Chương 152: Chương 152
Vợ ở nhà đã có nương vợ chăm sóc nên Trình Gia Hưng tranh thủ thời gian đi huyện thành một chuyến, vừa khéo đã có một thời gian không ở đây, nhìn xem trong huyện có gì thay đổi mới hay không. Gặp người quen cũ tán gẫu đôi câu, thứ hai chính là làm việc tứ đệ nhờ vả, hắn muốn sớm liên hệ với thương đội đi lên kinh thành cho nên trước tiên chuẩn bị vào huyện hỏi thăm, cho dù huyện thành không có thì tin tức của các thương hộ lớn vẫn rất linh thông. Nói không chừng ở phủ thành hoặc châu phủ sẽ có thương đội đi lên phía bắc, loại chuyện này phải sắp xếp sớm, chứ đến khi xuất hành mới tìm người thì chỉ sợ việc sẽ không thành.
Trước khi ra cửa hắn đã chuẩn bị tâm lý, đi vào trong huyện hỏi thăm quả nhiên địa phương nhỏ này gần như không có thương đội nào đi lên lên kinh thành, vì đệ muội hỏi thăm chuyện không có tin tức nên hắn thay đổi ngăn chặn lại khách quen của Trình Ký trên phố.
"Ôi! Là ông chủ Trình!Cuối cùng ông chủ Trình đã vào huyện rồi, lúc nào thì chuẩn bị khai trương vậy?".
"Cửa hàng của ta qua một thời gian ngắn nữa sẽ mờ cửa".
"Tốt! Tốt quá rồi! Lần này cửa hàng định bán món gì vậy? Có phải món mới không?".
"Ta còn chưa nói xong mà, cửa hàng chuẩn bị mở cửa nhưng không phải ta, mà là cậu em vợ của ta".
Đối phương đang vui mừng được một nửa thì sững lại suy sụp nói: "Còn tiếp tục bán đậu phộng à?".
"Món đậu phộng kia là do vợ ta dạy hắn làm, hương vị rất ngon, ngươi không thể ăn được món đó sao?".
"Đồ ăn ngon, giá cả hợp lý, không phải ta đang nhớ đến tay nghề của bà chủ đó sao? Bà chủ cứ cách một khoảng thời gian thì sẽ tung ra món mới, mà tất cả đều là đồ chưa từng thấy qua, còn đậu phộng đã ăn một thời gian rồi, vẫn nên thay đổi đi thôi"
Trình Gia Hưng vẫn là lời kia-Xin lỗi,"Bụng vợ ta hiện tại rất lớn, ước chừng một hai tháng nữa sẽ sinh, ngươi nói số tiền này dù có nhiều cũng có thể quý giá hơn được người sao?".
"Chờ sau khi sinh xong là được chứ?".
"Thế không ở cữ à?".
"Vậy thì phải ngồi cữ trong một tháng ư".
"Đứa bé sinh ra còn nhỏ mà mang ra ngoài được sao?... Ta thật sự cảm ơn ngươi vì đã nhớ thương đến việc buôn bán của nhà ta, vẫn là lời nói kia, năm này à, ta xem là không thể làm được rồi. Không phải đông tây còn có hai cửa hàng Hương Di Phường và Như Ý Trai sao, điểm tâm bánh ngọt của hai cửa hàng này khá ngon đấy chứ, ngài trước mặt cứ ăn tạm đối phó đi, chờ vợ ta sinh xong con đem thân thể nuôi dưỡng phục hồi cho tốt, đến lúc đó ta sẽ thương lượng với nàng làm lại buôn bán".
Trình Gia Hưng cũng sợ những khách hàng quen thuộc này, sau khi nói xong liền rời đi, tiếp tục làm công việc của hắn.
Ở trong huyện tìm không thấy thương đội đi lên kinh thành, hắn nghĩ nghĩ rồi đi đến Phúc Mãn Viên gặp chưởng quầy. Chưởng quầy họ Lý, là thân thích của nhà ông chủ nhưng đã ngoặt nghèo mấy đường vòng nên chỉ là thân thích họ hàng xa. Cho dù là quan hệ xa thì hắn vẫn biết Hà Đông Thăng sẽ làm con rể của ông chủ, còn Trình Gia Hưng này lại là thân tỷ phu của hắn.
