Chương 151: Chương 151

person Tác giả: Nam Đảo Anh Đào schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:20 visibility 1,687 lượt đọc

Chương 151: Chương 151

Ngoại trừ Trình Gia Vượng thì tất cả người tứ phòng đều trở về thôn, cùng nhau đoàn tụ sum họp qua năm đón tết.

Mặc dù khúc mắc trong lòng Viên thị chưa được giải quyết, nhưng sau khi sống ở thôn vài ngày thì cảm xúc suy nghĩ của nàng đã tốt hơn rất nhiều.

Nàng chính cống là người trên trấn, từ nhỏ đến lớn hơn hai mươi tuổi đi qua nông thôn ở chỉ đếm trên đầu ngón tay, nói thật, cho dù Trình Gia Vượng là chồng của nàng, nàng chủ động muốn gả, lúc vừa thành thân Viên thị cũng thật sự lo lắng, sợ sau này sẽ phải thường xuyên ở nông thôn, dù sao trong tưởng tưởng của nàng thì nông thôn chính là nơi dơ dáy bẩn thỉu hôi hám, muốn cái gì cũng không có.

Nhưng nó đã có chút thay đổi kể từ khi lần trước đến đây, bây giờ lại ở trong sân tam hợp viện mấy ngày, lại có nhiều cảm xúc suy nghĩ khác hơn.

Người ta đều nói nàng có cuộc sống giàu sang nên người mới béo lên nhiều thịt như vậy, nhưng Viên thị bây giờ cho rằng cuộc sống của mình còn nhiều chông gai, chẳng qua lúc có tiền nàng được ăn ngon mặc đẹp, mua nha hoàn về giúp việc, nếu thật sự lôi ra so sánh thì nàng không được thoải mái sung sướng như tam tẩu.

Trước đó cảm thấy có cơm ăn áo mặc mà không phải làm việc là hạnh phúc lắm rồi, bây giờ lại cảm thấy hai vợ chồng có việc thì cùng nhau thương lượng, ngươi nấu cơm, ta rửa bát, ngươi quét sân don dẹp nhà cửa, ta chăm sóc con gái thật cũng rất thú vị nồng ấm tình cảm gia đình.

Nàng nhìn thấy cuộc sống của tam ca tam tẩu không giống như những gì nàng đã nghĩ ban đầu.

Tam ca thường xuyên ngốc nghếch lười biếng, giờ không làm buôn bán nữa nên không cần phải dậy sớm, hắn bắt đầu trở lại ngày tháng ngủ nướng thoải mái của trước kia. Có đôi khi tam tẩu tỉnh dậy thì hắn lại ôm người bắt ngủ thêm một lúc, hậu quả là chuyện bị tam tẩu dùng chân đạp lăn xuống giường cũng không có gì là lạ.

Nhắc tới tam tẩu, lúc hiền lành thì đặc biệt hiền lành, mà lúc làm lên thì có rất ít nữ nhân nào theo kịp được.

Cuộc sống của hai người bọn họ có thể dùng từ ngọt ngào và cay cay để hình dung. Có đôi khi ngọt đến dính người, có khi lại cay đến sặc cả người, cuộc sống trôi qua như vậy rất có hương vị.

Viên thị có thể không hâm mộ sao, nàng còn đi hỏi qua Hà Kiều Hạnh là làm thế nào để có được cuộc sống như vậy, đầu tiên Hà Kiều Hạnh sửng sốt nhưng không trả lời, nghĩ lại thì không có đặc biệt làm cái gì, đàn ông đó là chồng của ngươi, thành tâm tin tưởng với hắn là được, có chuyện gì thì hãy bàn bạc với hắn, ngươi có chỗ nào khó chịu cứ nói với hắn, nói rõ ràng cho hắn biết, tuyệt đối đừng để bản thân mình chịu uất ức bực bội nửa đời người mà đối phương căn bản không biết rõ tình hình.

"Ta cảm thấy điều quan trọng nhất để hai người chung sống tốt với nhau đó là cần có sự bao dung và thằng thắn. Cuộc sống có nhiều tiền chưa chắc hẳn là đã tốt, giống như nhà chúng ta này, nếu thực sự muốn giàu to hơn nữa thì có thể khuếch trương mở rộng các cửa hàng, rồi mời thêm người đến làm việc, nếu không thì có thể nói chuyện hợp tác làm ăn với hai cửa hàng bánh ngọt điểm tâm uy tín nổi tiếng lâu năm là Hương Di Phường và Như Ý Trai, đêm buôn bán này trải rộng ra toàn châu phủ, còn ở Trường Vinh huyện này ngươi thấy có được bao nhiêu người? Nếu trong tất cả các huyện của châu phủ đều có cửa hàng của nhà chúng ta thì ngươi nói một năm có thể kiếm bao nhiêu?"

