Chương 150: Chương 150
Hai người lui tới rất nhiều ngày, đại khái cũng đã tìm ra được biện pháp ổn thoả, Trình Gia Hưng nghĩ đến mấy câu chuyện vợ kể sợ là không đủ cho nên bản thân hắn còn biên soạn ra thêm nữa.
Hắn sáng tác ra, Hà Kiều Hạnh đảm đương là người nghe rồi cho nhận xét, đưa thêm ý kiến cho hắn.
Đừng nhìn Trình Gia Hưng chưa từng đi học ngày nào, nếu hắn thật sự động não thì nghe nhiều sẽ tổng kết ra được một quy luật, biết nắm bắt được cảm xúc của một con người, nào là phải có tình tiết vui buồn lẫn lộn vui, nói chung người nghe đi theo cốt truyện sẽ thấy có sự thăng trầm trong cuộc sống, nếu là nhân vật xuất thân phú quý thì để nhà hắn trải qua khó khăn sa sút nếm gai nằm mật, còn người có xuất thân thấp, thường bị người ta coi thường liền để cho hắn vươn lên thành công trở thành người nổi bật rồi vả đôm đốp lên mặt những người từng khinh thường hắn...
Không riêng gì tổng kết được một loạt các quy luật, hai năm nay ở bên ngoài buôn bán hắn đã nhìn thấy qua nhiều việc đời, các ngành nghề, tầng lớp trong xã hội đểu có sư hiểu biết nhất định. Biết người nghèo cả ngày nghĩ cái gì, cũng đã nhìn thấy cuộc sống của những người giàu sang nên để tạo dựng lên những câu chuyện thật sự rất tốt.
Trong nhà lại có thêm một cô vợ đã xem qua nhiều bộ phim truyền hình khác nhau nên đã đóng góp cho hắn rất nhiều ý kiến để thay đổi cho phù hợp đa dạng, chỉnh sửa một hai lần liền tạo thành một câu chuyện như thật.
"Đáng tiếc là ta không biết viết!".
Mấy năm nay Trình Gia Hưng có lén học qua chữ, học làm buôn bán không có thời gian để đi học đường nên đã nghĩ ra một biện pháp khác phù hợp với hoàn cảnh của mình đó là tự học. Trước đem mấy trăm câu học thuộc rồi làm rõ ý nghĩa của mỗi câu, sau đó lại mua một bộ sách để đối chiếu rồi học hỏi thêm.
Hiệu quả tất nhiên là có, hắn có thể nhận biết không ít mặt chữ, nhưng bởi vì không có phi tử chỉ dạy cách viết nên chữ phức tạp hắn không viết ra được. Ở đây chữ ký tự phổ biến là kiểu phồn thể nên chúng chưa được đơn giản hoá, vì thế không hề dễ viết. Đến bây giờ chữ Trình Gia Hưng viết trôi chảy nhất là tên của hắn, còn tất cả những cái khác đều loằng ngoằng đơn sơ như một cái bánh nướng tạo hình xấu vậy.
Cuối cùng vẫn là Hà Kiều Hạnh, nàng do dự một hồi rồi nói: "Sao chàng không đi mua một bộ văn thư tứ bảo về nhà, ta nhìn rồi viết thử xem?".
"Gì???".
"Những quyển sách chàng mua về đó, ta nhìn chữ rồi khua tay múa chân viết thử xem, chỉ là không biết sẽ viết ra cái dạng gì thôi".
Trình Gia Hưng cố gắng suy nghĩ, hình như là có chuyện như vậy, nhiều khi Hạnh Nhi ở ngay bên cạnh nhìn hắn xem đọc, nhưng cũng chỉ là như vậy, đi theo nhìn liền có thể đọc biết viết chữ sao? Nếu đơn giản như vậy thì tú tài đã mọc lên khắp mọi nơi rồi.
Trong lòng Trình Gia Hưng mang thái độ nghi ngờ, nhưng ngoài miệng tất nhiên sẽ không nói ra, hắn đặc biệt cổ vũ, rồi ngồi tại chỗ thổi phồng nịnh hót: "Vợ ta chính là người thông minh! Học được liền biết chữ, nếu là đàn ông thì chắc chắn không phải khổ luyện chăm chỉ tới mười năm cũng có thể thi xếp hạng cao đậu trạng nguyên ấy chứ!".
"Chàng nếu không tin còn nịnh hót thổi phồng cái gì? Mua một bộ văn phong tứ bảo trở về, nhàn rỗi không có chuyện gì ta luyện tay một chút chứ sao."
Trình Gia Hưng liền đánh xe lên trấn, lúc trở về còn suy nghĩ lung tung, hắn thật sự không nhận biết hết mặt chữ, nếu không lần trước lão tứ gửi thư trở về đã không phải mời Chu Hoành Chí đến đọc giúp, mà thời gian vợ đọc xem sách không có nhiều, vậy có thể học được sao?.
