Chương 148: Chương 148

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 2,450 lượt đọc

Chương 148: Chương 148

Hà Kiều Hạnh đã rất lâu rồi không gặp Viên thị, nói như vậy cũng không chính xác lắm, nàng tổng cộng chỉ gặp Viện thị có một hai lần, đó là vào lúc đầu năm lão tứ thành thân. Về sau Trình Gia Hưng cùng đầu bên kia hợp tác làm bán quạt, Hà Kiều Hạnh phải ở lại đảm đương công việc Trình Ký nên không đi đến cửa hàng thợ mộc được. Tính ra thỉ hai chị em dâu đã có khoảng thời gian tầm hai năm rồi chưa gặp mặt nhau, cho nên Hà Kiều Hạnh đại khái chỉ nhớ sơ bộ dạng của Viên thị là gì, trong trí nhớ của nàng thì đó là ngoại hình trung bình, ở mức rất bình thường nhưng nhìn vẫn có nét thanh tú dịu dàng.

Chẳng qua là đã nghe bà bà nói về nàng rất nhiều lần, Trình Gia Hưng còn nói đệ muội sinh xong cả năm nay rồi mà người vẫn còn béo mập không giảm đi chút nào, Hà Kiều Hạnh lại không chính mắt thấy qua nên trước sau nàng không biết Viên thị thay đổi như thế nào.

Cũng bởi vì điều này mà lúc gặp được, trong lòng nàng ngạc nhiên rất nhiều.

Viên thị bỏ tiền thuê một chiếc xe lừa đi về thôn, đến nơi thì nha hoàn xuống trước, sau khi đứng vững thì duỗi tay ra đỡ nàng, nàng một tay ôm con trai, một tay vịn vào tay nha hoàn bước xuống, người xuống rồi còn đi dỡ hai rương hành lý.

Nàng xuất phát rất sớm nên khi vào thôn mới có nửa buổi sáng, lúc này cha Trình đang chẻ củi, còn Trình Gia Quý thì đi sân tam hợp viện gánh nước về nhà cũ. Người phát hiện ra Viên thị đầu tiên không phải hai người bọn họ mà là bà bà cùng nhị nàng dâu đang ôm đôi song sinh đón ánh nắng buổi sáng ở trong sân.

Hoàng thị nhìn thấy có xe lừa tiến về phía nhà mình, nghĩ đến lời nhắn của thông gia, đang băn khoăn không biết có phải là tứ nàng dâu hay không, thì thấy xe lừa dừng lại, xem quả đúng là sự thật.

"Nghe nói muốn trở về ăn tết với ta và ngươi, cũng tiện thể mang Bào Tử về chơi với chúng ta một thời gian, ta đoán phải tầm sau 20 mới thấy người chứ không nghĩ là về sớm như vậy".

Cha Trình đang cắm đầu chẻ củi, hắn không có đi ra cửa, sao có thể không nghe thấy lời này chứ?.

Nghe bà già nói như vậy, hắn thở dài. Lời này nói không sai, nhưng gặp người nghe nhạy cảm hay suy nghĩ lại cảm thấy bà bà không thích gì con dâu,"Ít nói đi mấy lời khách sáo, người một nhà còn ngây ngẩn ở đó làm gì? Trước đó ta đã nói chuyện với lão tam rồi, trước mang tứ nàng dâu sang bên đó ở tạm".

Bởi vì có hai rương hành lý nên một mình Hoàng thị không thể dẫn đường được, cha Trình đang chuẩn bị thu dọn dao chẻ củi đến giúp đỡ, vừa đứng dật thì đã thấy lão nhị gánh nước trở về.

"Lão nhị, ngươi đi một chuyến đi, nước để đây ta thu dọn cho ".

Trình Gia Quý đang gánh nước nên không chú ý bên cạnh, vừa nghe thấy lời này thì ngẩng đầu lên: "Cái gì ạ?".

"Vợ lão tứ trở về mang theo hai rương hành lý ngươi không nhìn thấy à? Ta bảo ngươi phụ một tay, đem đồ vật đưa đến sân nhà lão tam cất đi".

"À à, đệ muội đã trở về".