Lời nói này nói đúng vào tâm khảm của Viên thị, nếu như nàng có một tay nghề thủ công tốt như vậy, có lẽ đã thật sự nghĩ ra biện pháp để làm lớn mạnh hơn rồi.

Hà Kiều Hạnh lại nói: "Trình Gia Hưng rất yêu thích tiền, ta trước khi thành thân thì không quan trọng lắm về chuyện này, nghĩ đủ ăn là được, nhưng sau khi mang thai sinh con một đứa rồi đến đứa thứ hai lại cảm thấy mình cần phải làm việc để tích góp một chút gia sản. Cho dù đều nghĩ như vậy nhưng hai chúng ta không nghĩ đến việc mở rộng cửa hàng buôn bán, công việc buôn bán làm lớn thì tiền thu vào mỗi ngày sẽ nhiều hơn, việc tất yếu kèm với đó là ngươi phải động não thử nghiệm ra nhiều món mới để thay đổi làm phong phú đồ trong cửa hàng, rồi phải mời thêm nhiều người tới giúp đỡ chứ hai ba người trong nhà làm sao xuể, và thế là chuyện nhọc lòng lo lắng cũng nhiều hơn, hơi không cẩn thận một tý là thua thiệt cả vốn gốc. Nếu thật sự đi đến bước kia thì ngươi có thể ở nhà được bao lâu? Chẳng lẽ hai vợ chồng chỉ có thể gặp nhau vào buổi tối, còn có thời gian rảnh để chăm lo dạy dỗ con cái không?".

Về vấn đề này, Hà Kiều Hạnh đã sớm nói chuyện qua với Trình Gia Hưng, và cả hai đã được sự đồng thuận chung.

Buôn bán vẫn làm, tiền vẫn kiếm nhưng đừng quá ép buộc chính bản thân mình, một người chỉ có bấy nhiêu sức lực mà thôi, không thể lo chu toàn được nhiều việc trong cuộc sống cùng một lúc được, con người phải học được hai từ "từ bỏ" mới có thể tạo thành như ý , phải bỏ đi một ít thì ngươi mới có được thứ mình muốn.

Thứ hai người bọn họ muốn không phải là giàu sang lớn mạnh cả một vùng, kiếm tiền cũng là để cho cuộc sống gia đình sung túc, sống thoải mái không cần phải lo lắng khi thiếu tiền để xài, giống như bây giờ vậy, nói đã đạt được thành công như ý nguyện cũng không có gì là quá cả.

Nói cho cùng thì cuộc sống cũng giống như công việc buôn bán vậy, người ngoài chỉ nhìn thấy cuộc sống của bọn họ quá sung túc tốt đẹp mà không biết bọn họ phải suy nghĩ bàn bạc rất nhiều lần, có rất nhiều chuyện đều đặt trên mặt bàn để thảo luận, từng vấn đề, từng chuyện có thể phát sinh làm thế nào để có cách giải quyết êm đẹp hiệu quả?.

Sau khi nói chuyện với Hà Kiều Hạnh, Viên thị đặc biệt cảm khái, cảm khái lớn nhất của nàng đó là: Người nghèo nằm mơ cũng muốn kiếm tiền, nhưng kẻ có tiền lại nói tiền không có quan trọng như vậy, thật sự phải có rất nhiều tiền mới đủ tự tin nói ra lời này.

Lại nghĩ lại một chút, hai ngày nay nàng ở đây đã thấy đại tẩu chạy qua đây đưa tiền, nói đây là mấy chục lượng đã chia đôi tiền lời của mùa đông. Tam tẩu bọn hắn chuyện gì cũng không phải làm, ở nhà rảnh rỗi vẫn thu được nhiều tiền như vậy, khó trách nàng không coi trọng tiền bạc đến thế.

