Chương 149: Chương 149

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 3,948 lượt đọc

Chương 149: Chương 149

Hà Kiều Hạnh nói nhiều như vậy nhưng trong lòng Viên thị vẫn rất khổ sở, nàng thầm nghĩ mình đã hỏi nhầm người. Nếu nói về Hà Kiều Hạnh thì nàng chỉ có một điểm lúng túng duy nhất đó là vào cửa nhiều năm rồi mà vẫn chưa có con trai, còn các phương diện khác thì thật sự không thể bắt bẻ được gì.

Dáng người ngoại hình cộng với khuôn mặt rất xinh đẹp, Trình gia có thể phất lên phát triển giàu có như vậy là nhờ phần lớn vào nàng, chưa kể nàng còn có sức mạnh, người khác muốn làm gì có lỗi với nàng đều phải ước lượng rõ ràng vào sức lực của mình... Viên thị ở trong lòng so sánh, so sánh ra thì mới phát hiện nàng chỉ thắng Hà Kiều Hạnh một điểm duy nhất đó là có con trai Bào Tử, trừ điều này ra thì tất cả các phương diện khác nàng đều không hơn được. Nàng không xinh đẹp, bây giờ lại béo mập, không giúp ích được gì cho Trình Gia Vượng, chỉ là tốt số gả cho hắn được hưởng phúc mà thôi.

Sau khi trò chuyện một hồi, Viên thị không có vui hơn tý nào mà ngược lại còn khó chịu buồn hơn.

Hà Kiều Hạnh nói lại một lần nữa, nói rằng lão tứ không phải là Trần Thế Mỹ.

"Trần Thế Mỹ? Đó là ai?"

Hà Kiều Hạnh cũng sửng sốt, thoạt đầu còn nghĩ tới không ngờ vẫn có người không biết Trần Thế Mỹ là ai, sau đó suy nghĩ một chút, ô đúng nhỉ, đây là chuyện hát kịch nam chính ở đời trước, chưa từng nghe qua vở kịch kia đương nhiên là không biết là ai rồi. Nàng nhớ lại một chút cốt truyện "Trảm Mỹ Án" rồi nói: "Ta quên mất đây là câu chuyện xưa do người khác kể lại, chuyện kể về một trạng nguyên tên gọi là Trần Thế Mỹ. Ban đầu trong nhà nghèo khó, thời trẻ cưới vợ, cô vợ kia thay hắn chăm sóc nuôi dưỡng cha nương chồng, lo liệu quán xuyến công việc nhà thật tốt để hắn yên tâm đọc sách, mười năm gian khổ đọc sách của hắn cuối cùng cũng có kết quả đỗ cao làm trạng nguyên, cô vợ hắn còn cho rằng thời gian khổ tận cam lai đã được đền bù, nhưng chờ mãi vẫn không nghe thấy tin tức của chồng, vì thế một mình tìm đường đi lên kinh thành thì mới biết được chồng mình đã giấu diếm chuyện có vợ ở quê để thành thân với công chúa ".

Nói đến đây, Viên thị nhíu mày tức giận: "Loại đàn ông bất nghĩa vô tâm này mà vẫn có thể đậu trạng nguyên sao? Mười năm gian khổ đọc sách sao không làm hắn lạnh chết cóng đi?...". Viên thị mắng một hồi, còn vì Tần Hương Liên mà nói không đáng , lại giúp đỡ nghĩ kế, nói nàng không nên để cho loại đàn ông phụ tình này mặt mũi, đến kinh thành liền đăng văn kiện cáo lên triều đình đi.

Có lẽ nghĩ đến đi cáo trạng đối với nhà gái không có kết quả tốt đẹp, cho dù có thắng cáo trạng thì người đàn ông đó sẽ hận chết nàng, vì thế Viên thị liền đổi giọng: "Dù sao cũng phải bắt hắn nhận thân phận người vợ này, lấy hắn ở cùng nhau vất vả nhiều năm như vậy, trúng trạng nguyên liền có thể vứt người sang một bên sao????".

