Chương 153: Chương 153
Có lời nói của Lý chưởng quầy, việc đã thành một nửa, Trình Gia Hưng gọi bàn đồ ăn rồi mời mọi người uống hai chén nhỏ , chuẩn bị thanh toán xong tiền cơm thì đi đến cửa hàng của đại ca ngó nhìn một chút, nếu không có việc gì sẽ về thôn luôn. Cũng nên đem tình huống này nói cho cha nương, rồi lại đi một chuyến đến cửa hàng thợ mộc cho đệ muội chuẩn bị, Trình Gia Hưng ước tính hắn còn phải tự mình chạy đưa hai mẹ con đệ muội đi đến phủ thành một chuyến, giao người cho đầu bên kia xong còn giúp đỡ sắp xếp một vài việc nữa.
Viên thị năm trước mang Bào Tử về thôn, ở trong sân tam hợp viện nhà hắn, Trình Gia Hưng là anh chồng để tránh hiềm nghi nên hắn đã ở riêng không cùng một chỗ với vợ của tiểu đệ. Nhưng có đôi khi thấy hai chị em dâu nói chuyện phiếm, Trình Gia Hưng không có việc gì cũng đến nghe theo một ít. Viên thị suy nghĩ rất nhiều, là người có đầu óc thông minh, mà bệnh chung của người thông minh chính là thích suy nghĩ nhiều nên mới đem mình lăn lộn dày vò thành ra như thế.
Nhưng cho dù thông minh đến đâu thì nàng cũng là một nữ nhân, gia đình chưa trải qua sóng gió gì, chưa từng đi xa ra ngoài, chỉ là một nữ nhân ở trong nhà, bảo nàng một mình mang con trai lên kinh thành có thể không lo lắng được sao?.
Lúc này chỉ có thể dựa vào huynh đệ, Trình Gia Hưng tính toán nói rõ ràng cho nàng biết những gì cần chuẩn bị cho chuyến đi, cái gì nên mang theo, cái gì không nên mang theo, còn trên đường phải làm như thế nào. Hắn sợ bởi vì Viên thị mang theo con nhỏ, bởi vì để an toàn trên đường mà làm lộ ra vốn liếng của cải.
Đi về phương bắc mấy ngàn vạn dặm đường, trên đường dù không gặp phải chuyện gì cũng phải mất chừng hai ba tháng. Trong khoảng thời gian dài như vậy phải hoà hợp ở chung với người trong thương đội, cho dù Lý chưởng quầy nói nhân phẩm của những người đó không tệ, nhưng cũng khó đảm bảo bọn họ khi nhìn thấy vàng bạc thì nhất thời đỏ mắt nảy lên ý đồ xấu.
Giết người kiếm tiền bạc ở địa phương có thể xảy ra được thì chuyện này đi trên đường phía bắc lại càng dễ dàng thực hiện hơn. Hại người xong có thể tuỳ tiện đánh lừa một chút là có thể lừa gạt cho qua, không có cách nào để tra ra được, đi xa nhà vốn dĩ rất nguy hiểm, cho dù sống ở trong thiên hạ thái bình thì đạo tặc vẫn luôn tồn tại.
Trên đoạn đường đánh xe trở về này, Trình Gia Hưng suy nghĩ rất nhiều.
Chờ đến khi trở về, hắn nói với cha nương rằng đã hỏi thăm được đoàn thương đội đi về phía bắc, cha Trình cùng Hoàng thị đều rất vui vẻ.
"Cha nương đừng vui mừng quá sớm, chuyện rắc rối còn nhiều, ngày mai con phải đi một chuyến đến cửa hàng thợ mộc, nương có rảnh đi với con không? Con nói chuyện này với đệ muội, nương đi thăm cháu trai, không xem thêm vài lần nữa thì chờ đến khi đệ muội mang cháu đi lên kinh thành cũng không biết lúc nào mới được gặp lại nhau đâu".
Hoàng thị gật đầu, đạo lý này nàng hiểu.
Chỉ nói mấy cái thôn bên cạnh thôi, cũng không phải không có người có bản lĩnh, phàm là tiểu tử nhà ai phát đạt đều háo hức không kịp ngồi thêm để rời bỏ thôn, nàng tận mắt thấy người ta rời đi, đi được không có xa đâu, nhưng thời gian số lần trở về rất ít, một lần trở về đều có chuyện quan trọng cả.