Viên thị tự hỏi bản thân rằng mình vẫn chưa thể đạt được đến mức này, đúng là hai năm trước Trình Gia Vượng kiếm được một số tiền không nhỏ, muốn ở kinh thành an gia thì chắc chắn phải tiêu xài không ít, chỉ dựa vào số tiền này sống hết đời tuyệt đối là không thể, về sau còn phải vất vả cố gắng hơn nữa.

Có Viên thị ở chung rồi còn có nha hoàn nàng ta mang theo đến giúp đỡ nữa, vì thế ngày 29 Đường thị trở về nhà mình, qua năm sẽ ngồi thuyền sang sông đến lại đây. Lại đây mang đến cho Hà Kiều Hạnh một tin tức bùng nổ, lão cô năm ấy đến sân tam hợp viện nghĩ muốn biết công thức món kẹo của nàng để phát tài làm giàu lần này lại trở về, lấy cớ về nhà mẹ đẻ nhưng thực tế là nghe nói Đông Tử bây giờ đã có tiền đồ nên nghĩ muốn làm mai cho hắn.

"Con chưa từng nghe nói nhà lão cô có cô nương nào tuổi xấp xỉ trẻ như vậy":

"Con gái ruột đương nhiên là không có, nàng nghĩ muốn nói cho cháu gái của huynh đệ nhà chồng nàng ta, nhỏ hơn Đông Tử ba tuổi".

Hà Kiều Hạnh nhíu mày: " Sớm không tới, lúc này lại đến nói chuyện đúng là khéo quá buồn cười thật đó".

Đường thị ghé sát vào đầu nàng rồi nói nhỏ: "Ta cũng nghĩ là như vậy, nếu sớm hơn một năm trước thì có lẽ ta sẽ thật sự cân nhắc, con nhớ lại xem đầu năm năm ngoái vào thời điểm này ta đang lo lắng về chuyện hôn sự của hắn. Ông cụ nói sớm một năm nàng không có đến là vì lúc ấy Đông Tử còn chưa kiếm được tiền đâu ".

"Dù sao thì chuyện vui của Đông Tử và Tiếu tiểu thư đã định ra rồi, giờ làm sao có thể bàn chuyện nghị thân với người khác được?".

"Còn không phải vậy sao? Ta cũng không muốn làm ầm ĩ lên quá khó coi nên đánh chủ ý giảng hoà, ta nói cảm tạ người làm cô cô ngươi đã quan tâm đến cháu trai, chỉ là không khéo rồi, hai tháng trước chuyện hôn sự của Đông Tử đã được quyết định".

"Nàng ta có phản ứng gì ạ?".

"Nàng ta à..."Nói đến đây trên mặt Đường thị nở nụ cười châm biếm,"Nàng ta nói chuyện chung thân đại sự nên cẩn thận lựa chọn, nhất định phải chọn được người con dâu phù hợp nhất, dù sao thì cũng hướng đến ta mà khoe khoang thổi phổng một trận, đem người kia tâng bấc đến tận trời mây mà ở dưới đất sẽ chẳng có mấy người, nói thà rằng đắc tội người một nhà cũng không nên bỏ lỡ một người con dâu tốt như vậy, còn nói nếu thật sự bỏ lỡ chắc chắn hối hận."

Hà Kiều Hạnh cho rằng trong số các cô nương mà lão cô đã từng tiếp xúc thì rất ít cô nương trẻ tuổi có thể đánh bại, sánh bằng Tiêu tiểu thư.

Đều nói lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo, Tiêu gia hai năm này là không quá thuận ý, nhưng vẫn là một hộ gia đình lớn ở trong huyện, đối với việc giáo dưỡng cô nương sẽ không kém. Giáo dưỡng không kém, điều kiện gia đình nhà kia là người bình thường làm sao có thể đuổi kịp, nghe nói ngoại hình so sánh còn tương đương có thể, nếu cô nương kia xuất sắc hơn cả Tiêu tiểu thư thì làm gì đến lượt Đông Tử? Sớm đã bảo nàng gả đến nhà giàu sang để hưởng phú quý được nhờ rồi.

Đường thị hiểu rõ người kia nhiều hơn so với Hà Kiều Hạnh, Hà Kiều Hạnh có thể nghĩ tới, sao nàng lại không nghĩ ra chứ?.

Nàng là người biết đối nhân xử thế nên không tát thẳng vào mặt người ta, chỉ nói người cùng Đông Tử đính thân điều kiện đã quá tốt rồi, nên không dám nghĩ tới tốt hơn thế này nữa. Cô nương kia tốt như vậy chắc chắn sẽ gả được cho người xuất sắc, tiểu tử thúi nhà mình không xứng với nàng đâu.

