Chương 154: Chương 154
Bảy ngày sau người mới trở về, lúc này trời vẫn còn đang mưa phùn rả rích, Đường thị đang ở trong bếp nấu canh cho con gái. Hà Kiều Hạnh ngồi trên ghế mây dưới mái hiên, Đông Cô thì ngồi bên cạnh nàng, tay ôm khay đựng kim chỉ cho nương, ở trong đó có một chút vải rách với bông sợi, nhân lúc thời gian rảnh nên Hà Kiều Hạnh muốn làm đồ chơi nho nhỏ để giết thời gian.
Đông Cô ở ngay bên cạnh nhìn nương bận rộn, một hồi cắt cắt, một hồi may vá thành thạo từng đường kim mũi chỉ...
Nàng làm được một nửa thì đột nhiên lỗ tai giật giật: "Con gái, con có nghe thấy không?".
Đông Cô tuy còn nhỏ nhưng thính tai hơn cả nương, con bé lúc này nhảy xuống khỏi ghế mây, hai mắt nhìn đường thôn trong cơn mưa phùn mờ mịt, ngoài miệng trả lời nói: "Con nghe được nhị bá đang gọi cha đó".
"Nhị bá con không kêu cha, mà nhị bá kêu lão tam".
Đông Cô bĩu môi nhỏ của mình lên: "Không sai mà, lão tam chính là cha con".
Vừa nói mấy câu này xong thì xe ngựa đã đi đến đây, có lẽ trời không mưa to lắm nên hắn không có mặc áo tơi, chỉ đội chiếc mũ tre rộng vành trên đầu, người lôi kéo dây cương ngồi ở phía trước, vững vàng đánh xe ngựa trở về nhà mình.
Đã nhiều ngày không gặp nên Hà Kiều Hạnh rất nhớ hắn, lúc này nhịn không được muốn đứng dậy đi đón người, Trình Gia Hưng ngẩng đầu lên nhìn thấy một màn này, lập tức kêu la: " Nàng ngồi xuống đi, cứ ngồi chỗ ấy, đừng đứng dậy!"
Lúc này Đường thị ở trong bếp cũng nghe thấy tiếng nói ở bên ngoài, nàng liền thò cái đầu ra xem xét: "Ôi, con rể đã trở về rồi sao? Đi ra ngoài nhiều ngày như vậy có thuận lợi không con?".
"Vẫn tốt ạ, nương đợi một chút, con đi dắt xe ngựa với cho ngựa ăn, thay đổi bộ quần áo rồi đi ra nói rõ cho nương biết". Mưa không lớn nhưng lúc đi đường bị tạt vào người không ít, quần áo không có vắt nên bây giờ nước chảy ra cũng rất nhiều. Trình Gia Hưng đầu tiên bận rộn sắp xếp cho ngựa bên kia một hồi, sau đó vào trong buồng thay một bộ vải xanh trường xám rồi đi ra ngoài gặp vợ, nhìn thấy vợ mấy ngày không có hắn ở nhà nhưng khí sắc vẫn tốt nên trong lòng mới thả lỏng yên tâm.
"Mấy ngày nay trong nhà vẫn tốt chứ? Nang có khoẻ không? Đứa bé trong bụng có hành hạ nàng không?".
Hà Kiều Hạnh nói vẫn tốt cả.
"Ta luôn lo lắng không yên tâm, sợ nàng giống như lúc mang thai Đông Cô vậy".
"Thật sự là không có, có lẽ đứa bé này không được di truyền của ta rồi, chắc sẽ giống chàng nhiều hơn". Nếu mà nói thì Đông Cô lúc mới sinh ra có nhiều chỗ rất giống nương, sau biến thành như vậy là do thời gian ở cùng một chỗ với cha nhiều, lúc đó Trình Gia Hưng luôn mang theo con bé nên con bé từ nhỏ đã học với người ở cùng mình nhiều, chậm rãi trưởng thành đúng là mang dáng vẻ thật tức chết người mà. Cô bé mặc dù tích cách giống cha nhưng lại được di truyền tận lực sức mạnh của Hà Kiều Hạnh, cho dù béo thành như quả bóng vậy, lại vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng Hà Kiều Hạnh trên mặt cô bé.
Đông Cô là sau này sinh ra trưởng thành dần mới học được dâng vẻ của cha, còn đứa trong bụng này, chỉ sợ bẩm sinh đã giống cha rồi, Hà Kiều Hạnh đoán là như vậy.
