Chương 147: Chương 147
Trình Gia Phú bàn bạc với vợ, bọn họ lúc ăn tết trung thu đã ở trong thôn một tuần rồi, cho nên tết sẽ về muộn hơn một chút tầm vào ngày 28 tháng chạp. Dù sao thì dựa vào thói quen năm trước cũng phải qua 15 mới đi vào huyện, kể cả khi về muộn hơn thì vẫn có thể ở nhà tầm nửa tháng.
So với bọn hắn thì Đông Tử gấp gáp hơn một chút, hắn tính toán trở về thì buôn bán vẫn làm như thường, nhiều lắm chính là trở lại bán ở các phiên chợ trước đó, vừa vặn hắn có một đoạn thời gian dừng lại nên mấy cái trấn xung quanh chắc cũng đang nhớ thương món đậu phộng của hắn lắm đây.
Nghĩ như vậy, Đông Tử dự định tạm dừng việc buôn bán trong huyện vào đầu tháng 12, đóng cửa dọn dẹp cửa hàng sạch sẽ rồi cầm tiền đồng đi đổi thành bạc vụn, chờ khi Trình Gia Phú trở về thôn kéo đồ ăn thì hắn đi cùng luôn, trước tiên đến Đại Dung Thụ thăm nương với tỷ tỷ rồi sau đó mới về nhà.
Trước khi về hắn còn nhớ lại các món ăn tỷ tỷ thích rồi nhặt mua thêm một ít đồ trên trấn không có mang trở về.
Còn về phần bông vải này đó thì từ khi trong nhà có tiền hàng năm đều mua nên cũng không thiếu, vì thế hắn không tiêu phí tiền vào khoản này, nghĩ không bằng cầm tiền bạc trở về. Vào một ngày trước khi trở về, Đông Tử còn tranh thủ đi đến Phúc Mãn Viên đưa cho vợ tương lai của hắn một ít đồ, cũng chuyển tới lời nói, nói cho nàng sớm nhất phải qua năm hắn mới đi lại vào huyện, bảo nàng đừng lo lắng nhớ thương quá, cứ vui vẻ ăn tết cho tốt đi.
Đã có người trong lòng rồi, có thể không lo lắng nhớ thương được sao?.
Mối quan hệ giữa hai người bọn họ đã được xác định, Tiêu lão gia vẫn có chút không cam lòng, khắp thiên hạ đều nói cha là phế vật nên hắn trông cậy vào con trai có triển vọng lớn, còn hy vọng con gái có thể gả cao để giúp đỡ trợ lực một chút cho nhà mẹ đẻ.
Vị Tiêu lão gia này vẫn không thể coi là phế vật được, quả thật là không có bản lĩnh lớn rõ ràng, mắt nhìn thấy kinh doanh của tửu lâu ngày càng sa sút, hắn lại không thể nghĩ ra biện pháp để cải thiện vực sống lại Phúc Mãn Viên, cho nên đã nghĩ đến việc kết thông gia để củng cố địa vị của mình ở trong. huyện, ... Trăm ngàn lần không ngờ tới con gái của hắn đã bị Hà Đông Thăng lừa mất, trái tim của con bé đã hoàn toàn đặt vào trên người ta rồi.
Nếu là người cha có tâm địa cứng rắn thì vẫn có cách chia cắt hai người bọn họ, đều nói dưa hái xanh sẽ không ngọt. Một hai nếu phải xé bỏ tình yêu của con người làm một cuộc hôn nhân khác, không chừng chuyện tốt không đến mà lại biến thành chuyện xấu cũng nên.
Hơn nữa trong tay hắn cũng không có lựa chọn nào khác tốt hơn, cẩn thận suy nghĩ lại thì thấy Hà Đông Thăng cũng tạm tạm.
Với xuất thân như vậy, hắn có thể tự một mình làm buôn bán, chờ sau khi thành thân lại giúp hắn một chút không chừng sẽ làm nên tên tuổi lớn ấy. Ông chủ Tiêu còn nghĩ rằng con rể này có thể sẽ cho hắn một số ý tưởng giúp Phúc Mãn Viên thoát khỏi tình trạng khó khăn hiện tại. Công việc làm ăn trong nhà thật sự không thể sa sút hơn được, giống như bây giờ mỗi đêm đi ngủ hắn đều nằm không yên ổn, chỉ sợ một ngày nào đó sẽ không có khách hàng nào ăn, vậy là công việc gia truyền rơi vào tay hắn lại hỏng bét hết, hắn có chết cũng không có mặt mũi mà gặp mặt tổ tiên Tiêu gia. ...