Đường thị thở dài: "Con thử nghĩ xem, chuyện định thân đã nói ra rồi, bên kia lại không có làm sai cái gì, sao có thể tuỳ ý mà đổi ý chứ? So với nhà Tiêu gia thì Hà gia chúng ta vốn đã thấp hơn rồi, khó có được Tiêu tiểu thư không chê ghét tiểu đệ của con, ta mà lật lõng thay đổi thì không khác gì đem mặt mũi nhà gái ném xuống đất giẫm đạp đi sao? Không nói với ai chứ đứng trên lập trường của ta, ta vẫn hy vọng Đông Tử tìm được một người giống phù hợp với hoàn cảnh gia đình mình hơn. Tiêu tiểu thư xuất thân quá tốt nên ta không biết phải ở chung với nàng như thế nào. Nhưng người cưới vợ ở chung cả đời với nhau đó là tiểu đệ con, không phải là ta nên hắn thích coi trọng thì ta và cha con cũng chỉ có thể ủng hộ mà thôi...".

"Lòng dạ lão cô rất cao, tự nhận rằng mình đã gả được tốt nên khi trở về một chuyến cũng không cảm thấy mất mặt hay xấu hổ gì, nương nói như vậy nàng không có dây dưa nữa chứ...".

"Lúc ấy có rất nhiều người nên nàng ta không có dây dưa, nhưng về sau lại tự mình lén đi đến gặp riêng ta, ta nói không được, cho dù có nói một ngàn một vạn lần cũng không được. Nếu cuộc hôn nhân chưa định ra thì dễ nói chuyện, nhưng đã định ra rồi thì không có khả năng dễ dàng để thay đổi".

Vốn dĩ là hai nương con nói chuyện với nhau, không biết Trình Gia Hưng đến từ lúc nào, nghe xong mấy câu hắn liền đưa ra đề nghị: "Nếu người còn quay lại nữa thì nương hãy lôi nhà Tiêu gia ra mà thổi phồng, đảm bảo nàng sẽ không cưỡng cầu nữa. Còn không biết khó mà lui, biết rõ cháu trai sắp trèo được lên cành cao, nàng làm cô cô chắc chắn chỉ cần giữ mối quan hệ tốt với nương, còn lo không được tiếp xúc với người có tiền ở trong huyện ấy? Cần gì phải treo cổ trên một cành cây?".

Chẳng qua nàng ta không có việc gì liền lên điện tam bảo diễn xuất, ai có con đường gì cũng không cho nàng ta mượn.

Đường thị nghe ra ý châm chọc trong lời nói của con rể, thở dài nói: "Cộng thêm lần đó của các con, nhà ta bây giờ lại không cho nàng mặt mũi nữa nên sau này có lẽ sẽ không quay lại nữa đâu".

"Cũng không có gì đâu ạ, lão cô gả đi ra ngoài nhiều năm không có trở về, cuộc sống của chúng ta vẫn cứ trôi như vậy, nhiều thêm hay ít đi một nàng ta thì có cũng được mà không có cũng không sao ". Sau khi tổng kết lại lời nói, Hà Kiều Hạnh không muốn nói đến vấn đề này nữa, ngược lại hỏi nương sao quay lại đây sớm như vậy?"Con còn nghĩ ít nhất nương phải ở nhà một tuần cơ".

"Trong nhà không có việc gì, với lại ta cũng không yên tâm về con".

"Hai ngày trước tứ đệ muội vẫn còn ở đây, nàng đi còn có Trình Gia Hưng, hơn nữa bây giờ chưa đến 15 nên đại ca với đại tẩu vẫn còn ở trong thôn, một ngày đều đến thăm con mà".

"Không giống nhau! Bọn hắn không phải nương ruột của con nên có thể quan tâm lo lắng cho con được như ta sao?".

Trong lòng Hà Kiều Hạnh rất ngọt nhưng ngoài miệng vẫn còn cứng rắn, nói Trình Gia Hưng thì sao? Đó là cha đứa trẻ mà.

Đường thị vỗ về bàn tay trắng nõn của con gái: "Con cùng cháu gái rất khó hầu hạ, chỉ có một mình con rể, thì có phải mệt chết người rồi không? Ta tới đây, hắn mới có thời gian nghỉ ngơi một chút".

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right