chỉ cần cuộc sống trôi qua bình thường là ca ấy đã thoả mãn rồi.

Phối hợp với ca ấy một cô vợ mạnh mẽ cũng không tệ, để vợ kéo lấy chồng cùng đi lên phía trước, dù sao thì đại ca cũng không để ý chuyện bị vợ quản, có người chỉ huy đầu tàu ca ấy còn bớt lo ấy chứ.

Căn bản giống như vậy là do lão nương Hoàng thị, lão nương quá mạnh mẽ cường thế, bọn hắn từ nhỏ đã quen nghe lới phân phó sai sử, quen cả phục tùng rồi.

Ánh mắt Trình Gia Hưng rơi vào nơi xa, trong lòng suy nghĩ những thứ này.

Trình Gia Phú chờ một lát mà không nghe thấy hắn nói gì, cho nên quay đầu lại thì phát hiện hắn đang thất thần: "Nghĩ cái gì vậy?".

Trình Gia Hưng không sợ đắc tội với người khác, nói hắn vừa rồi đột nhiên nhớ tới đại tẩu trước kia, lúc ấy rất khó chịu, trải qua mấy năm cũng phải làm cho người ta lau mắt mà nhìn.

"Còn không phải sao, lúc trước là trong tay không có tiền, mà nàng cũng không biện pháp để kiếm tiền cho nên thấy chỗ tốt liền muốn dính vào kiếm lợi. Bây giờ nhờ phúc của đệ và đệ muội, cuộc sống khá lên nên nàng cũng không phải là loại lòng tham không đáy. Trừ cái này ra thì tích cách chưa từng thay đổi , trước kia chưa có nền tảng nên nói chuyện với người ta vẫn còn giữ kẽ giữ đường lui, không dễ dàng trở mặt với người ta, nhưng bây giờ trong tay có chút tiền rồi, không cần phải nhờ vả ai nữa nên bản tính càng ngày càng bại lộ triệt để".

Trình Gia Phú là một người đại ca, làm đại ca nên có phẩm chất nhiều nhất chính là bao dung, vì thế hắn thường ân cần chịu đựng hơn so với mấy người đệ đệ phía sau, và cũng dễ thông cả với con người.

Bởi vì điều này nên Trình Gia Phú thà rằng mình chịu thiệt một chút cũng hy vọng người thân bạn bè hoà thuận tốt hơn, hắn đóng cửa lại thuyết phục khuyên nhủ Lưu Tảo Hoa, nói làm con cái không nên thật sự trở mặt với cha nương, cho dù trong lòng nàng không thoải mái thì ngày lễ ngày tết vẫn nên đi lại bình thường. Còn nói nếu có chuyện gì không thoải mái thì nói hãy thẳng rõ ràng ra rồi thôi, không có cha nương nhà ai nguyện ý đi hại con trai con gái nhà mình cả, đứng trên lập trường của bọn họ cũng có nỗi khổ tâm riêng.

Lưu Tảo Hoa không nghe, còn hỏi hắn liệu có phải là thánh nhân chuyển thế hay không? Không suy nghĩ cho mình, tại sao lại nghĩ đến cho người khác nhiều vậy?.

Nàng không những không nghe mà còn phòng bị, sợ Trình Gia Phú giấu diếm mình vụng trộm nhét đồ vật cho người nhà Lưu gia, kết quả là sau khi Trình Gia Phú khuyên lần đó thì tiền trong tay hắn không còn cầm được đồng nào nữa.

Mỗi lần nói đến lời kia thì nàng liền bảo Trình Gia Phú không cần lo lắng, nàng tự biết bản thân làm gì, nghĩ gì.