Trình Gia Quý nhìn sang Viên Thị, Viên thị vừa rồi chào hỏi cha nương chồng, nên vội vàng thời gian gọi một tiếng nhị ca, Trình Gia Quý kém chút đã ngạt thở, sau đó phải hít sâu một hơi: " Ôi, tứ đệ muội hai năm này thay đổi rất nhiều, nhìn phúc hậu hơn so với trước kia". ...

Tuổi Viên thị lấy chồng sớm hơn Hà Kiều Hạnh, nàng mới thành thân hơn hai năm một chút, cho dù lên chức nương chưa đầy hai mươi tuổi, nói sao thì hai mươi tuổi vẫn được coi là trẻ tuổi, một bông hoa với số tuổi như thế làm sao có thể hình dung bằng hai từ phúc hậu để miêu tả được?.

Cũng may là Viên thị đã béo mập hơn một năm nay, việc như vậy đã nghe rất nhiều rồi, nếu không có thể sẽ đứng khóc tại chỗ mất.

Cho dù không có khóc nhưng trong nháy mắt vẫn có chút xấu hổ, Hoàng thị trừng mắt liếc nhìn con thứ hai một cái, đúng là đồ ngốc mà, đã nói rằng vợ lão tứ người béo một thân thịt không có giảm xuống được, người ta đang sầu lo lắng chuyện này thì ngươi vừa gặp mặt đã nhắc đến vấn đề này: "Cái gì mà phúc hậu? Không biết nói chuyện thì im miệng đi".

Trình Gia Quý cũng ý thức được từ phúc hậu này chỉ sử dụng cho những người trên 30 tuổi, mà tứ đệ muội bây giờ vẫn còn trẻ.

Trong lòng hắn cảm thấy xấu hổ nên nói bồi lấp cho qua: "Là ta ăn nói không tốt, ta nói vốn là đang lo lắng từ sau khi tứ đệ đi ra ngoài thì tứ đệ muội sẽ lo lắng ăn không ngon ngủ không yên, nhưng bây giờ nhìn thấy đệ muội người mập mạp thịt thà đầy đủ như vậy là yên tâm rồi, với ngoại hình này khi đi lên kinh thành, không cần hỏi lão tứ cũng biết muội sinh hoạt như thế nào, chắc chắn là cuộc sống không tệ rồi". ...

Hoàng thị hoàn toàn câm nín, sợ mình nói cái gì con trai lại nói tiếp chủ đề này nên liền khoát tay để hắn đi, đem hai rương hành lý của Viên thị chuyển vào trong sân nhà lão tam.

Trình Gia Quý vác đồ đi phía trước, Viên thị ôm trai cùng nhà hoàn đi phía sau hắn, Hoàng thị nghĩ lại rồi cũng đi theo, đi theo sau bọn hắn.

Với sự xuất hiện này thì Trình Gia Hưng và Hà Kiều Hạnh phản ứng kiềm chế còn tốt, cho dù trong lòng bọn họ có chút cảm khái nhưng không biểu hiện rõ trên mặt. Đường thị thì thật sự rất ngạc nhiên, nàng đối với Trình gia tứ phòng không hiểu biết nhiều lắm, nhưng đã nhìn thấy Viên thị một lần, đó là giữa mùa thu năm đó lúc hai người thành thân, cô dâu trong trí nhớ của nàng với người bây giờ không giống nhau mà.

Hai năm trước nàng ta cùng Hạnh Nhi béo gầy như nhau, nhưng bây giờ nhìn lại thì béo gầy vẫn giống như vậy.

Hạnh Nhi đó là đang mang thai bụng bầu khá lớn, bên ngoài còn khoác một chiếc áo bông dày rộng thùng thình nữa, nhưng nhìn xem , mặt mũi so với trước không béo nhiều hơn mấy.

Viên thị, à không, kích thước người nàng trông không khác gì với Hạnh Nhi, nhưng khuôn mặt của nàng ta lại béo hơn rất nhiều, thoạt nhìn thì thất da mặt được đắp đầy thịt lên đó. Rồi lại nhớ rằng Trình Gia Vượng có chút gầy gò, đem hắn trong trí nhớ đặt cùng một chỗ với Viên thị thật sự là không xứng đôi, cân bằng tý nào.

Trước kia Đường thị cảm thấy ngoại hình, thân hình này đó không đặc biệt quan trọng, nghĩ đến chẳng qua đều là dân quê, ngày tháng trôi qua tốt là được, chứ càn gì phải chọn béo hay gầy?.