Hà Kiều Hạnh cũng không làm khó cho Viên thị phải đoán mò, nên trực tiếp đem câu chuyện phía sau kể ra, nói cho nàng biết trái tim của Trần Thế Mỹ còn lạnh lùng cứng rắn hơn cả tảng đá, biết Tần Liên Hương đi tìm hắn, hắn không sợ sao? Hắn có sợ, vì vậy đã tìm người đi giết vợ mình.

Lần này Viên thị thực sự tức giận đến nói không nên lời, nàng vẫn còn nhìn thấy việc đời quá ít nên không thể tin được!.

Hà Kiều Hạnh nói rất nhiều nên miệng có chút khô khốc, cho nên đi rót một bát nước ấm, mới uống được vài ngụm chưa kịp đặt bát xuống thì Viên thị đã thúc giục nàng.

"Tam tẩu, tẩu nói tiếp đi, Tần Liên Hương sau đó xảy ra như thế nào? Còn có Trần Thế Mỹ nữa, hắn có kết cục gì?".

Thấy nàng gấp gáp như vậy muốn biết kết cục của người đàn ông phụ lòng độc ác, Hà Kiều Hạnh không đục nước thả câu mà đem toàn bộ câu chuyện phía sau một hơi nói ra hết. Tóm lại chính là lương tâm của kẻ sát hại phát hiện tự sát ngay tại chỗ và Tần Liên Hương bị xem như là hung thủ giết người, Trần Thế Mỹ đã quy chụp tội danh cho vợ cả của mình rồi đem người sung quân biên cương, sau đó lại phái sát thủ đi lấy tính mạng của nàng. Cũng may mệnh nàng chưa đến đường cùng nên đã gặp được thanh thiên đại lão gia, bảo vệ mạng sống cho nàng, tra lại chân tướng rồi chặt đầu đương kim phò mã".

Hà Kiều Hạnh kể xong lại một lần nữa khô miệng, sau khi cầm bát nước lên uống hết nước bên trong đó mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút, Viên thị vẫn đang đắm chìm trong câu chuyện xưa kia chưa thoát ra được, sau khi thoát ra được liền mắng chửi mấy câu, rồi đột nhiên nhớ tới Hà Kiều Hạnh đang ở bên cạnh: "Câu chuyện do tam tẩu kể nghe còn thú vị hơn những vở được dựng hát trong rạp kịch, Trần Thế Mỹ kia thật sự là xấu xa! Bỏ qua không nhận người vợ tào khang còn muốn giết nàng nữa, đúng là đồ không có lương tâm!".

Xuất sắc hay hơn là đúng rồi, đây vốn dĩ là một bộ phim truyền hình được cải biên, Hà Kiều Hạnh đã cùng gia đình mình xem nó rất nhiều lần trước đó, trên ti vi thường xuyên chiếu phát sóng bộ này.

Nàng sao có thể dám giành công được? Vì thế lại nhắc lại một lần nữa, nói rằng đó là trước kia nghe người khác kể cho nghe.

"Cho dù là nghe người khác kể lại nhưng tẩu tử lại nhớ được, còn có thể kể chuyện rất thú vị như vậy đúng là có bản lĩnh mà! Tẩu nói dưới gầm trời này còn có người có lòng dạ đen tối độc ác như Trần Thế Mỹ nữa không?".

"Cũng chưa chắc là chuyện thật, nên ngươi đừng vì người trong chuyện xưa mà tức giận khó chịu".

"Cho dù là câu chuyện do người xưa biên soạn thì chắc người ta đã từng thấy ngoài đời rồi nên mới soạn ra được câu chuyện này, trên đời này quả thật có không ít đàn ông là bạch nhãn lang".