Nhìn vào khả năng vô hạn trong tương lai, Đông Tử miễn cưỡng nhận được sự đồng ý của cha vợ, ý tứ của Tiêu gia là rèn sắt khi còn nóng, sang năm sẽ cho bọn hắn bái đường thành thân.
Đông Tử tất nhiên là vui vẻ rồi, Đường thị thì khỏi phải nói, nói qua năm nay trong nhà sẽ có thêm cô con dâu mới.
"Trong lòng con hiểu rõ là tốt rồi, nhìn xem Hạnh Nhi đi, đứa thứ hai cũng sắp sinh rồi".
Đông Tử vội vàng lấy đồ hắn mua cho tỷ tỷ từng cái chồng chất bỏ lên nửa cái bàn lớn, còn ngại mình mua ít: "Mấy tháng nay con không trở về nhà cho nên trong lòng thấy nhớ và lo lắng, khoảng thời gian này trong nhà như thế nào ạ? Cha nương đại ca mọi người đều khoẻ cả chứ? Đại tỷ, tỷ và tỷ phu vẫn tốt chứ?".
"Người đứng ở trước mặt ngay đây ngươi không nhìn thấy à?". Trình Gia Hưng chủ động đi nấu nước sôi, Hà Kiều Hạnh hỏi hắn, sao lại về sớm như vậy? Mới đầu tháng chạp thôi mà.
"Trở về cũng có thể buôn bán được đậu phộng, cho nên không nhất thiết phải làm ở trong huyện cho đến cuối năm".
"Thế tại sao đệ lại đưa thêm cho ta một tháng tiền thuê cửa hàng".
"Đây có đáng là gì? Tỷ đừng nói là trả lại cho đệ?". Đông Tử nói mấy tháng nay hắn ở trong huyện bán kiếm được rất nhiều tiền, đây đều là nhờ phúc của tỷ tỷ là tỷ phu cho.
Nước đang đun ở trên bếp, phải chở một lát nữa mới lấy ra được, Trình Gia Hưng cho thêm củi vào lòng bếp rồi đi ra ngoài, vừa vặn nghe thấy câu này của hắn nên liền nói: "Nên cảm ơn tỷ tỷ ngươi là đúng, ta giúp ngươi cũng là nhìn trên phân lượng của Hạnh Nhi ".
Đông Tử ở trong phòng nói chuyện một hồi, uống nước rồi đem những chuyện mấy tháng này diễn ra nói gần hết thì hắn nói muốn trở về sông, đem đồ cho cha với các thúc bá , cũng nghỉ ngơi một lúc rồi ngày mai lại đến bận rộn công việc.
Nhìn thấy hắn từ trên băng ghế đứng dậy, Trình Gia Hưng cũng đi theo nói: "Vừa vặn không có việc gì, ta tiễn hắn một đoạn xuống sông".
"Cũng không phải không biết đường, còn tiễn đưa cái gì nữa?".
"Ta thấy trên lưng ngươi còn mang theo đồ vật, nói nhảm gì nhiều thế?". Trình Gia Hưng đập bả vai Đông Tử một cái rồi quay đầu nói nhờ nương vợ nhìn Đông Cô một chút, nói hắn đi ra ngoài một chuyến, tầm hơn nửa canh giờ sẽ trở về.
Đường thị còn thắc mắc tại sao con rể lại khách khí như vậy? Trước kia chưa thấy hắn làm thế bao giờ.
Vẫn là Hà Kiều Hạnh hiểu ý tứ của hắn: "Con thấy hắn hình như có chuyện muốn nói với Đông Tử đó, nếu không chỉ có một đoạn đường ngắn xuống sông sao phải mất nửa canh giờ được?".
Giải thích như vậy Đường thị càng không hiểu rõ: "Có lời gì mà phải trốn tránh chúng ta để nói vậy?".
"Ước chừng chính là việc buôn bán, chủ yếu là tránh con, sợ con nghe thấy sẽ lo nghĩ nhiều". Hà Kiều Hạnh cảm thấy hai người bọn họ lén lút cũng không có chuyện gì khác, nếu không phải nói chuyện buôn bán thì chính là chuyện cha vợ tương lai của Đông Tử. Chắc là không muốn mình nghe rồi suy nghĩ hoặc có mấy lời nói không thích hợp để nương nghe thấy.