Nhưng chân chính nhìn thấy cảnh tượng gây sốc này, nàng cảm thấy quay đầu phải nói với Hạnh Nhi một chút mới được, nữ nhân phải biết xem xấu đẹp, đàn ông có lẽ cũng vậy, đối với người con gái đẹp thì sẽ mềm mỏng nhẹ nhàng hơn một chút.

Trong lòng Đường thị suy nghĩ rất nhiều, nhưng biểu cảm sắc mắt đã thu liễm tốt hơn, chẳng qua vừa rồi nàng có thể hiện ra một chút.

So với nàng thì Đông Cô có chút khác biệt hơn.

Cô bé nhìn chằm chằm Viên thị một lúc, nhìn mãi không nhận ra được nên mới hỏi cha nương người đó là ai.

Hà Kiều Hạnh dạy cô bé gọi thẩm thẩm.

Cô bé ngoan ngoãn chào hỏi, chào hỏi xong liền hỏi thẩm thẩm cũng mang thai em bé sao? Có phải sắp sinh đệ đệ nữa không?.

"Con nghe ai nói vậy? Nói lung tung gì đó?".

"Không phải mang thai sao ạ?".

Trình Gia Hưng vươn tay ôm con gái vào lòng rồi nói: "Tiểu thúc của con không ở nhà, làm sao có thể tạo ra chuyện lớn như mang thai được!".

Vẻ mặt Đông Cô ngơ ngác, cô bé đâu có hiểu những chuyện này! Trình Gia Hưng hứng thú bừng bừng, chuẩn bị ngay tại chỗ lấy ví dụ dạy cho con gái biết một chút, nói cha cùng nương con ngủ với nhau mới có thể mang thai sinh ra đệ đệ, người không ở nhà, không ngủ cùng thì sinh ra đệ đệ cái rắm được à.

Hoàng thị vừa rồi mí mắt nhảy liên tục, lúc này thật sự không thể ổn định được, nàng liền đi lên hai bước chuẩn bị thu thập Trình Gia Hưng.

"Con gái ngươi mới bao nhiêu tuổi mà ngươi lại đi nói những chuyện này với con bé hả? Còn lấy vợ của tiểu đệ ngươi ra làm trò đùa, xem ta có đánh chết ngươi không !!!".

Quả thật là rất lâu lắm rồi mới thấy cảnh này trình diễn lại, Trình Gia Hưng còn chưa kịp đặt con gái xuống nên hắn liền ôm Đông Cô bỏ chạy, Hoàng thị đuổi theo hắn, muốn đánh hắn! Đông Cô một không sợ bà nội, hai không lo lắng cho cha, con bé cảm thấy cha ôm mình chạy đi như vậy rất vui thích, còn ôm cổ Trình Gia Hưng cười khanh khách. Trình Gia Hưng chạy một vòng không để nương kéo lại, da mặt hắn cũng dày, dứt khoát chạy trốn ra sau lưng vợ, để Hà Kiều Hạnh nâng cao bụng bầu tám tháng đứng phía trước, thành công ngăn chặn lão nương.

"Sẽ có một ngày ta sẽ xử lý ngươi thật đủ! Thật là tức chết người mà!".

Trình Gia Hưng từ phía sau lưng Hà Kiều Hạnh nhô cái đầu ra, ngó nhìn lão nương, nhìn xong rồi thở ra một hơi cho thoải mái rồi mới nói: "Chỉ đùa một chút thôi mà! Nương không thích nghe thì về sau con không nói nữa là được! Đệ muội cũng bỏ qua cho ta nhé, ta tuỳ tiện thành thói quen rồi, có đôi khi nghĩ đến thì nói vậy thôi chứ không suy nghĩ nhiều trong đầu".

Viên thị có thể so đo hay sao? Không nói đến chuyện khác, nhà nàng có thể phất lên như vậy là hoàn toàn nhờ vào ý tưởng của Hà Kiều Hạnh trong mùa hè năm ngoái, nói Trình Gia Hưng chạy đến cửa hàng thợ mộc làm cái quạt, không có ý tưởng này thì làm sao sau này có trong tay mấy ngàn lượng bạc chứ?.