Thật ra không có chuyện gì nhiều để nói đến trong nhà, Hà Kiều Hạnh liền hỏi hắn mấy ngày đi ra ngoài thế nào, Đường thị cũng tò mò cho vì thế liền thêm củi vào lòng bếp rồi đi đến trước cửa nhà bếp để nghe, Trình Gia Hưng nói từ đầu đến cuối một lần.
"...".
"Ta là vì tránh hiềm nghi, nàng ngẫm lại xem ta là ca ca của Gia Vượng, cùng với vợ của tiểu đệ đơn độc ở chung vài ngày thì có hợp lý không? Vì thế ta bảo Viên gia bên kia cũng sắp xếp người đi cùng, bên kia liền để cho đường đệ của Viên thị đi chung. Ta đáng xe đi hai ngày , trở về hai ngày đường, ở giữa ba ngày ở phủ thành. Thật ra không có chuyện gì cả, nhưng ta cảm thấy đoạn đường đệ muội đi phương bắc lần này sẽ phải ăn chịu nhiều đau khổ, nàng ta vốn người ở trên trấn, là con gái của cửa hàng thợ mộc, chưa bao giờ chịu khổ bao giờ, cộng với hơn một năm nay được nha hoàn bà tử hầu hạ thành thói quen rồi, hai ngày ngồi ở trên xe ngựa miệng luôn nói rằng lưng đau nhức người như muốn giẫm nát qua, đó mới chỉ có hai ngày thôi".
Hiện tại hiệu quả giảm xóc của bánh xe rất kém, tăng thêm đi đường không bằng phẳng nên việc bị va chạm là điều không thể tránh khỏi khi đi ra ngoài. Cái cảm giác kia Hà Kiều Hạnh đã nếm trải qua, thật đúng là không dễ chịu chút nào, nhưng nàng ta là người béo, người béo có thịt làm đệm dù sao vẫn tốt hơn người gầy.
"Bào Tử thì sao? Bào Tử không có ầm ĩ uốn người chứ?".
"Nàng không nói ra cũng không nghĩ đến, tiểu tử nhà nàng ta không những không ầm ĩ gây rắc rối mà còn thích ngồi xe ngựa, để nương hắn ôm vào trong ngực thì hắn sẽ khó chịu , thỉnh thoảng đường xóc nảy một chút thì hắn lại vui hét lên. Rắc rối chính là ăn một trận, nên đi chừng một đoạn đường thường xuyên phải dừng lại để nàng ta dọn phân lau nước tiểu cho Bào Tử".
Nếu phải dẫn theo trẻ con cùng lên kinh thành thì gian nan khổ cực có thể tưởng tượng ra được. Hà Kiều Hạnh cảm thấy, nếu là nàng thì nàng sẽ chờ đợi một khoảng thời gian nữa, chờ đứa bé chắc nịch một chút, tầm hai hoặc ba tuổi rồi hẵng đưa đi ra ngoài, đến múc đó răng đứa bé đã mọc tốt rồi, cái gì cũng có thể gặm, ăn thịt ăn cơm đều có thể tiêu hoá được.
Không cần nghĩ cũng biết trên đường đi đoàn thương đội sẽ không dừng lại để cho ngươi nấu đồ ăn nóng cho đứa bé, nếu phải dừng lại thì không biết ngày tháng nào mới đến được kinh thành đây.
Hà Kiều Hạnh cảm thấy vấn đề này thật nan giải, nhiều trẻ con hơn một tuổi đã không còn bú sữa mẹ nữa, ngoài trừ cho bú ra thì nàng không thể nghĩ ra cái gì có thể thuận tiện mang theo cho đứa bé ăn bất cứ lúc nào cũng được.
Nàng nhìn về phía Trình Gia Hưng, hỏi hắn đã sắp xếp như thế nào.
"Ta đã đưa ra quá nhiều ý kiến rồi, cái gì cũng đều trông cậy vào ta thì nàng ta và người nhà Viên gia làm gì? Ăn mặc này đó của nàng ta, ta căn bản không thèm hỏi đến, chỉ chuẩn bị tìm đoàn thương đội, rồi nhờ bọn hắn tận lực chiếu cố người nhiều hơn một chút, đem người bình an đến kinh thành thì lão tứ sẽ có cảm tạ".
Hà Kiều Hạnh suy nghĩ một vòng, cảm thấy vấn đề nan giải nhất vẫn là chuyện ăn, nàng mỉm cười nhìn Trình Gia Hưng : "Chàng không đề cập đến, vậy đệ muội cũng không chủ động hỏi ý kiến chàng sao?".