Vừa nhìn thấy người, hắn liền ân cần đi lên chào đón, cúi người hỏi ông chủ Trình đến có việc gì không?.
Trình Gia Hưng muốn đùa hắn một chút nên hỏi: "Tới ăn cơm không được sao?".
"Trong huyện có ai không biết tay nghề của vợ ngài tốt đến mức nào chứ, nếu không phải hẹn người nói chuyện thì có ngài có lúc nào đi ra ngoài ăn cơm đâu. Nếu nói là hẹn người thì nhìn không giống ".
Trình Gia Hưng vỗ bả vai của hắn: "Không hổ là chưởng quầy, ngươi thật có chút tinh mắt đấy. Ta có chuyện xin ngươi giúp đỡ một chút, tuỳ tiện gọi cho ta hai món ăn đi, vừa ăn vừa nói chuyện".
Công việc kinh doanh của Phúc Mãn Viên vốn không còn tốt được như lúc trước nên giờ này không có nhiều người tới đây ăn cơm. Chưởng quầy vẫy tay gọi người đến đứng quầy thay hắn, còn hắn thì tự tay sắp xếp một chay một mặn lên bàn, sau đó bưng ấm trà nóng đến cho Trình Gia Hưng rồi mới ngồi xuống bên cạnh hắn.
"Có chuyện gì ông chủ Trình cứ nói thẳng đi, ngài là cô gia thân tỷ phu của hắn, phàm là có thể giúp đỡ được thì ta nhất định sẽ không từ chối".
Trình Gia Hưng thuận tay lột một vỏ đậu phộng rồi ném hạt vào trong miệng, sau đó mới nhắc chuyện của lão tứ với chưởng quầy: "Ta có người tiểu đệ làm thợ mộc ngươi biết chứ?".
"Lời này của ngài à! Ở trong huyện có ai mà không biết đến hắn chứ, bởi vì phát minh ra được chiếc quạt quay tay mà được quý nhân để mắt, bây giờ hắn ở kinh thành có tiền đồ rộng mở".
"Chính là chuyện này đó! Lão tứ hơn một năm trước đã lên kinh thành, vợ hắn lúc ấy mang thai nên đi không tiện, hiện giờ thì thuận tiện rồi, cho nên trong nhà tìm cách để đưa nàng đi lên đó luôn, chẳng nhẽ cứ để vợ chồng một nam một bắc xa cách nhau thì sao được?".
Trình Gia Hưng tự tay bóc đậu phộng, bảo chưởng quầy cứ ăn đi, đừng khách sáo.
Chưởng quầy có lệ vẫn cầm lên một hạt rồi nói: "Ta vẫn không hiểu rõ lắm, ngày đây là muốn nhờ chúng ta làm cái gì?".
"Đệ muội là nữ nhân chỉ có một mình trong nhà, chính mình không tiện đi lại ra ngoài nên để ta giúp đỡ tìm một thương đội đi về phía bắc, nhờ người mang nàng đi một đoạn đường. Lý chưởng quầy ngươi hẳn cũng biết, Trường Vinh huyện là địa phương nhỏ, muốn tìm đoàn xe chạy đến phủ thành thì không khó, nhưng muốn tìm đoàn đi lên kinh thành thì đi chỗ nào tìm đây? Vợ ta hiện tại bụng lớn rồi, ta không thể đi ra ngoài đến phủ thành nhiều ngày trời để sắp xếp mà không về nhà được, cho nên muốn nhờ các ngươi một chút. Ta ăn cơm ở Phúc Mãn Viên xong, nghe tên các món ăn, đoán chừng có rất nhiều món nguyên liệu ở trong huyện không có nên phải nhập hàng từ bên ngoài, bên tửu lâu này hẳn thường xuyên đi lại cố định với phủ thành, ngươi xem có thể thay ta hỏi thăm một chút , phủ thành bên kia có thương đội nào chuẩn bi đi lên kinh thành không".
Không nói tới tầng quan hệ kia với Đông Tử, cho dù là không có thì muốn giúp chuyện này cũng không khó, chỉ cần mở miệng một cái là được. Lý chưởng quầy không chút do dự đồng ý, chỉ nói: "Ta giúp ngài hỏi một chút thì dễ dàng, nhưng không dám hứa nhất định sẽ có, cho nên trong lòng ngài nên có sự chuẩn bị khác để đề phòng thay thế".