Mặc dù cùng với chuyện phát tài đi kèm theo đó còn có một số chuyện phiền não khác, nhưng nàng và Trình Gia Vượng vẫn phải nên cảm ơn tam ca tam tẩu.

Viên thị một tay ôm Bào Tử, tay kia xua xua nói không có gì.

Cùng lúc đó, Hà Kiều Hạnh nhìn Đông Cô đang được Trình Gia Hưng ôm trong lòng, yêu cầu con bé nói lời xin lỗi với thẩm thẩm .

Đông Cô rất ngoan, liền nói lời xin lỗi.

Ngược lại là Viên thị, nàng muốn để Bào Tử chào hỏi mọi người, Bào Tử bây giờ đã được một tuổi nên cũng biết nói chuyện, gọi nương rất trôi chảy, nhưng dường như lúc này lại xấu hổ chỉ vùi mặt vào lòng nương không chịu hé răng nói, Viên thị còn muốn dỗ dành con thì thằng bé lại khóc toáng lên.

"Trẻ con chắc sợ người lạ, chờ quen thuộc một chút rồi hắn tất nhiên sẽ gọi chào hỏi mọi người, đệ muội ngươi ngồi xe trở về có lạnh không? Tiến vào trong nhà ngồi rồi nói chuyện đi?".

Hà Kiều Hạnh đang nói chuyện, tất nhiên là Viên thị sẽ nhìn nàng, vừa nhìn liền phát hiện tam tẩu sau khi mang thai thì khổ người hơi lớn một chút, nhưng vẫn xinh đẹp, khuôn mặt mịn màng thanh tú, lông mi đai giống như hai chiếc quạt nhỏ. Còn có Đông Cô đang được Trình Gia Hưng ôm trong ngực, nghe tên này không lộ ra ý gì nhưng nhìn thấy rất vui vẻ, so với những đứa trẻ nhà có tiền trên trấn thì con bé không thua kém gì. Mặc dù là con gái nhưng cô bé có lá gan rất lớn, thấy người lạ không sợ không rụt rè mà còn có thể tự nhiên nói chuyện rất tốt.

Viên thị thực sự hy vọng Bào Tử nhà nàng cũng giống như kiểu này, so với con bé thì Bào Tử trông giống như con gái hơn.

Sau khi sinh con, nhìn thấy đứa trẻ nhà khác nuôi dưỡng tốt thì khó tránh khỏi sẽ hỏi thêm một vài câu, xem người ta nuôi chăm sóc như thế nào. Viên thị cũng không ngoại lệ, cùng ngày nàng liền hỏi, Hà Kiều Hạnh không biết nên thế nào nói, nếu hỏi làm sao để nuôi con bé được mập mạp trắng trẻo như vậy thì nàng biết, còn cá tính thứ này một phương diện đó là trời sinh, còn có ảnh hưởng từ cha nương, không có ai đặc biệt đi dạy riêng con bé.

"Đông Cô như thế này một phần là do lúc trước con bé có nhiều thời gian ở với Trình Gia Hưng, Trình Gia Hưng thì ngươi biết rồi đấy, muốn nói cái gì thì nói, bạn bè người thân đều cư xử như vậy. Khi đó hắn thường xuyên mang con gái đi ra ngoài chơi, người ta nói đúng thì hắn cười tủm tỉm nghe, người ta nói lời không hay thì hắn sẽ mắng chửi trở lại, thời gian con bé ở cùng với cha nhiều nên tính cách mười phần giống hắn, lá gan cực kỳ lớn, không sợ trời không sợ đất cái gì".

Viên thị phảng phất như đã nghe vào, thật sự đang suy nghĩ.

Trước kia từng nghe người ta nói rằng người nên học hỏi những người tốt đi trước, lời nói này của tam tẩu nói rất có lý.

Ban đầu chính mình là người không nhiều lời, hơn nửa năm nay chồng lại không ở nhà, nàng chỉ có một mình, lại gặp phải tình trạng béo phì nên trong lòng cảm thấy chán nản buồn bực, nhiều khi tính tình không tốt còn làm ảnh hưởng đến Bào Tử. Nghĩ tới đây, nàng vốn có gánh nặng trong lòng liền cảm thấy khó chịu hơn.