"Nàng ta có hỏi".
"Vậy chàng nói như thế nào?".
"Ta nói nếu là ta thì ta sẽ không để đứa trẻ phải bị chịu tội như thế này. Nhỏ như vậy đứa bé chắc chắn sẽ không ăn được lương khô, cho nên phải tìm cách nấu cháo hoặc hấp trứng cho hắn ăn, vì thế nàng ta phải chuẩn bị than lửa và bếp lò nhỏ đem theo". Nhưng mấy thứ này cho dù mang đi được nhưng chưa chắc đã được dùng, ngồi xe ngựa sẽ không có chuyện thường xuyên dừng lại để làm theo yêu cầu của ngươi, mà có ai điên mới đi dâm nhóm lửa trên xe đi trên đường? Không sợ đánh nghiêng bếp lò bị bỏng người, cháy xe sao?.
Trong bức thư Trình Gia Vượng gửi về gần đây nhất có nói đến việc lên kinh thành, hắn nói nên đi vào mùa xuân, nhưng hắn lại không nói nhất định phải đi vào mùa xuân năm này, ở nhà đợi thêm thì sẽ tốt hơn. Nhưng do Viên thị chờ không được, nàng sốt ruột nóng lòng muốn đi lên kinh thành đoàn tụ với chồng, vì quyết định lập tức nên không nghĩ được nhiều, vào lúc mấu chốt này mới nhận ra con đường đi phía trước có rất nhiều khó khăn vất vả cỡ nào. Lệch một nỗi nàng vì việc này mà làm phiền cả nhà rất nhiều, hiện tại thương đội đã tìm được chuẩn bị sắp xếp hết thảy xong xuôi cũng không có mặt mũi mà đổi giọng nữa. Đồng thời trong nội tâm nàng vẫn là hi vọng nhanh chóng được đoàn tụ với chồng nên chỉ có thể kiên trì đến cùng.
Viên thị càng nghĩ càng khó chịu không thoải mái, nghĩ thầm nếu lúc ấy mình không mang thai thì tốt biết mấy, lúc ấy cũng có thể đi theo cùng rồi, giờ đâu đến mức phải chịu tội rắc rối như vậy?.
Đứa bé này tới không đúng lúc, thực sự không đúng lúc!.
"Mặc kệ nàng ta như thế nào, ta nghĩ ta đã giúp đỡ đủ nhiều rồi, việc còn lại phải xem chính mình nàng ta thôi". Trình Gia Hưng nói xong liền ôm lấy Đông Cô đang đứng dựa vào chân hắn, cùng dán mặt lên mặt con: "Con gái ngoan, đã nhiều ngày không gặp con nên cha nhớ con muốn chết đi được".
Hắn xoa xoa mặt đi mặt lại, Đông Cô cứ trốn tránh, nhìn thấy cha còn muốn sát lại gần nữa thì đưa tay béo đẩy ra.
"Tại sao lại ghét bỏ người lão tử ta như vậy hả?".
Đông Cô đáng thương vô cùng nhìn về phía nương, Hà Kiều Hạnh đưa tay giải cứu con gái rồi nhẹ nhàng đẩy Trình Gia Hưng ra: "Mấy ngày đi ra ngoài râu ria đã mọc đầy ra rồi, mặt con bé thì phấn nộn non mịn làm sao mà chịu nổi châm chọc của râu hả?".
Trình Gia Hưng đổi tay phải bồng Đông Cô rồi đưa tay trái lên sờ sờ mặt, thật đúng là.
"Dao cạo râu của ta đâu? Vợ ơi, nàng giúp ta xử lý cái đám lồm nhổm này đi".
"Về phòng mà sửa soạn sạch sẽ đi, để cho con gái chơi ở một bên, ta sợ con bé chạy đụng vào chàng rồi sướt tay làm bị thương đấy". Hầu hết đàn ông trong thôn đều để râu, cho dù không để dài thì cũng giữ lại một chút ngắn, nhưng Trình Gia Hưng dạng khác biệt này là do Hà Kiều Hạnh bắt, Hà Kiều Hạnh ngại bị đâm ngứa nên để hắn đi ra ngoài mua dao cạo trở về, cứ hai ba ngày lại cạo sạch râu một lần. Trước kia Trình Gia cũng cảm thấy phiền phức, sau này quen thuộc rồi thì thấy nó cứ mọc dài ra thì không được thoải mái tự nhiên, râu ria thứ này cứ xồm xoàm trông rất luộm thuộm.