"Vậy thì đệ muội nên vui lên mới phải, vậy khí của ngươi tốt, gả cho lão tứ, ta thấy lão tứ là người kiên định, hắn nếu có tâm địa không tốt thì đã không nhờ người sắp xếp chu toàn thay ngươi, còn bảo ngươi chờ mùa xuân ấm áp rồi mang Bào Tử lên kinh thành, thậm chí trong thư còn nhờ nhà ta việc kia, thay hắn sắp xếp tìm thương đội đi cùng. Trình Gia Vượng nếu thật sự ghét bỏ ngươi thì chắc chắn sẽ không nhắc đến chuyện lên kinh thành, hắn một mình thoải mái sống ở kinh thành, để ngươi lưu lại bên này nuôi dạy con cái, hắn ở bên đó cưới người khác, bắc nam có hai gia đình, có hai người vợ như vậy thật tốt".

Viên thị mở mắt trừng to tức giận nói: "Hắn dám!".

Hà Kiều Hạnh cảm thấy rằng nàng không nên thuận miệng nói về Trần Thế Mỹ , nói xong vụ "Trảm Mỹ Án" hình như đệ muội không còn tin vào đàn ông nữa thì phải... Hà Kiều Hạnh lại khuyên nàng, nói hắn sẽ không làm như vậy, trong lòng hắn không có suy nghĩ chuyện bậy bạ đó, chí ít hiện tại là thế, hiện tại không có là tốt rồi, mình cũng chuẩn bị đi lên kinh thành thì sẽ quản được chồng mình chứ sao.

Hà Kiều Hạnh không muốn bàn bạc thêm về chuyện người đàn ông phụ bạc nữa nên liền nói đến Đông Cô, nói muốn đi nhìn con bé một chút để tránh mặt Viên thị.

Lúc này Đông Cô đang ở cùng một chỗ với Trình Gia Hưng, hai người đang phân chia khoai lang nướng, con bé bình thường thích ăn một mình, chỉ cần nói đó là đồ của con bé thì con bé sẽ không thích lấy ra chia cho người khác, nhưng bây giờ nương lại đến đây, Đông Cô do dự một chút rồi giờ bàn tay béo đang cầm nửa củ khoai lang gặm dở đưa tới trước mặt nương mình.

Hà Kiều Hạnh sờ sờ đầu nàng:" Nương không ăn đâu, con ăn đi".

Nương đã nói là không ăn rồi nên Đông Cô không còn đùn đẩy nữa, cô bé tiếp tục gặm ăn.

Trình Gia Hưng vươn tay dắt vợ đến bên cạnh mình: "Ta thấy nàng nói chuyện với Viên thị rất lâu, sao lại thân thiết như vậy?".

Hà Kiều Hạnh đặt khuôn mặt lên bờ vai Trình Gia Hưng, cọ nhẹ hai cái rồi nói: "Số lần ta cùng đệ muội gặp nhau không nhiều, cho nên không được gọi là thân thiết, nàng ta cảm thấy tình huống của chúng ta tương tự, sau khi thành thân thì bản lĩnh của chồng đều được phát huy phát lên, cho nên nàng mới tới hỏi kinh nghiệm của ta".

Trình Gia Hưng cảm thấy hoàn cảnh nhà mình không giống với nhà lão tứ, không nói đến hai huynh đệ bọn họ, chỉ nói tới Viên thị và Hạnh Nhi đã là hai kiểu người khác nhau rồi.

Đừng nhìn Hạnh Nhi có đôi khi chui rúc cắm vào sừng trâu, còn gây sự với hắn nhưng đó có thể gọi là tình thú của vợ chồng, không phải cãi cọ nghiêm trọng thì hắn chỉ cần dỗ dành hai câu dễ nghe là xong. Rốt cuộc thì Hạnh Nhi tin tưởng hắn, rất nhiều lời cũng không phải nói cho hắn nghe, nói là cho người bên ngoài nghe, để cho mọi người biết rằng nàng chính là người đàn bà đanh đá không nói đạo lý, ai dám đến chọc nàng hoặc dụ dỗ chồng nàng thì nàng sẽ lột da cắt thịt hắn, để hắn không được trọn vẹn rút lui.