Hiện tại thì Hà Kiều Hạnh giải thích chuyện này với Đường thị như vậy, nhưng lúc Trình Gia Hưng trở về, nàng vẫn kéo người vào phòng hỏi thăm: "Chàng cùng Đông Tử bàn bạc cái gì vậy? Có khác với lời ta nói không?".
Trình Gia Hưng buồn cười: "Nàng không hỏi tối nay ta cũng sẽ nói cho nàng biết, chủ yếu vẫn là chuyện cửa hàng, ta tính toán sang năm còn ở lại trong thôn nên cửa hàng đó vẫn cho hắn mượn, chờ sang năm hắn tích góp đủ tiền rồi mua một cái cửa hàng cho mình, sắp xếp như vậy vừa tốt".
"Chàng chủ yếu nơi chuyện cửa hàng, còn việc gì nữa?".
"Ta chỉ đứng ở góc độ người từng trải nhắc nhở hắn, nhà mẹ đẻ nàng chưa có phân gia ở riêng, mà cũng không vô cớ dẫn đến dễ dàng phân gia, dù sao cũng chỉ có hai huynh đệ, ở chung dưới một mái nhà không nên quá siết chặt. Ta bảo hắn nên nghĩ cho rõ ràng, lúc chưa kiếm được tiền thì dễ nói, nếu kiếm được tiền thì phải xử lý các mối quan hệ cho tốt, đặc biệt là tiền nong này, chưa phân gia ở riêng vậy nhất định phải giao nộp cho gia đình một khoản nhất định, không có chuyện chỉ nắm một mình trong tay đâu".
Nói cho cùng thì Hà đại ca cũng có đóng góp cho gia đình, nếu không có hắn ở nhà thì làm sao Hà Đông Thăng không có gánh nặng mà chạy nhảy đi ra ngoài được? Vì vậy hắn phải nghĩ thoáng về điều đó, nếu bên trong hai huynh đệ bị mất thăng bằng thì sẽ có chuyện xảy ra ở trong nhà.
"Mỗi nhà đều có tình huống khác nhau nên ta cũng không cho ý kiến cụ thể nào, mà chỉ nhắc nhở hắn thôi. Hắn cũng nên suy nghĩ xem mình sẽ rút ra bao nhiêu để trợ cấp trong nhà, đặc biệt là năm sau hắn sẽ thành thân rồi, đến lúc đó khả năng sẽ an cư lập nghiệp ở trong huyện. Đông Tử là người làm ăn buôn bán, Tiêu thị lại có xuất thân như vậy, hai người bọn họ có thể chạy về nông thôn ở không? Không thể nào. Ta thấy cha nương vợ cũng không muốn rời xa quê hương đi vào huyện thành hưởng phúc đâu, kết quả là hai vị trưởng lão sẽ ở cùng với đại ca, hai huynh đệ một người xuất lực một người xuất tiền, ta đoán là như vậy. Ta chỉ nói cho hắn biết một chút thôi, còn cụ thể làm như thế nào thì phải phụ thuộc vào bản thân hắn".
Về vấn đề này Hà Kiều Hạnh đúng là không nghĩ nhiều, sau khi nghe Trình Gia Hưng nhắc tới, nàng mới cảm thấy chuyện trong gia đình còn đau đầu cân não hơn cả chuyện buôn bán nữa. Làm buôn bán chỉ cần nói lợi ích là xong, còn về xử lý vấn đề gia đình thì phải suy xét đến tình thân.
Hà gia trước mắt chưa nhìn ra vấn để gì, việc lường trước này có thể thấy Trình Gia Hưng đã quen thuộc với việc đi một bước nhìn ba bước, phải để phòng chu đáo.