Hà Kiều Hạnh lấy một chút nước nóng mang vào phòng cho hắn cạo râu rửa mặt, trước khi đi vào nàng đã nhờ nương trông nhìn Đông Cô một lát, làm xong sẽ ra ngoài cho con bé uống canh.
"Hạnh Nhi con tới uống đi, uống xong thì múc một bát vào cho con rể, múc nhiều thịt một chút, đi ra ngoài mấy ngày người hình như đã gầy hơn rồi".
Trình Gia Hưng nào dám để vợ làm việc cho hắn chứ?.
Vì thế hắn bảo Hà Kiều Hạnh ngồi xuống ghế mây cho tốt, còn mình đi vào bếp, nhưng trong chốc lát lại bưng mang hai bát canh đi ra ngoài.
"Ai cũng biết vợ con nấu ăn rất ngon, mà tay nghề của nương cũng tuyệt nhất, nồi canh gà này của nương thật là thơm".
Hắn bưng bát canh ra, đặt sang một bên cho nguội bớt.
Hà Kiều Hạnh cũng ngửi thấy mùi hương tươi mát nên liền nói: "Nếu tay nghề nương ta không tốt thì liệu có thể có ta được ngày hôm nay không? Trước đó ta chính là học nấu ăn từ nương, thật vất vả mới vượt qua được đó".
Hai người bọn họ kẻ xướng người hoạ, nói đến Đường thị đỏ mặt: "Đừng có mà nịnh ta, ta cũng chỉ biết mấy thứ này thôi, không giống như Hạnh Nhi làm cái gì ra đều ăn ngon. Con rể, vừa rồi ngươi nói đi về bốn ngày, còn mấy ngày ở lại phủ thành, phủ thành trông như thế nào? Lớn hơn Trường Vinh huyện nhiều không?".
"Con chỉ đi dọc theo đường phố xá thôi, nhìn khắp một lượt phủ thành cũng không thấy gì, không rõ rộng lớn hơn bao nhiêu nhưng phủ thành sôi động náo nhiệt hơn ở trong huyện rất nhiều, dường như mỗi ngày đều họp chợ, người lui tới rất đông, cửa hàng cũng nhiều nữa. Chỉ cần nói tới Hương Di Phường thôi, mở ở phủ thành công việc buôn bán tốt hơn trong huyện rất nhiều, thậm chí có nhiều đồ vật được bày bán rất ít thấy ở bên ngoài".
Trình Gia Hưng nói vận khí của hắn rất tốt, ở phủ thành còn trông thấy Vương nhị thiếu gia, nhị thiếu gia hỏi hắn đóng cửa hàng đến bao lâu, nếu còn đóng cửa hàng lâu hơn nữa thì sẽ làm chậm trệ buôn bán thì sao? Cho nên đề nghị hắn bán thêm hai công thức món ăn nữa.
"Nhà Vương gia làm bánh ngọt điểm tâm nên nằm mơ cũng muốn có công thức bánh mochi với bánh nướng chà bông của chúng ta, nghe lời kia của hắn, thì Hương Di Phường đã tự mình thử nghiệm rồi nhưng lại không thành công, luôn luôn làm ra không được giống bánh như chúng ta bán".
Lúc này canh gà đã nguội đi một chút, có thể bỏ vào miệng ăn nên Hà Kiều Hạnh bưng lên uống, nghe hắn nhắc tới bánh nướng chà bông cùng bánh mochi thì cười nói: "Ta nhớ rõ nhi thiếu gia còn rất trẻ tuổi, nhưng lại là một tay chơi trong sân buôn bán thật già đời, ánh mắt của hắn nhìn thật độc đấy".
Que cay, canh cá đậu hũ, bánh nướng chà bông đều là những món ăn vặt nổi tiếng ở đời trước.
Còn đối với bánh mochi, nếu ăn khô thì cũng giống như ăn bánh trôi nhưng lượng tiêu thụ rất tốt, có thể nói món nổi bật tiềm lực nhất trong cửa hàng nàng đó chính là hai món bánh này.