Cũng bởi vì nàng hung dữ như vậy nên từ trước đến nay có rất ít người dám đáng chủ ý lên nhà mình, người có tâm xấu cùng đạo tặc không có gan sấn tới.

Nhưng Viên thị thì khác, Trình Gia Hưng cảm thấy trong lòng nàng ta không yên tâm, giữa vợ chồng với nhau mà không đủ sự tin tưởng thì lấy kinh nghiệm học hỏi từ Hạnh Nhi thì có ích gì?.

Trên mặt Trình Gia Hưng viết rõ hai chữ xem thường, Hà Kiều Hạnh nhìn thấy liền lấy cùi chỏ đụng vào hắn: "Sao lại có vẻ mặt này, chàng đang nghĩ gì thế?".

Trình Gia Hưng xoa xoa chỗ cùi chỏ nàng đụng vào nói: "Không có gì, cảm thấy mọi việc phải kê đúng thuốc mới được, vợ không phải là bát thuốc kia của Viên thị nên bệnh này vợ không chữa được đâu".

Hà Kiều Hạnh lẩm bẩm một tiếng.

Trình Gia Hưng không nghe rõ, hắn cúi đầu xuống hỏi nói gì vậy?

"Thật đúng như lời chàng nói, ta bảo đệ muội yên tâm đi, nói lão tứ không phải là Trần Thế Mỹ, nàng hỏi ta Trần Thế Mỹ là ai, ta liền kể chuyện này, nghe xong nàng giống như càng không tốt lắm."

Vạn vạn không nghĩ tới, Trình Gia Hưng thậm chí Đông Cô ở bên cạnh đều nhìn qua, cũng là một mặt hiếu kì, muốn biết nàng kể chuyện gì. Hà Kiều Hạnh không sợ miệng khô lại nói một lần, Trình Gia Hưng nghe được hai mắt tỏa ánh sáng, còn nói đáng tiếc, nhà mình không có cái con đường ki, chuyện này muốn sắp xếp một màn kịch, diễn lên khẳng định rất được hoan nghênh!

"Đây là chuyện xưa của người khác, ta chỉ nghe người ta nói lại thôi".

"Chính bởi vì nguyên nhân như vậy nên ta mới nói là đáng tiếc, là nàng nghe được chuyện xưa, chúng ta nếu đi con đường này, biên soạn dựng lên bài này thì khẳng định người đến nghe sẽ ngồi đầy chỗ. Người ta nói đây là chuyện xưa, nói thẳng ra nàng nghe thì không có quan hệ gì, mà chúng ta lại không đi theo làm con đường này, đây là chuyện xưa của người khác, chúng ta không thể cầm nó bán lấy tiền, làm như thế thì quá mặt dày xấu hổ, thôi chỉ nghe rồi quên nó đi".

Trình Gia Hưng làm cái gì cũng đều có thể nghĩ đến tiền, hắn nghiêm túc đáng tiếc, đáng tiếc trong chốc lát bỗng nhiên đập lòng bàn tay một cái.

"Ta nghĩ ra rồi!"

Hỏi hắn nghĩ đến điều gì, Trình Gia Hưng nói rằng hắn đã nghĩ ra được giải pháp, hắn không vội vàng nói về điều đó mà hỏi: "Loại chuyện xưa này bên ngoài không có nhiều người biết, vơi nàng còn biết chuyện gì khác nữa không?".

Có, khẳng định là có, nàng xuyên tới nơi này không có trong lịch sử sách vở đã học, giống như các tác phẩm văn học nổi tiếng trên thế giới, nói như thế nào đây? Tứ thư ngũ kinh thứ này đều có, nhưng nhiều cái khác lại không có, giống như chân nàng đang giẫm lên mảnh đất này rõ ràng là của đất nước trung quốc, niên đại lại rất giống với triều đại nhà Thanh nhà Minh trong lịch sử, nhưng đất nước này lại gọi là Đại Yến...