Đây là vẫn chưa cách xa mấy đâu, lão tứ vừa đi hơn một năm mới gửi được hai lá thứ trở về nhà, lại chưa từng đề cập tới chuyện lúc nào sẽ trở về. Hoàng thị có đôi khi nhịn không được nghĩ đứa con trai út này có phải sẽ ở lại kinh thành luôn, không định trở về nữa hay không.
Lão tứ trước khi đi có về thôn thăm bọn hắn, còn mở bàn tiệc, hơn một năm nay trong nhà vẫn luôn nghĩ về nó, mắt nhìn thấy Viên thị cũng sắp phải rời đi rồi nên Hoàng thị muốn gặp cháu trai của mình thêm nhiều lần một chút.
Ngày hôm sau, Trình Gia Hưng đánh xe chở nương đi đến nhà Viên thợ mộc, đầu bên kia nghe nói chuyện đã sắp xếp ổn thoả thì rất là vui mừng.
Hai mẹ con ở lại nhà Viên gia dùng cơm trưa, Viên thợ mộc ngượng ngùng hỏi Trình Gia Hưng đi xa nhà như vậy cần phải chuẩn bị những gì?.
"Ta đến đây để nói về vấn đề này". Trình Gia Hưng đem những gì hắn nghĩ đến với những lời nói của Lý chưởng quầy đều nói cho bên này nghe, lại nói tiếp ," Ta cũng không thể nghĩ được chu toàn tất quả, dù sao lúc các ngươi thu thập thì phải nhớ rõ một chút, đầu kia sẽ không bỏ ra hai hoặc ba chiếc xe để kéo hành lý của ngươi đâu, nếu ngại xe ngựa đi gập ghềnh xóc nảy thì có thể chuẩn bị thêm một chiếc nệm lót dày. Ta đoán chuyến đi sẽ thường xuyên phải ăn ngủ bên ngoài nên tốt nhất mang theo đệm chăn một mỏng một dày cho hai giường, cùng với đó là một hai bộ quần áo để thay. Nữ nhân đi ra bên ngoài bẩn một chút mới tốt, nếu sợ bẩn lão tứ chê thì đến kinh thành rồi mới sửa soạn cho tốt một chút cũng được. Nhớ mang nhiều thêm lương khô, cầm thêm hai túi nước, lúc trên đường nghỉ chân thì phải chú ý mà bổ sung, đi đường hãy chịu đựng một chút, đừng có đòi hỏi nhiều yêu cầu, những người kia trong thương đội không phải là cha nương của ngươi nên sẽ không nuông chiều ngươi đâu".
"Có thể mang theo một nha hoàn đi hầu hạ hay không? Một mình con gái còn được, nhưng còn phải mang theo Bào Tử nữa nên sẽ luống cuống tay chân".
Trình Gia Hưng vốn dĩ đang cầm đũa, nghe thấy lời này của nương Viên thị liền đặt đũa sang một bên: "Làm sao có nhiều chỗ cho người nàng ta đi cùng? Đoàn thương đội cũng không phải chỉ vì đưa nàng ta đi mới đến kinh thành".
"Chỉ một người thôi, để cho Tôn bà tử đi theo, trên đường có thể cùng con gái ta thay đổi chăm sóc đứa bé, đến kinh thành cũng vẫn có giúp đỡ nàng."
Trình Gia Hưng vẫn lắc đầu: "Muốn thêm một người bên kia chưa chắc đã bằng lòng, đây là điều thứ nhất, hoặc các ngươi cho ta là một người có lòng tiểu nhân cũng được, ta cảm thấy một mình đệ muội còn an toàn một chút, mang nhiều thêm một người, vạn nhất không đề phòng được cửa miệng bô bô nói ra manh mối gì, để người ta biết trên người ngươi có mang theo mấy trăm hay một ngàn lượng ngân phiếu, nếu ngươi có thể an toàn bảo vệ mạng sống đến kinh thành thì tốt. Những người đi cùng kia ngươi lại không biết ngọn ngành hay gốc rễ của bọn hắn , sao dám khẳng định hắn là người tốt được ? Cho dù hắn là người tốt thì lúc thiếu tiền tâm tính nảy sinh ra làm việc xấu, chuyện này trước đó còn ít hay sao?".