Nhà Vương gia vì bị hạn chế khoảng cách về thời đại nên còn thiếu nhiều kinh nghiệm và kỹ thuật, cho dù mua nếm thử qua thì đến nay vẫn không thể học làm ra được. Nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến phán đoán suy nghĩ của bọn hắn, trong lòng bọn hắn rất rõ ràng, thị trường tiêu thụ săn đón món bánh mochi và bánh nướng chà bông sôi nổi lớn hơn rất nhiều so với kẹo chữ đậu đường. Nếu thật sự có thể mua được công thức, thì vận khí quá tốt, sẽ trở thành cửa hàng bánh ngọt điểm tâm dẫn đầu ở phủ thành, có thể ở nhiều tỉnh phủ khác nữa.
Nhưng công thức nào có dễ dàng mua được như vậy.
Trình Gia Hưng hắn dã tâm không lớn, dưới mắt cũng không thiếu tiền, cộng thêm con người hắn trước khi đưa ra quyết định đều sẽ phải suy nghĩ chu toàn, hy vọng vào sơ suất của hắn để thừa cơ nhảy vào bàn điều kiện thì không khác gì mơ mộng hão huyền, ngươi nói không có khó khăn, cũng muốn tạo khó khăn cho hắn... Hiện tại hắn đã đóng tạm cửa hàng, thành thật đợi chờ ở nông thôn, thì làm sao có thể hoạt động được đây?.
Nếu gặp gỡ người xấu, vì muốn kìm chế được hắn mà có thể sử dụng thân thích hay bạn bè, nhưng Trình Gia Hưng người này, đừng nhìn hắn ngày thường tâm địa nóng hổi nhiệt tình, ngươi muốn làm chút chuyện trông cậy vào hắn đến chùi đít, hắn có chịu lau dọn hay không trả đũa lại là một chuyện khác.
Nói tóm lại người này rất khó đối phó cho dù trông mà thèm nhưng cũng không có ai dám ngang ngược làm gì hắn, vì sợ không gặm được miếng thịt nào trên người hắn thì đã phải tự đem mình đi đền bồi rồi.
Lần này gặp ở phủ thành, Vương nhị thiếu gia đã thổi gió cho hắn không ít, hy vọng hắn bán một trong hai cái, Trình Gia Hưng không có đồng ý cũng không nói gì, còn mượn cơ hội quan sát sức mua của người dân ở trong phủ thành, ở trong lòng hắn bang bang tính toán con số, nghĩ đến trong tay còn có một số tiền lớn, có phải nên vào phủ thành mua một cửa hàng lớn hay không, cho thuê thu tiền thuê cũng tốt. Về sau nếu có suy nghĩ làm buôn bán lớn thì có thể thu lại không cho thuê cửa hàng nữa.
Trình Gia Hưng nói hắn muốn cầm tiền trong nhà đi mua sản nghiệp thêm, Hà Kiều Hạnh không cần hỏi rõ đã gật đầu đồng ý, tiền bạc cầm trong tay không có sinh lãi, cầm đi mua thêm một hai cửa hàng có thể đem cho thuê, tiền thuê ở huyện thành cũng là con số kha khá rồi, ở phủ thành thì khỏi cần phải nói.
Nhận được sự ủng hộ của nàng, Trình Gia Hưng quay đầu liền tính toán con số, hắn đại khái đã có ý tưởng nhưng không có lập tức hành động ngay, sợ chính mình chân trước vừa ra cửa thì chân sau vợ ở nhà đã sinh. Vơi bụng đã to như vậy rồi, hắn làm sao có thể yên tâm được?.
Phía nam thời tiết dần dần ấm lên, lại là một mùa cày bừa vụ xuân chuẩn bị bắt đầu, cùng với đó thì việc trên đồng ruộng cũng nhiều hơn, nương vợ không thể ở bên này mãi được. Trình Gia Hưng nghĩ chờ vợ sinh con xong, hắn phải cảm tạ nương vợ một phen mới được, rồi mới đem người đưa về qua sông.
Ở cữ phải chú ý rất nhiều, không giống như lúc bụng to khiến người ta nơm nớp lo sợ, một mình hắn không lo xuể thì có thể đi cầu xin sự giúp đỡ của lão nương.
Hoàng thị trước đó đi không tiện, là do nhìn thấy hai đứa cháu trai nhị phòng còn quá nhỏ, lại rơi trúng vào mùa đông rất vất vả, hắn sợ mình vừa đưa lão nương đi, Dương thị không có kinh nghiệm dẫn đến cháu trai dễ bị bệnh.