Lưu Tảo Hoa nghĩ đến rất rõ ràng, nếu một ngày huynh đệ không đáng tin cậy nhà mẹ đẻ nàng không có ruộng đất, cái gì cũng không có thì nàng nhất định sẽ đứng ra, sẽ không để cho cha nương chết đói. Chỉ cần không tới ngày đó thì cho dù ai đến khóc than nàng cũng không để ý, mặc kệ bọn họ, người trong nhà mình nàng hiểu biết rất rõ, lúc này đến tìm nàng không giống như tiểu muội đến tìm nàng? Là nhìn thấy nàng cuộc sống hàng ngày tốt lên nên muốn đi theo cọ chỗ tốt.

Có một lần nàng về quê vừa vặn nghe được lời nói chua ngoa của đại tẩu, nói rằng nàng đi theo Hà Kiều Hạnh học được mọi thứ nhưng lại không học được chữ hiếu đạo, ngược lại là nên xem người ta đối xử như thế nào thì đối với người nhà mẹ đẻ mình như vậy đi!

Mối oán hận giữa Lưu Tảo Hoa và người nhà mẹ đẻ nàng ngày càng chất chứa sâu đậm, bắt đầu chỉ là một đoạn khúc mắc, thời gian càng dài thì số lời công kích đá đểu nhau càng nhiều, đến bây giờ sự ghi hận chán ghét đã cực điểm rồi, còn muốn tiêu tan hiềm khích trước đó thì rất là khó.

Trình Gia Phú đã cố gắng thuyết phục, ngay cả bà bà Hoàng thị cũng khuyên nhủ qua, nhưng kết quả vẫn như vậy không có sự thay đổi.

Nếu để Hà Kiều Hạnh ra mặt, có thể có một chút hy vọng.

Nhưng mà Hà Kiều Hạnh là người sẽ không tuỳ tiện nhúng tay xen vào chuyện của người khác, nếu nói chuyện buôn bán thì nàng sẽ nói thêm hai câu, còn về chuyện tư, cho dù Lưu Tảo Hoa có chủ động nói cho nàng biết thì nàng cũng chỉ lắng nghe, không đi trộn lẫn vào đó.

Ngày hôm đó Trình Gia Hưng lại đem chuyện này đã hỏi thăm được nói cho vợ biết, Hà Kiều Hạnh nghe xong cũng chỉ hỏi tiểu muội Lưu gia muốn học tay nghề chính tông món ma lạt năng nhưng không thành sau đó thì sao? Chuyện sau đó ra sao nữa?

"Thật đúng là ta không chú ý tới, Hạnh Nhi, nếu nàng muốn biết thì ta đi hỏi một chút".

Công việc buôn bán quầy sạp kia của nàng bị đổ bể mà tỷ tỷ lại không chịu cứu giúp, hơn phân nửa hoạt động của quầy sạp không thể tiếp tục nữa. Nhà chồng muốn phát tài mà không được, lúc mùa hè còn mắng chửi uy hiếp sẽ bỏ nàng, lúc ấy cảm thấy buôn bán không tốt đó là do trời nắng, chờ qua thời tiết lạnh có thể sẽ sôi nổi kiếm được rất nhiều. Hiện tại mắt nhìn thấy xong đời rồi nên động tĩnh xảy ra không nhỏ đâu.

Trình Gia Hưng đem tâm tư của mình đều đặt lên người vợ và con gái, cho nên đối với chuyện trong thôn hắn không quan tâm lắm, hắn sau khi quay người đi nghe ngóng liền biết được hết.

"Nói là vẫn đang làm ầm ĩ đó nhưng chưa có kết quả, chồng nàng ta cảm thấy trong nhà bị thua lỗ rất lớn lại không biết đi tìm ai để bắt đền, tiểu muội Lưu gia khẳng định là không bỏ ra nổi, vì thế bọn hắn liền đi tìm người nhà Lưu gia cãi nhau, nói bọn hắn không biết dạy con, con gái gả đi đến nhà nào đều là tai hoạ, đứa đầu thì khiến cho nhà chồng phải phân nhà ở riêng, đứa sau thì khiến cho trong nhà mất hết cả chì lẫn chài.".