Lời nói khó nghe hơn Trình Gia Hưng còn chưa có nói ra đâu, theo như hắn thấy, nếu gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra thì cho dù ngươi có mang nhiều thêm một bà tử cũng vô dụng, đây không phải là hai nữ nhân tay trói gà không chặt trong gia đình à?.
Mang thêm nhiều người chính là tăng thêm can đảm, nhưng tác dụng không nhiều lắm, mà tai hoạ tiềm ẩn lại không nhỏ.
Vốn dĩ lúc đầu đều vô cùng vui vẻ, khi hắn thốt ra mấy lời này thì trái tim người nhà Viên gia như đang bị ngừng trệ treo trên cành cao vậy.
Viên thợ mộc còn ổn trọng hơn một chút, nhưng vợ hắn lại hỏi: "Thế thì phải giả vờ thành người nghèo sao?".
Trình Gia Hưng: "Muốn giả vờ cũng không được, mọi người đều biết rằng lão tứ đã phát minh làm ra chiếc quạt quay tay kia nên chắc chắn biết rằng hắn sẽ có chút tiền vốn liếng. Đệ muội chỉ cần biểu hiện ra trong nhà vẫn tạm được, nhưng lúc chồng đi lên kinh thành vì để an cư lập nghiệm đã mang hết tiền bạc đi rồi, chỉ để lại cho ngươi một chút đủ tạm tiêu chấp vá mà thôi, vì không muốn mất mặt ở nhà mẹ đẻ ăn bám mãi nên mới nghĩ đến kinh thành tìm hắn, làm như thế này là được. Đoạn đường đi phía bắc này khẳng định sẽ phải chịu đựng ăn chút khổ cực, cố gắng chịu đựng đi, ngàn vạn lần đừng để người ta biết ngươi mang theo nhiều ngân lượng, trên đường đi qua các trấn khả năng sẽ dừng lại để nghỉ chân nên hãy mang theo túi tiền nhỏ ở trên đường, chuẩn bị một chút bạc vụn cùng tiền đồng, đến lúc đó có thể mua thêm bổ sung thức ăn".
Người nhà Viên gia nhao nhao gật đầu.
"Là đạo lý này, tiền tài không nên để lộ ra bên ngoài".
Trình Gia Hưng: "Hai ngày nay đệ muội phải thu dọn chuẩn bị hành lý cho xong, quay đầu ta sẽ đi một chuyến nữa, đưa ngươi đến phủ thành, tốt nhất là người Viên gia bên này cũng có thể ra một người đi theo. Đừng quên chuẩn bị một phần tiền, trước tiên phải đưa tiền phí vất vả cho người ta, nếu lo lắng họ thu được tiền rồi sẽ rút cái bánh ra không tận tâm thì hãy nhờ người chăm sóc dọc đường đi, chờ đến khi đến kinh thành thì bảo lão tứ đến cảm tạ hắn sau".
Có thể nghĩ tới, biết được thì Trình Gia Hưng đã nói hết, trên đường đi có rất nhiều tình huống đột ngột phát sinh mà trước khi đi không ngờ tới, hắn cũng không muốn đệ muội sẽ bị rủi ro nên chỉ nói ra cửa hãy cố gắng chịu đựng nhận nhịn một chút, nói ít nhìn nhiều, có thể nguyên vẹn an toàn từ đầu đến chân đến kinh thành mới là điều quan trọng nhất.
Viên thị đã được nha hoàn hầu hạ giúp đỡ hơn một năm nên so với trước đây thì yếu ớt hơn nhiều, cũng may nàng nghe hiểu được tiếng người, biết Trình Gia Hưng nói những lời này không phải vì muốn nàng phải chịu khổ, mà vì nàng suy nghĩ để được an toàn bình an đến kinh thành.
Cho dù có thể thấy trước được những khó khăn vất vả trên đường đi, nhưng Viên thị vẫn chấp nhận nó.
Nàng còn trêu đùa nói: "May mà ta một thân đầy thịt béo, chứ gầy ốm giống như con khỉ thì làm sao chịu nổi được?".