"Ta cũng không hoàn toàn là suy nghĩ cho Đông Tử, mấu chốt là việc buôn phát kiếm được tiền này của hắn là do nàng bày cho, nếu huynh đệ bọn hắn ầm ĩ không thoải mái thì xác định nàng là người bị kẹp ở giữa rất khó xử. Ta nói với hắn, bất kể chuyện gì cũng thế, nên giải quyết cho thật sớm đừng để lưu lại mầm hoạ, đặc biệt là không thể để cho nàng liên luỵ vào rắc rối này, nếu không ta sẽ thu thập hắn. Hắn cũng đồng ý với ta rồi, trở về sẽ suy nghĩ cẩn thận rồi sắp xếp tốt đẹp, chắc chắn sẽ không làm khó nàng. Quay đầu nếu Đông Tử làm cái gì, nương vợ nói cho nàng thì nàng chỉ nghe thôi, đừng đưa ra ý kiến gì, loại chuyện này nàng là con gái đã gả ra ngoài rồi không tiện dính vào, vạn nhất làm không tốt người ta lại nói nàng gả đi ra ngoài rồi mà bàn tay còn vươn quá dài để xen vào chuyện của người khác ".
Khi cùng người làm ăn buôn bán thì Trình Gia Hưng thường chỉ nói một nửa, cũng không kể ra tường tận, cứ để cho bọn hắn đoán đi.
Còn khi nói với Hà Kiều Hạnh, hắn thà đem lời nói bẻ ra nhiều mảnh để tránh gặp phải rắc rối.
Hà Kiều Hạnh còn nói: "Chàng còn không yên tâm về ta sao? Ta nghe lời đàm tiếu rất nhiều, nhưng cũng rất ít khi tham mưu cho ai, đặc biệt là trong những vấn đề như vậy".
Nói như vậy không sai, Trình Gia Hưng mới nhớ tới, mỗi khi tổ chức bàn tiệc ở nhà hay đến nhà người khác, tam cô lục bà ngồi vây quanh tán gẫu với nhau thì Hà Kiều Hạnh cũng đi theo. Nhưng đa số thời gian nàng đều lắng nghe, ngẫu nhiên chỉ nói một hai câu, không tranh đoạt danh tiếng hay châm chọc người ta , nói chuyện cùng nàng luôn luôn vui vẻ.
Khi gặp nương vợ với đại tẩu thì Hạnh Nhi mới nói nhiều một chút, tuy vậy vẫn biết có chừng mực, còn chưa bao giờ nói câu nào để gây hoạ cả.
"Không phải là không yên lòng về nàng, nàng đã hỏi thì ta sẽ nói rõ ràng ra cho nàng biết , đỡ phải để cho nàng suy nghĩ lung tung".
" Ta có thể suy nghĩ lung tung cái gì?".
Trình Gia Hưng thổi huýt sáo:"Nói không chừng cảm thấy ca cùng cậu em vợ lén lút uống rượu ngắm mỹ nhân ở tửu lâu... Trời đất chứng giám ta tuyệt đối không có làm vậy. Lúc nãy nửa đường trở về ta có gặp cha, cha nói cửa hàng thợ mộc bên kia nhờ người chuyển lời nói đến, hình như tứ đệ muội sẽ mang Bào Tử về đây ăn tết qua năm đó, cha nói Viên thị sợ một mình không chăm sóc tốt Bào Tử nên sẽ mang thêm hai nha hoàn nữa, ở nhà cũ sắp xếp không tiện nên bàn bạc với ta có thể sắp xếp cho bọn họ ở nhà chúng ta mấy ngày được không".
Nói phòng cũ không tiện, thứ nhất là nhà chật, thứ hai là nhà đã cũ nát rồi.
Trong bốn người con dâu ở Trình gia thì chỉ có Viên thị là người duy nhất ở trên trấn, cha sợ nàng ta ở không quen.
Cha Trình bàn bạc nói thế, để xem con trai thứ ba có suy nghĩ gì, nếu hắn không chịu thì đi đến đầu nhà lão đại cũng được, đầu kia cũng có thể ở được. Trình Gia Hưng nói hắn muốn thương lượng cùng với vợ đã, Hà Kiều Hạnh không chút do dự nào liền đồng ý, thầm nghĩ Viên thị ở lại cũng không được bao lâu, chắc là muốn mang con trai trở về chơi cùng với ông bà nội, dù sao ra năm nàng ta cũng chuẩn bị đi kinh thành rồi.
Nghĩ đến đại tẩu còn lén oán giận phàn nàn Viên thị làm ra vẻ, cuộc sống của nàng ta còn tốt hơn người khác rất trăm triệu lần mà còn sầu cái này sầu cái kia, vì thế để nàng đi đại phòng ở nhờ còn không bằng ở tại đây vẫn hơn.