"Chưởng quầy chịu giúp đỡ là ta đã cảm ơn trời đất rồi" Trình Gia Hưng từ trong túi tiền sờ soạng lấy một thỏi bạc nhỏ đưa cho hắn.
Lý chưởng quầy trong lòng đập thình thịch, muốn lấy nhưng lại ngại ngùng nên không có lập tức duỗi tay ra lấy, ngoài miệng thì nói sao có thể không biết xấu hổ nói ra lời này?.
Trình Gia Hưng rất biết nhìn người, sao có thể không biết hắn đang giả vờ từ chối chứ? Cho nên hắn trực tiếp đem bạc nhét vào trong tay Lý chưởng quầy: "Chuyện này làm phiền chưởng quầy để bụng ở trong lòng, mấy lượng bạc này là phí vất vả, cầm đi mua mấy lạng thịt với vài chung rượu để ăn uống"
"Ông chủ Trình không ở trong huyện, nếu có tin tức, làm sao ta có thể mang đến cho ngài được?".
"Đại ca đại tẩu ta ở trong huyện có làm buôn bán, cửa hàng bán ma lạt năng đối diện với Trình Ký đó, tạm thời thì đóng cửa nhưng qua hai ngày nữa sẽ mở cửa trở lại , nếu ngươi có tin tin tức gì thì cứ qua bên kia báo tin là được, chờ sắp xếp xong chuyện của vợ chồng tiểu đệ thì ta sẽ đến cảm ơn chương quầy sau".
"Chuyện này thật ngại quá, sao còn phải cảm ơn làm gì nữa? Hơn nữa chuyện nhờ làm vẫn chưa có xong...". Ban đầu nếu không lấy tiền thì Lý chưởng quầy sẽ không cố hết sức, hiện giờ đã thu chỗ tốt của người ta rồi, Trình Gia Hưng cũng nói rất xuôi tai, câu nào câu nấy đều phủng đề cao chân thành với người, vì thế nghe trò chuyện một hồi hắn liền cam đoan, nói không riêng gì Lộc Châu, mà ở trên tỉnh nếu có thương đội đi lên kinh thành thì hắn có thể liên hệ được. Phúc Mãn Viên hiện tại đúng là bị người đè ép một đầu, nhưng đây là tửu lâu có thương hiệu lâu năm nên bọn hắn vẫn có cách.
"Có mấy lời nói không dễ nghe nhưng ta vẫn phải nói cho ngài biết, thứ nhất người ngài muốn mang lên kinh thành đó là nữ nhân, thứ hai nàng còn mang theo trẻ nhỏ, trường hợp này có chút phiền phức, ta chỉ sợ có rất nhiều người không sẵn sàng nhận mang đi theo thôi".
Trình Gia Hưng gật đầu nói: "Đúng là có chút phiền toái, nhưng cũng không phải là khiến người ta giúp đỡ không công, ngươi thay ta nói lời hay, chuyện này nhất định phải hoàn thành, vợ chồng hắn tách ra đã hơn một năm rồi, nếu còn kéo dài nữa thì trong lòng ai cũng thấy không yên tâm".
Lo chuyện nhà mình là đủ rồi, còn phải thường xuyên lo lắng cho chuyện của tiểu đệ mình nữa thì gọi là gì?.
Đưa Viên thị đi ra ngoài, không quan tâm nàng trải qua như thế nào, đến kinh thành là trách nhiệm của lão tứ, không nên giữ nàng ở lại, giữ người ở lại mọi người còn phải thường xuyên lo lắng thay nàng ta, sợ nàng ta sống dễ chịu tốt quá thì sẽ gặp phải người tâm địa không tốt nói lời ngon ngọt, trong lòng nàng ta lại nghĩ luẩn quẩn rất dễ gặp phải chuyện không hay...
Chính nàng ta cũng không biết phải làm sao, người khác còn dám đưa ra ý kiến của mình không? Cho dù nói mười lần hay trăm ngàn lần cũng chỉ có thể tận lực an ủi người mà thôi
Trình Gia Hưng ăn no một bữa ở Phúc Mãn Viên, lúc tính tiền còn gặp được ông chủ Tiêu, hai người lại nói chuyện một lát , sau đó hắn lên phố mua một ít đồ vật bỏ trên xe chở về.