Hắn luôn cảm thấy không có quá khả năng, nhưng Hạnh Nhi chưa từng bắn tên không có mục đích, nếu thật học được, thì với sự thông minh này nằm ở trên người một cô nương thật sự đáng tiếc.
Văn phòng tứ bảo mua về được đặt trên chiếc bàn lớn trong phòng chính, trang giấy trải ra, bốn góc được đè ép xuống bằng mấy cục đá nhỏ sạch, Hà Kiều Hạnh đời trước khi còn đi học đã từng luyện viết chữ bút lông, nhưng đây đã là chuyện của trước kia cực lâu lâu rồi, bây giờ cầm bút lên còn có thể có cảm giác gì không? Trình Gia Hưng ở ngay bên cạnh giúp đỡ mài mực, nét viết đầu tiên nàng rất run, nghĩ muốn viết tên thử xem, viết ra thật đúng là giống như nét gà bươi.
Đặt ở thời hiện đại thì đây chính là trình độ bình của người mới bắt đầu, đầu bút mềm nên khi viết tay dễ bị rung, vì thế cầm không thể cân bằng được nặng nhẹ, nhưng ở cổ đại mọi người đều dùng bút mềm như thế này, không nói tới những người bên ngoài kia, chỉ nói tới Chu Hoành Chí người nhà Chu gia không thi đậu tú tài đó, chữ viết của hắn còn tốt hơn so với những người yêu thích viết tư pháp ở đời sau.
Chữ viết này của Hà Kiều Hạnh đủ để cho người đọc sách đánh giá ngay là -Xấu! Nhưng đối với Trình Gia Hưng ở bên cạnh mà tứ đệ muội Viên thị cùng nha hoàn của nàng, thì theo bọn hắn nghĩ, Hà Kiều Hạnh chưa từng học nhìn qua người ta viết nét chữ mà có thể viết ra nét chữ như vậy là có năng lực giỏi rồi.
Viên thị nhìn một hồi lâu, không nhìn ra manh mối gì nên mới hỏi Hà Kiều Hạnh đây là viết cái gì, sau đó mới được đây là tên của nàng. Nàng cầm bút lên, dựa theo thói quen cách viết của thế hệ sau, từ trái hướng sang phải viết chữ Hà Kiều Hạnh, vừa dứt bút thì chợt nghe Trình Gia Hưng nói: "Chữ nàng viết tốt hơn ta, nhưng thói quen cách viết thì sai rồi, nàng phải viết từ trên xuống dưới, từ phải sang trái, Hạnh Nhi nàng viết ngược ".
Hà Kiều Hạnh giả ngu với hắn: "Hình như là vậy à, sách chàng mua là như thế sao, có nhất định phải viết như vậy không?".
"Nàng đã đem tất cả các chữ đọc xong rồi mà vẫn không biết thói quen quy luật viết sao?".
"Ta thì biết cái gì? Nhà ta lại không có người nào đọc sách, ta cũng chỉ nhìn qua mấy quyển sách chàng mua về đó mà thôi".
Trình Gia Hưng tin những gì nàng nói, sau đó lại đem những vấn đề quy luật, yêu cầu nói lại một lần cho nàng biết, bảo nàng thử đặt bút từ góc bên phải thử xem, từ trên xuống dưới thì thuận tay, nhưng từ phải qua trái lại hơi khó chịu. Hà Kiều Hạnh lấy tay trái chặn ống tay áo của mình, vì sợ viết mực bị chà lem trước khi khô nét, nàng lại viết hai câu, đó chính là nguyên văn của câu tam tự kinh.
"Chàng đến xem đi, như thế này đúng rồi chứ?".
"Đúng rồi, chính là thế đó".
Trình Gia Hưng luôn cảm thấy nương vợ hắn thật có lỗi với hai người con trai của mình, vì nàng đã sinh ra Hạnh nhi quá tốt, qua nổi bật, còn hai người còn lại thì bình thường phổ thông. Bây giờ suy nghĩ của hắn đã chuyển biến thay đổi một chút, Hạnh Nhi mọi mặt quả thật rất xuất sắc, duy chỉ có việc còn thiếu hai ba lạng thịt, đáng tiếc là con gái. Nhận biết chữ nhanh như vậy, chẳng lẽ đọc sách còn không được sao? Nếu nàng là con trai thì chỉ cần đọc sách bất cứ lúc nào cũng có thể thi đậu tú tài, vừa rồi nói đùa không khéo làm cử nhân, có khi đó là sự thật cũng nên.
"Chàng thất thần cái gì vậy? Chàng cũng thử viết xem, hiện tại không cần mở cửa làm buôn bán, chàng luyện nhiều một chút sau muốn viết thông báo cái gì mà không được?".
Trình Gia Hưng nhìn nàng viết trôi chảy như vậy, trong lòng cũng ngứa ngáy, hắn quả nhiên đứng chỗ lúc này Hà Kiều Hạnh đứng, nhấc bút lên, viết một dòng chữ bên cạnh cùng với Hà Kiều Hạnh đã viết. ...