Hà Kiều Hạnh lắc đầu, sờ bụng nói: "Loại chuyện này không phải lỗi sai của một người, bọn hắn có thể ăn nhịp với tiểu muội Lưu gia thì không có vấn đề gì sao? Trước đã chịu qua thua thiệt, không có tay nghề độc môn làm sao còn dám học người ta buôn bán ăn uống ? Trình Gia Hưng, chàng cũng buôn bán mấy năm nên biết, nếu đồ ăn tốt thì khách hàng sẽ hiền hoà, không chê đắt mà chỉ chê chàng làm ít khiến bọn hắn xếp hàng còn không mua được. Đồ vật không tốt hàng liền biết khách hàng có bao nhiêu khó chơi, người ta dùng tiền để thoả mãn cái miệng, đồ vật không tốt bằng nhà mình nhóm lửa nấu thì hắn cần gì phải phí thời gian tiền bạc bỏ vào việc này? Nói là buôn bán nhỏ mấy văn tiền, mấy văn tiền không phải là tiền à?".

Đúng vậy, trong tay tiểu muội Lưu gia không có tiền, nếu thật sự có thì nàng ta sẽ ngốc để một mình thua thiệt thành như thế này sao?.

Nói cho cùng thì do nhà chồng nàng đã động tâm, hay là cảm thấy người trên trấn không kén chọn, chỉ cần làm một chút là có thể lừa gạt bọn họ lấy được tiền. Nếu không cảm thấy nhận ra như vậy thì Lưu Tảo Hoa là thân tỷ tỷ ruột có thể khoanh tay đứng nhìn không cứu giúp sao, nàng bình thường miệng lưỡi sắc bén nhưng vào lúc mấy chốt sẽ giang tay ra giúp đỡ, nếu không tình cảm tỷ muội coi như chặt đứt.

Bọn hắn cảm thấy cho dù làm hỏng thì vẫn có người móc tiền ra cứu giúp.

Nhưng ai mà biết được Lưu Tảo Hoa lại nhẫn tâm như vậy.

Trừ khi cha nương ruột hôm nay không có cơm ăn áo mặc chết đói thì nàng sẽ đưa tay ra giúp đỡ. Còn tiểu muội chạy đến khóc lóc kể lể nhà chồng trách móc nói nếu không tìm cách giải quyết được thì sẽ bỏ nàng ta, Lưu Tảo Hoa nghe xong trong lòng không dao động mà có chút muốn cười.

Nghĩ thầm ta đã từ chối ngươi rồi mà ngươi vẫn còn dám làm, đó chính là tự tin mình có thể kiếm được tiền? Bây giờ còn đầu cầu giúp người nào nữa?. ...

Hà Kiều Hạnh và Trình Gia Hưng không phải là người ngu ngốc, không giống như trong thôn có thiện cảm đồng tình với nhà chồng tiểu muội Lưu gia, cả hai đều cho rằng chuyện này làm hỏng đến như vậy chính là tôm cá thối bốc mùi kết đôi với nhau mà dẫn ra tới, chẳng lẽ bọn hắn không biết có nguy hiểm sao? Bọn hắn mang theo rủi ro để mong kiếm tiền phát tài, kết quả là vẫn xem thường Lưu Tảo Hoa , nàng đúng là có thể thấy chết không cứu.

"Đại tẩu chỉ cần giữ chắc công thức thì cho dù có nhiều người học làm theo thì việc buôn bán của tẩu ấy sẽ không kém, dù sao hàng chính tông vẫn ngon tốt hơn. Đạo lý này đại tẩu hiểu ra được sao có thể tuỳ tiện dạy lại cho người khác chứ. Hơn nữa công thức kia không phải là tẩu ấy tự nghĩ ra được, nên vẫn phải hỏi lại nàng, cùng nàng kết nhóm buôn bán vì thế không có khả năng dạy cho người khác.