Hiện tại hai đứa bé đã lớn hơn 9 tháng, cũng biết bò và biết lật xoay người, qua một thời gian ngắn nữa đều đã có thể vịn tường đi, tuy hai đứa cháu trai kia không cứng cáp khoẻ mạnh được như Đông Cô , nhưng cũng được bà nội nuôi dưỡng béo múp trắng trẻo, mắt thấy trời ấm lên mà cháu đã lớn hơn một chút rồi, bà nội cũng có thể rảnh tay .
Nghĩ lại nương vơi đã ở đây giúp đỡ chăm sóc hai tháng, sinh xong người cũng nên trở về, đến lúc đó lại đem nương mời đến, không nói giúp đỡ bao lâu, chăm sóc Hạnh Nhi ở cữ là được, sau đó thì bọn họ sẽ chính mình loay hoay bận rộn.
Vừa không mở cửa hàng buôn bán lại không làm ruộng, hai người bọn họ chẳng lẽ không chăm sóc được hai đứa trẻ sao?.
Trình Gia Hưng không có vội vã nói trước với nương vợ, thừa dịp vợ còn chưa có dấu hiệu chuyển dạ, hắn trước tiên đi tìm lão nương của mình.
Trong lòng Hoàng thị cảm thấy không yên lòng lắm về nhị phòng ở bên này, nhưng nàng vẫn đồng ý giúp đỡ vợ lão tam ở cữ sau khi sinh xong , Trình Gia lại bắt đầu tẩy não người, lời nói của hắn lão nương đều nghe hết ở trong đầu. Hắn nói trong nhà không thiếu tiền, mời ai đến giúp đỡ cũng được, nhưng người khác đến có thể yên tâm được không? Đã không tốt mời người ngoài, nương vợ lại giúp đỡ hai ba tháng này rồi, cũng không thể tiếp tục để người ở lại chăm sóc xong trong tháng mới trở về.
Bây giờ là cày bừa vụ xuân nên nhà Hà gia bên kia có rất nhiều việc, chỉ năm nay thôi, Đông Tử còn chuẩn bị việc thành thân. Vì thế hắn càng nghĩ chỉ có thể thấy đi làm phiền lão nương của mình được thôi, mà cũng chỉ có lão nương mới yên tâm được.
Hoàng Thị làm việc đã quen tay, nàng không sợ mệt mỏi, lời nói kia của Trình Gia Hưng toàn nói đến trong tâm khảm nàng, lại nghĩ tới con trai mấy năm này hiếu kính cho nàng cùng lão già không ít, trước đó ăn tết hắn còn cho hai lão già này mười lượng bạc đấy, đừng nói là bổn thôn, mười dặm tám hương không nghe nói ai có thể cầm cho nhiều tiền ăn tết như vậy đâu.
Lão tam đối với hai người bọn họ không hề giả đôi chút nào, làm nương không giúp đỡ hắn thì giúp ai đây?.
Hoàng thị đồng ý đi giúp Trình Gia Hưng, trở về nhà liền nói chuyện này với lão già cùng con trai thứ hai Trình Gia Quý.
"Bà thông gia ở nhà lão tam giúp đỡ hai ba tháng rồi, ta nghĩ chờ đến lúc tam nàng dâu sinh xong sẽ bảo bà ấy trở về nhà, đầu xuân công việc bận rộn rất nhiều, cũng không tốt nữa làm chậm trễ người ta quá nhiều".
Phản ứng đầu tiên của Trình Lai Hỉ là hỏi: "Bà tính toán đi chăm sóc Hà thị sao?".
"Cũng là ta nên đi, từ lúc con dâu mang thai đến bây giờ gần sinh mà ta chưa có chăm sóc ngày nào, trước đó là không yên lòng hai đứa cháu trai nhỏ, sợ mùa đông lão nhị cũng nhị nàng dâu chăm sóc không tốt, hiện tại có thể thả lỏng rảnh tay được rồi".
Trong lòng Trình Gia Quý hy vọng nương sẽ luôn ở lại nhà cũ để giúp đỡ hắn, nhưng Hoàng thị đã mở miệng lên tiếng rồi, hắn còn có thể ép người ở lại sao?.
"Hơn nữa năm này cảm ơn nương rất nhiều".
"Đừng nói những lời xã giao này với ta, so với ta thì vợ ngươi càng khó khăn vất vả hơn, ngươi phải thật lòng đối xử thật tốt với nàng, còn phải quan tâm để bụng hai đứa nhỏ nữa, lão nương thật vất vả mới đem người nuôi được mập mạp, đừng để quay đầu lại mấy tháng thì người lại gầy đi đấy".