Vừa rồi Hà Kiều Hạnh còn ghét bỏ mình viết xấu, nhưng sau khi nhìn Trình Gia Hưng dùng bút mềm viết chữ thì cảm thấy đó hoàn toàn là do bản thân hắn tự học chưa được ai chỉ dạy, nên nàng không còn cách nào khác.
"Chàng viết đông một nét, tây một nét không thấy khó chịu à? Thử viết từ trái sang phải, từ trên xuống dưới, và từ ngoài vào bên trong thử xem". Hà Kiều Hạnh dùng ngón tay ra hiệu cho hắn, dạy hắn di chuyển ngang rồi dọc, làm như vậy quả thật thoải mái hơn rất nhiều, lại học được cách thu bút và nâng bút, chữ viết tuy còn thô và dày nhưng ít ra nhìn nó cũng gọn gàng hơn rất nhiều.
Hà Kiều Hạnh phàn nàn nói nàng bình thường dùng ngón tay khoa tay, nên cầm bút lông lên viết chữ không có lực, vì vậy phải luyện một chút mới được.
"Tẩu tử, ngươi buồn bực không hé răng còn có thể viết được chữ, như thế mà vẫn chưa hài lòng, ta nghe được đúng là thấy xấu hổ trong lòng".
Vuốt lương tâm mà nói thì Hà Kiều Hạnh cũng rất xấu hổ.
Nàng căn bản không phải tạm thời mới học được, mấy năm trước nàng quả thật đã đọc nhìn qua sách vở, chẳng qua là nàng họ chữ giản thể được chuyển đổi từ chữ phồn thể mà thôi. Sự khác nhau giữa chữ phồn thể và giản thể là không nhỏ, nhưng so với người bắt đầu học thì dễ dàng hơn nhiều.
Những ngày này hai vợ chồng không có việc gì thì đều luyện tập viết chữ, Đường thị cũng biết con gái có thể đọc biết chữ cho nên nàng cùng Trình Gia Hưng có chung suy nghĩ, quy định của triều đình là không để nữ nhân kiểm tra khoa cử, mà Hạnh Nhi lại thông minh có thiên phú như vậy thực sự đáng tiếc.
Bởi vì đáng tiếc nên gặp người quen Đường thị nhịn không được lại nói thêm mấy câu, còn đề cập chuyện này với bà bà Hoàng thị. Hoàng thị biết tương đương với cả thôn đều biết, chỉ cần có người nhắc đến cặp vợ chồng Trình Gia Hưng hoặc hỏi về bọn hắn thì Hoàng thị liền nói rằng hai đứa nó mua văn thư tứ bảo về nhà học luyện biết chữ
Mọi người tràn đầy kinh ngạc, hỏi viết chữ gì? Hai người bọn họ chưa có ai đi học đọc sách mà.
"Mua sách vỡ lòng về tự học, tự học không được à?".
"Lão tam đã sớm nhận biết được con chữ rồi, nhưng vợ lão tam còn thông minh giỏi hơn hắn nữa".
Trong thôn không tin: "Nếu hắn có năng lực này, tại sao phải đến nhờ Chu Hoành Chí đọc thư giùm?".
"Con dâu nàng giấu rất sâu, lão tam à, vẫn còn gà mờ lắm, có đôi khi hắn đọc không chắc chắn đúng nên thà tìm người đọc thay còn hơn để hắn chậm rãi nhận biết từng chữ ".
Nói như vậy cũng có lý, lại có người chạy đi đến sân tam hợp viện bên kia nhìn, thật đúng là thấy vợ chồng kia đang luyện chữ, chữ viết so với người đọc sách đàng hoàng còn xấu hơn rất nhiều, nhưng đó cũng là chữ mà!.
Kết quả là chờ đến cuối năm bọn Trình Gia Phú thu dọn đóng cửa hàng ma lạt năng để về quê, liền phát hiện người dân trong thôn đã thay đổi rồi, lần này không có ai nói đến huynh đệ Đổng Đại Lực bất hoà nữa, cũng không nói đến chuyện tiểu muội của vợ mình buôn bán thất bại, mà tất cả đều đang nói về vợ chồng lão tam.
Đại khái nói rằng người thực sự có năng lực thì việc gì cũng có thể làm được, không nói tới vợ chồng hắn làm ăn buôn bán tốt, mà ngay cả không đi học đường ngày nào mà ở nhà cũng có thể tự học nhận biết được con chữ. Chu Hoành Chí phu tử của học đường Chu gia còn nói, vừa học đã viết được chữ như vậy là không tồi rồi, chỉ cần luyện thêm một chút nữa là sẽ ra hình dáng.
Lưu Tảo Hoa trước khi trở về đã chuẩn bị kỹ càng để dằn mặt với tiểu muội của nàng, nhưng ầm ĩ đã qua, nói muốn bỏ vợ nhưng kết quả là không có làm thế, mà nhà chồng chính là hung hăng doạ nàng một trận để nàng biết chừng mà ngoan ngoãn hơn thôi.