Hà Kiều Hạnh còn khuyên nhủ nàng, dù sao thì qua năm sẽ chuẩn bị đi kinh thành, chờ hai vợ chồng đoàn tụ thì Bào Tử có thể gân gũi với cha hơn cũng nên, người còn nhỏ, tính tình có thể dạy dỗ thay đổi được.

"Đệ muội ngươi cũng đừng quá nhạy cảm, ta cảm thấy trẻ con không thể chỉ ném cho nữ nhân chúng ta nuôi dưỡng, mà người cha phải có cùng trách nhiệm, đặc biệt là người sinh con trai, có rất nhiều chuyện nó thích cha chỉ dạy hơn, ở một số phương diện thì người làm nương có chút bảo thủ hơn , tầm mắt cũng hạn hẹp hơn, không có biện pháp mà, tại vì đa số thời gian chúng ta đều ở nhà, đi ra ngoài ít nên kiến thức hiểu biết không nhiều. Lão tứ không giống như vậy, hắn ở kinh thành lăn lộn đã được một năm cho nên so với người trong thôn chúng ta thì gặp được việc đời nhiều hơn".

Lời này nói khiến cho Viên thị yên tâm hơn, nhưng vẫn không nhịn được hỏi lại: "Tẩu tử, sau khi tẩu vào cửa thì buôn bán càng ngày càng lớn, của cải chắc chắn vững chắc nên hẳn có không ít người đỏ mắt thèm cuộc sống của tẩu, vì thế mấy năm nay có không ít người muốn dính dáng liên quan với tam ca phải không?".

Hà Kiều Hạnh sờ sờ cái bụng nói: "Có chứ".

"Tẩu có thấy khó chịu không khi thấy bên ngoài có rất nhiều người xếp hàng muốn phá hoại gia đình của tẩu rồi giành lấy chồng tẩu? Tẩu nghĩ sẽ làm gì? Làm sao để giáo huấn cho chồng một mực thuỷ chung mà không bị ảnh hưởng bởi sự cám dỗ bên ngoài?".

Viên thị thật sự rất muốn biết điều này, nàng tự hỏi nhà nàng còn không tốt bằng tam phòng, vậy chắc chắn Trình Gia Hưng sẽ gặp phải rất nhiều cám dỗ bên ngoài hơn Gia Vượng chứ, nhưng nhìn Hà Kiều Hạnh rất bình tĩnh, ngược lại là chính mình trong một năm nay lo lắng không yên. Nàng hy vọng nhận được một lời nói đáng tin cậy từ Hà Kiều Hạnh, rồi thử hỏi sau khi nghe xong mình có thể tham khảo được hay không, thật sự nghe nàng nói thì lại phát giác mình không thể tham khảo được.

Hà Kiều Hạnh nói rằng nàng thật ra không có giáo huấn dạy dỗ cái gì, chỉ là trước đó đã đưa ra lời cảnh cáo mà thôi.

Có một số chuyện không cần phải nhắc đi nhắc lại, nếu ngươi đã nói, hắn đã đồng ý thì hãy tin tưởng vào hắn một chút. Nếu không có bất kỳ manh mối nào thì ngàn vạn lần đừng đoán mò, nghi thần nghi quỷ không chỉ bức điên chính mình mà cũng có thể làm phiền chết đối phương.

Một mặt là tin tưởng Trình Gia Hưng, còn mặt khác là nàng rất tin tưởng vào nắm đấm của chính mình.

Hà Kiều Hạnh nói một chút, rồi cũng nói tình huống của mỗi nhà sẽ khác nhau nên không tốt để tham khảo hay rút kinh nghiệm. Hơn nữa đàn ông Trình gia căn bản không tệ, bọn hắn trọng tình cảm và rất đáng tin cậy. Nhớ trước đây đại tẩu có phạm vào sai lầm nhưng đại ca đối xử với nàng vẫn rất tốt . Nhị tẩu trước kia cũng vậy, sau khi bỏ nhau tách ra thì nhị ca vẫn im lặng gìn giữ cho nàng. Đàn ông nhà này rất yêu thương quan tâm đến vợ, không quan tâm ngươi có bản lĩnh lớn hay nhỏ, bọn hắn đều có tinh thần trách nhiệm rất mạnh, chưa từng nghe nói xấu ai sau lưng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right