"Đúng vậy nhỉ, cũng không biết chuyện này có thể ẫm ĩ thành ra thế nào".

Trình Gia Hưng mang cho Hà Kiều Hạnh một chút đồ ăn để trong tay nàng, đoán chừng có thể là sấm sét hoặc hạt mưa nhỏ

"Có nhiều người có thói quen nói chuyện bỏ vợ treo ở trên miệng, đây chỉ là uy hiếp người thôi, chứ thật sự hắn không xuống tay được đâu, nếu như bỏ vợ rồi cưới vợ mới không phải tốn tiền sao? Người sau chưa chắc đã tốt hơn người trước".

Trình Gia Hưng thuyết phục Hà Kiều Hạnh ăn, nhìn nàng ăn rồi mới nói: "Thực tế thì nhà chồng nàng ta không có bị mất nhiều tiền như vậy, tiền tiêu xài hơn phân nửa là nằm trên người con trâu kia, sạp hàng chỉ chiếm gần một nửa. Trong lòng bọn họ đã biết cho dù có làm ầm ĩ thì nhà Lưu gia sẽ không bồi thường số tiền này, bọn hắn càng không có khả năng bỏ vợ. Chủ yếu là muốn nhân cơ hội này dằn mặt thuần phục con dâu mà thôi, chỉ cần nàng về sau chịu khó ngoan ngoãn nghe lời thì mất mấy lượng bạc này cũng không vô ích".

Trong thôn có một số người gào to chưa chắc thật lòng là muốn giúp tiểu muội Lưu gia, bọn họ cảm thấy cuộc sống quá thanh tịnh không thú vị ước gì hai nhà mâu thuẫn càng trở nên lớn ầm ĩ hơn.

Trình Gia Hưng vừa nói xong chuyện ma lạt năng thì nương vợ Đường thị đã đưa con gái trở về.

"Nương dẫn con bé đi chơi ở đâu vậy ạ?".

Đường thị nói đi ra bờ sông: "Hôm nay là ngày cha con ra thuyền, bây giờ thu hoạch chưa được nhiều, trễ chút nữa ta lại đi ra bắt hai con cá về".

"Nương, đừng đi bắt cá nữa, con ăn vào cảm thấy rất xấu hổ, nói muốn đưa tiền thì nương lại không chịu nhận".

Đường thị xua tay chặn lại, nàng không thích nghe lời này: "Nếu nói như vậy thì chuyện buôn bán của Đông Tử nên ngừng lại, việc đó không phải là rõ ràng đang chiếm tiện nghi của các con quá nhiều sao? Con ăn có mấy con cá mà thấy xấu hổ, vậy chúng ta không biết xấu hổ à?".

Hà Kiều Hạnh nói không lại được nương nên liền bỏ qua, hỏi nương ra bờ sông cùng cha nói chuyện gì? Trong nhà có chuyện gì không?.

"Trong nhà không có chuyện gì, cha con nói hai ngày trước bá nương con đi Thanh Thuỷ trấn họp chợ, gặp được người nhị tẩu trước kia của các con, Chu thị mệnh cũng không tệ, nghe nói đã sinh được đứa con trai, chăm sóc nuôi dưỡng cho tốt thì về sau sẽ có chỗ dựa, cho dù chồng lớn tuổi hơn đi trước nàng thì có con trai cũng không sợ, yên tâm về già rồi".

Lời này là nhìn nói với Hà Kiều Hạnh, nhưng Trình Gia Hưng cũng nghe thấy: " Lúc mang thai nóng lòng muốn trở về khoe khoang, sinh xong lại không thấy hé răng một lời, trong thôn thật đúng là không nghe thấy động tĩnh gì".

"Lần trước trở về tình hình không mấy tốt đẹp, đầu nàng cũng không phải làm bằng sắt nên đụng vào tường sẽ biết đau".

"Biết đau là tốt, biết đau mới biết được an phận mà sinh hoạt".

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right