Trong nhà biết hắn hôm nay đi ra ngoài hỏi thăm chuyện đoàn xe thương đội, cho nên tất cả đều đang chờ hắn trở về, người về đến nhà là lúc nửa buổi chiều. Hoàng thị không thể tin được: "Sao về sớm như vậy? Đã nghe ngóng được gì chưa?".
Trình Gia Hưng buộc ngựa, bỏ cỏ vào bên trong máng cho ngựa ăn rồi đi ra ngoài đem đồ vật trên xe gỡ xuống, mới khoát tay nói: "Ở đâu ra có chuyện dễ dàng như vậy được nương".
"Ta biết là không dễ dàng, nhưng dù không dễ dàng vẫn phải nghĩ cách, tiểu đệ ngươi đang chờ đoàn tụ với vợ hắn đấy. Lão tam à, chuyện này ngươi phải nghĩ nhiều một chút đi, ta biết bây giờ Hạnh Nhi bụng lớn, nếu là chuyện khác thì ta chắc chắn sẽ không nhờ phiền đến ngươi . Chuyện này à, lão đại lão nhị không thể làm được, mà cha ngươi lại càng không thể".
Nhìn thấy nương lo lắng sốt ruột như vậy, Trình Gia Hưng vội vàng ngăn cản lại.
"Con chạy vội về còn chưa uống nổi một ngụm nước, nương người để cho con uống một miếng nước được không? Sau khi uống xong con sẽ nói chuyện với nương. Ngày hôm nay con không hỏi thăm được gì, nhưng cũng không phải là không có cách, con đã sắp xếp tốt rồi, qua mấy ngày nữa sẽ có tin tức thôi".
Bây giờ trời vẫn còn lạnh nên Hoàng thị không dám cho hắn uống nước lạnh, cho nên đành bắt mở lò nấu tạm một ít, rồi thúc giục hỏi hắn.
Trình Gia Hưng liền đem chuyện hôm nay kể ra: "Vẫn may là có mối quan hệ kia của Đông Tử, người của Phúc Mãn Viên quan rộng hiểu biết nhiều hơn chúng ta rất nhiều, cho nên nghe ngóng những tin tức này đối với bọn hắn dễ dàng hơn nhiều. Chỉ sợ không có ai thôi, chứ nếu có thì tầm đến một tuần là có tin tức".
Lý chưởng quầy quả nhiên làm việc thật sự đáng tin cậy, vợ chồng lão đại vừa mang con trai con gái vào trong huyện định mở cửa buôn bán ma lạt năng trở lại thì nhận được tin tức nói rằng ông chủ Trình nhờ chưởng quầy của bọn hắn hỏi thăm giùm, nói đã có tin tức nên mong ông chủ Trình càng sớm nhận được tin tức càng tốt rồi đi vào huyện một chuyến.
Chuyện lão tam nhờ người Phúc Mãn Viên nghe ngóng đoàn thương đội Trình Gia Phú biết, hắn sợ chính mình kéo dài sẽ làm hỏng việc nên vội vàng chạy nhanh đem tin trở về.
Ngày hôm sau hai huynh đệ cùng nhau vào huyện, Trình Gia Hưng đi Phúc Mãn Viên không bao lâu liền trở về nói với đại ca đại tẩu rằng đã tìm được thương đội đoàn xe mang Viên thị đi rồi. Người ta nguyện ý mang nàng ta đi, nhưng trên đường nàng ta phải tận lực phối hợp với bọn họ để không làm chậm trễ thời gian cùng gây thêm phiền phức, còn phải bỏ ra thêm ít tiền nữa.
"Có người chịu mang đi rồi A Di Đà Phật!".
"Đoàn thương đội này có đáng tin cậy không?".
"Phúc Mãn Viên nói thương đội này đáng tin cậy, chẳng qua đi ra bên ngoài sẽ gặp nhiều chuyện mà khó nói trước được, vận khí tốt thì thuận buồm xuôi gió, vận khí không tốt cũng sẽ gặp gỡ chút chuyện trắc trở."
Mọi người điều biết đạo lý đi ra ngoài sẽ khó khăn như thế nào, cho dù ngay cả nha môn đi theo ra ngoài cũng có thể gặp chuyện ngoài ý muốn nữa là, nếu sợ cái này cái kia thì chỉ có một cách là thành thật ở nhà không đi ra ngoài nữa thôi.