Hà Kiều Hạnh không dành nhiều thời gian để suy nghĩ về những gì đang xảy ra, rốt cuộc tìm hiểu rõ nó cũng chẳng có ý nghĩa gì, nàng nhớ lại lúc ở trong huyện Trình Gia Hưng thường xuyên được mời đi nghe hí kịch, mỗi lần nghe xong trở về cũng sẽ nói cùng cho Hà Kiều Hạnh một chút, hắn kể những câu chuyện kia không có một cái nào là Hà Kiều Hạnh thấy quen thuộc cả.

Trong lòng hiểu rõ vấn đề nhưng ngoài miệng lại không nói cái gì, nàng nói không rõ: "Ta không biết bên ngoài hát kể những chuyện gì".

"Nếu không nàng kể thêm cho ta nghe vài chuyện nữa được không, ta nghe qua rồi nói tiếp".

Dù sao cũng không có chuyện gì nên muốn nghe thì kể thôi, Hà Kiều Hạnh lại kể thêm mấy chuyện, chỉ nói ngắn gọn, chủ yếu là tóm tắt nội dung câu chuyện và phần kết, kể xong thì Trình Gia Hưng hoàn toàn yên tâm, quyết định nói sẽ đi tìm Đông Tử bàn chuyện buôn bán.

Phản ứng đầu tiên của Hà Kiều Hạnh đó là: Tìm Đông Tử thì có ích gì?.

Rất nhanh nàng liền nghĩ đến, Trình Gia Hưng thực tế không phải là muốn tìm Đông Tử, mà là cha vợ của hắn-Ông chủ Tiêu của Phúc Mãn Viên.

Lại nói đến truyền thống của tửu lâu ở thời đại này, là người ta rất thích mời người đến sảnh phòng để kể chuyện hoặc hát kịch: "Chàng tính toán kết nhóm cùng với Đông Tử, đem chuyện xưa này biên soạn lại một lần nữa rồi nhờ người viết học thuộc nhớ kỹ, sau khi sửa sang trau chuốt rồi mới cầm nó đi tửu lâu thực hiện?".

"Đại khái chính là như vậy, ta sẽ bàn bạc với cậu em vợ xem sao, trước chuẩn bị đã, chờ hắn cùng Tiêu tiểu thư thành thân xong thì hắn làm con rể sẽ đến gặp cha vợ đưa ra ý kiến này. Phúc Mãn Viên đi xuống như vậy sớm hay muộn cũng sụp đổ, nhân lúc còn sớm thay đổi một chút có khi còn cứu chữa được. Vợ , nàng kể những chuyện xưa này ta nghe đều thấy rất hay cuốn hút, trong huyện có rất nhiều ông chủ thích nghe chuyện xưa nên chỉ dựa vào cái này cũng có thể kéo thêm nhiều một số khách hàng ".

"Đây là một ý tưởng, nhưng chỉ điều này có lẽ sẽ không đủ, nói cho cùng thì tửu lâu rốt cuộc vẫn bán món ăn là chủ yếu".