"Đúng vậy, không phải ngươi đang lo lắng vì thân mình đang quá béo sao, lần này đi ra ngoài khẳng định sẽ giảm được bớt thịt, đến kinh thành có khi người lại gầy ấy chứ".
Cơm nước xong xuôi, đem lời nên nói đều nói ra hết, Trình Gia Hưng đi loanh quanh trong cửa hành thợ mộc, chờ nương hắn xong việc hai mẹ con mới theo đường cũ trở về nhà. Lúc ở nhà Viên gia, đầu kia nói đã làm phiền hắn, Hoàng thị khi đó chỉ nói không nói gì, bảo hắn là ca ca, tiểu đệ không có ở nhà, giúp đỡ em dâu là việc nên làm. Những lời nói này là nói cho ông bà thông gia nghe, còn trên đường trở về Hoàng thị mới nói thật lời ở trong lòng: "Lão tam, lần này vất vả cho con rồi".
"Nương cũng nói, Gia Vượng không có ở nhà, con hẳn nên giúp nàng ta".
"Gia Vượng là đệ đệ của con, nhưng hắn không chỉ có mình con là ca ca, trên con còn có hai người đấy, nhưng ta và cha con lại không yên tâm về bọn hắn, cảm thấy lão đại lão nhị không làm được việc cho nên mới đem hết việc này đẩy lên trên người con. Nương biết con cũng không dễ dàng gì, vợ con bây giờ mang thai những tháng cuối, nhưng thực sự không thể tìm được ai đáng tin cậy cả, chuyện này nếu con không ra mặt thì nương cũng không biết phải làm sao cho tốt cả".
"Nương đừng nói nữa, con đểu hiểu mà. Nương có vẻ thấy như con suy nghĩ rất nhiều, nhưng thật ta con chỉ thuận tiện suy nghĩ điều đó khi đáng xe trên đường trở về mà thôi, không có tốn nhiều sức lực thời gian đâu ạ".
Những việc này đối với Trình Gia Hưng giống như ăn cơm uống nước vậy, còn mọi người đương nhiên sẽ nghĩ như vậy.
"Đệ muội không chê con phiền là tốt rồi, bọn họ lúc đầu đều rất vui vẻ, sau khi nghe con nói thì lại trở nên lo lắng hơn".
"Lo lắng khẩn trương là đúng rồi, hiện tại dù có chuẩn bị tốt thì ở bên ngoài cũng có chỗ sơ suất, lúc trước nhìn Viên thị béo thành như vậy ta còn phát sầu thay nàng, hôm nay nghe con nói chuyện, cảm thấy nàng béo vẫn là tốt, vốn dĩ đã không dễ nhìn rồi, giờ lại béo thành như vậy nữa thì chắc sẽ không có ai đánh chủ ý lên nàng đâu".
Chuyện gì cũng có hai mặt, nói chung nó chính là như thế.
Sau khi trở về, Trình Gia Hưng ở bên Hà Kiều Hạnh hai ngày, rồi đã đến ngày ước định thời gian với người Viên gia, ra cửa hắn mang theo túi nước với lương khô treo trên lưng, mà lần này đi ra ngoài cũng không đơn giản đi về trong ngày như mọi lần, hắn cùng người nhà Viên gia một đường đưa đệ muội đến phủ thành.
Hà Kiều Hạnh nâng cao bụng chín tháng tiễn hắn ra khỏi sân, Hoàng thị cũng đưa một đoạn đường, nàng đưa người đến cửa thôn rồi lấy ra bánh nướng cùng với trứng gà vừa nấu xong để nguội đưa cho Trình Gia Hưng ăn dọc đường đi.
Trình Gia Hưng không nói nhiều lời, chỉ nói rằng chuyến đi này nhanh nhất thì năm sáu ngày, chậm sẽ kéo dài tầm mười ngày nửa tháng, hắn sợ mình về chậm lúc đó Hạnh Nhi đã sinh con rồi: "Con cũng không còn cách nào khác, nhất định mình phải đi một chuyến, chuyện trong nhà nương hãy thay con trông chừng và chăm sóc tốt cho vợ con nhé".
"Có ta ở đây, còn có nương vợ con nữa, con cứ yên tâm đi".
"Dạ, con đi đây".