Trình Gia Hưng cười nói: "Chỉ điều này chắc chắn không đủ để kéo hắn lên khung cảnh rực rỡ phát triển như trước kia, nhưng nhất định có thể cải thiện tình hình khó khăn bay giờ, vợ nàng nghĩ lại xem, Phúc Mãn Viên ở trong huyện là một tửu lâu cao cấp, đồ ăn không rẻ, những người đến đó không phải bởi vì đói bụng mà đến ăn cơm, chí ít một nửa đều là mời khách. Điều đầu tiên mời khách ngươi chưa chắc sẽ cân nhắc kỹ về khẩu vị, mà điều quan trọng nhất vẫn là mặt mũi, người ta tiêu tiền kia mặt mũi, nếu muốn đem công việc kinh doanh cứu sống, ngươi lại không có món mới đặc sắc để tung ra thì hãy cố gắng làm cho người ta cảm thấy rằng đến đây ăn uống tiêu tiền càng có mặt mũi hơn. Mấy chuyện này ta nghe rất thú vị mới mẻ, có thể sử dụng được! Chờ người trong huyện biết được đến Phúc Mãn Viên ăn cơm còn có thể nghe được chuyện xưa hấp dẫn như vậy, khẳng định sẽ bỏ tiền tranh thủ thời gian đi đến, cứ như thế tửu lâu sẽ kiếm được tiền của bọn họ".

Quả thực là người có đầu óc làm ăn, Hà Kiều Hạnh nhịn không được phải khen ngợi dơ một ngón tay lên cho hắn.

Nàng hỏi Trình Gia Hưng vụ hợp tác này làm như thế nào? Không phải là bán chuyện xưa chứ?.

Trình Gia Hưng nói Đông Tử phải trở thành một người trong gia đình đó đã, đến lúc đó mới dễ nói chuyện, nói thẳng ra là có biện pháp để cứu được công việc kinh doanh của nhà hắn, ví dụ như hiện tại hàng năm hắn kiếm được hai ngàn lượng bạc, vậy có thể đàm phán với hắn, chỉ cần dùng biện pháp bên này cung cấp, hai ngàn lượng bạc tạm thời không nói đến, nhưng vượt qua số lượng này thì phải chia phần, đây sẽ là nguồn tiền lãi ổn định đấy!.

Vụ làm ăn này để Đông Tử đi nói chuyện bàn bạc, sau khi Đông Tử cầm được tiền lãi thì trở về chia phần.

Đến lúc đó mọi người đều có thể kiếm tiền, ông chủ Tiêu có thể cứu sống tửu lâu gia truyền của nhà hắn, Trình Gia Hưng cảm thấy rằng nên cho hắn một ít thời gian, hắn còn có thể nghĩ ra được biện pháp để pháp khác nữa để hồi sinh lại kinh doanh tửu lâu, vậy vụ đàm phán làm ăn này tại sao lại không làm chứ?.

Trình Gia Hưng lúc này đang chuẩn bị đi đến sân nhà Hà gia thì bị Hà Kiều Hạnh đưa tay cản lại: "Chúng ta không cần phải vội vàng như vậy, qua mấy ngày nữa là Đông Tử sẽ đến đây một chuyến, chờ hắn đến thăm nương thì thuận tiện chàng nói với hắn luôn. Ta ngược lại cảm thấy không cần người ghi chép đâu, hai người chỉ cần bàn bạc tìm ra biện pháp có thể cứu sống tửu lâu, chờ sau khi Đông Tử thành thân thì hãy lấy ra, đến lúc đó ông chủ Tiêu sẽ sắp xếp cho con trai biết chữ đến viết, bọn hắn lại tìm người trau chuốt sửa sang lại, đỡ phải có việc sách còn chưa xuất bản mà câu chuyện đã bị truyền đi ra ngoài rồi, nếu thật sự bị truyền đi ra ngoài thì cũng không còn cách nào khác, chuyện này cũng không phải là do chúng ta biên soạn tạo ra".

Vừa rồi Trình Gia Hưng bị tiền làm mờ mắt, bây giờ nghĩ lại mới hỏi: "Vợ, nàng còn nhớ rõ là nghe ai nói không? Người này có chút thú vị đấy ".

Hà Kiều Hạnh nói là một ông lão trong thôn trước đây, bây giờ người đó không còn nữa.

"Thật kỳ lạ, là chuyện xưa tròn thôn sao nàng nghe được mà ta lại không nghe thấy gì nhỉ?".

Hà Kiều Hạnh cũng không chột dạ, còn nói không chừng bởi vì không ở cùng một cái thôn, còn nói nàng kiên nhẫn tốt, chịu được tính khí nghe lão nhân gia nói chuyện, trẻ con nhà khác đều không chịu nổi, lão thái thái kia tất nhiên là không có cơ hội nói chuyện xưa kia cho bọn hắn nghe rồi.

Lời này Trình Gia Hưng đồng ý.

Trước ba tuổi, những năm đó thì trẻ con các nhà đều rủ nhau đi ra ngoài chơi, không có có thể ngồi một chỗ chơi lâu được, vì thế bọn hắn làm sao nghe được câu chuyện xưa do lão thái thái kia kể chứ? Những chuyện xưa đó vừa mùi mẫn vừa dài lê thê, nhàm chán sao thu hút được bọn trẻ con.

Ngẫm lại thì thấy vợ mình thật khác biết, nhìn nàng sau khi thành thân cũng biết đại khái trước đó là như thế nào, tính tình của nàng kiên nhẫn được, sẽ không chạy lung tung quanh núi đồi. ...

"Trảm Mỹ Án" chính là nguyên dân dẫn đến khiến cho Trình Gia Hưng nghĩ ra ý tưởng đưa Phúc Mãn Viên, cứu sống công việc làm ăn của nó để lấy tiền lãi, bây giờ vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến ngày Đông Tử thành thân, chờ hắn cùng ông chủ Tiêu trở thành cha vợ con rể, thì đến lúc đó Trình Gia Hưng sẽ làm người tốt nảy nghĩ ra mười hoặc tám ý tưởng.

Hai ngày sau, Đông Tử mang theo con cá to béo đến, Trình Gia Hưng liền kéo hắn sang một bên rồi nói về chuyện này.

Đều là người có đầu óc kinh doanh, hai người rất ăn nhịp với nhau liền đem công việc kinh doanh nhà nhạc phụ tương lai sắp xếp, hai người càng nói càng say sưa sôi nổi, nói từ lúc trưa cho đến chạng vạng tối, chỉ thấy trời tối rồi nếu người không đi thì sẽ không về được đến nhà cho nên Hà Kiều Hạnh mới đi ra ngắt lời bọn họ. Bảo Đông Tử không nói nữa, giờ trở về nhà đi, ngay mai quay lại rồi nói tiếp.

Hai người bọn họ vẫn lưu luyến không rời, Trình Gia Hưng còn nói muốn đi tiễn hắn.

"Chàng đi làm cái gì? Nhìn điệu bộ này của hai người thì ra tới bờ sông phải đứng nói một hồi nữa, nói không đủ chàng có thả hắn qua sông về nhà không? Nếu trễ nữa thì trời sẽ tối đen mất, trời tối đi đường không an toàn dễ dàng gì, nếu bị rơi xuống đồng lúa nước vào mùa đông này thì chúng ta sẽ lo lắng, Trình Gia Hưng chàng ngược lại hãy quan tâm tới ta nhiều hơn đi!".

Viên thị nhìn thấy Hà Kiều Hạnh cản người lại.

Viên thị sờ lấy lương tâm mà nói, nếu đổi lại là Trình Gia Vượng muốn đi tiễn khác, nàng nhất định không dám duỗi tay ra cản người, nhiều lắm là nói thêm một câu trời tối đen nên đi đường cẩn thận một chút.

Làm vợ ở trước mặt mọi người phải cấp cho chồng mặt mũi, nhưng xem bộ dạng của tam ca thì giống như hoàn toàn không thèm để ý, thậm chia hắn còn đắc ý nhìn cậu em vợ cười hì hì nói,"Nghe thấy chưa? Tỷ ngươi sợ hai chúng ta trò chuyện đến nghiện nên không để ta tiễn người về, vậy ngươi hãy cẩn thận một chút, tự mình đi thôi, ngày khác chúng ta lại bàn tiếp ".

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right